Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 200
Phần 200

Đinh Trường Sinh sửng sốt, hỏi:

– Ý của chị là… Để Khôn Thành đã từng ám chỉ luật ngầm với chị?
– Như thế nào? Em cho rằng không thể nào à, chị có xấu xí như vậy sao?

Lan Hiểu San hỏi Đinh Trường Sinh.

– Không… không phải là em có ý đó, ý của em là Để Khôn Thành lại dám làm như vậy, vậy vợ của ông ta ăn chay à? Hình như vợ của ông ta là do An Như Sơn mai mối giới thiệu, y nếu Để Khôn Thành tại bên ngoài tìm tiểu tam, thì vợ của ông ta có thể tha thứ sao?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Em thật đúng là không nghĩ ra, cho dù là An Như Sơn có mai mối giới thiệu với Để Khôn Thành, An Như Sơn có thể nhìn chằm chằm vào nàng cả đời à, hơn nữa, mai mối xong rồi còn quản đến mỗi ngày nữa sao, mặc dù hiện tại Chân Lục Trúc biết Để Khôn Thành có tiểu tam, bọn họ đã có đến cái địa vị này, Chân Lục Trúc cũng sẽ chọn mắt nhắm mắt mở, không vì cái gì khác, vì tiền đồ vì cuộc sống của chồng mình, có thể nói, chỉ cần là Để Khôn Thành không đưa ra đề nghị ly hôn, Chân Lục Trúc cũng không có khả năng làm ra cái chuyện gì…

Lan Hiểu San nói.

– Chị nói như vậy làm em lại lại nghĩ tới, Nam Nhã Ninh nói em gái nàng Nam Nhã Bình chính là tình phụ của Để Khôn Thành, nếu không có phải là tình phụ, có thể sẽ không chết, cái vụ án tai nạn giao thông kia bên cục cảnh sát thành phố không có tra sao?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Không phải là không có tra, mà là vụ án này do một người cầm giữ, cho nên nếu chị muốn nhúng tay vào cũng khó khăn, hơn nữa sau lưng của hắn vẫn là Để Khôn Thành, chị làm sao bây giờ?

Lan Hiểu San bất đắc dĩ nói.

– Như vậy, chị tìm cho em hai người tin cậy đi, trước nhổ cái gai trong mắt này, đem tên gọi là Quan Thắng Hòa gì đó bứt ra rồi nói sau.

Đinh Trường Sinh vung tay lên nói.

– Hừ… em lại làm khó chị rồi, hai người tin cậy đào đâu ra đây? Bây giờ chị tìm được cho em một người tin cậy đã là tốt lắm rồi, từ khi La bí thư ra đi, Quan Thắng Hòa liền được điều đến đây, âm thầm kết lấy bè phái chỉ có một cái mục đích, ép chị phải ra đi, thì tương lai cục cảnh sát thành phố sẽ là do hắn tiếp nhận, tuy rằng đến bây giờ hắn vẫn chưa hoàn toàn thực hiện, nhưng cục diện này cũng không xê xích bao nhiêu, em phải biết cái gì là nhân tính, mà quan trường thì có mấy người có có nhân tính? Cho nên, hiện tại đa số người trong cục cảnh sát đều đã chuẩn bị đà, chọn đội sẵn trước rồi.

Lan Hiểu San nói.

Đinh Trường Sinh nghe xong, đặt mông ngồi ở trên ghế dựa, chỉ Lan Hiểu San nói:

– Chị xem chị kìa… em mới đi có vài năm, cứ nghĩ đến chị lăn lộn, như thế nào cũng phải đã lên làm cấp lãnh đạo thành phố rồi, không ngờ chị lăn lộn lại thành ra như vậy, vậy mà chị chịu đựng được, em thật sự là phục chị đấy…

Lan Hiểu San ngồi ở đối diện Đinh Trường Sinh, nói:

– Chị không có nghĩ đến những chuyện kia, chị không phải là loại người quan mê, nếu lần này đem thay đổi điều chuyển chị đi, chị sẽ yêu cầu chuyển đến đơn vị nào thanh nhàn một chút, rảnh rỗi thì đi du lịch gì đó, nói không chừng còn có thể ra ngoại quốc tìm người vui đùa, cho nên tâm trí của chị không còn ở chỗ này, không giống như một ít người, giỏi về luồn cúi, cho nên người ta lăn lộn so với chị thì tốt hơn, đúng rồi… chị có thể nói cho em biết, đừng có cho mình là tình thánh, có những người đàn bà em nên giữ một khoảng cách nhất định, không nên hơi một tí liền hướng đến trên giường của người ta bò lên…

Đinh Trường Sinh nghe vậy sửng sốt, hỏi:

– Trong lời nói của chị có hàm ý gì a, nói rõ hơn một chút đi…
– Quên đi, chị không nói đâu, bây giờ trước nói về vấn đề nhân sự tình đi, người chị có thể tin được thực sự có một, để chị kêu đến, em nhìn xem nếu thích hợp thì dùng, còn không thích hợp thì thật sự chị không giúp em được gì…

Lan Hiểu San nói.

Đinh Trường Sinh còn muốn hỏi hỏi Lan Hiểu San lời về những người đàn bà kia rốt cuộc là có ý gì, nhưng nghĩ thôi được rồi, nàng không muốn nói, mình cũng không tốt hỏi lại, hắn chính là như vậy, cứ để cho nhịn không được thì nói ra, bắt buộc một người đàn bà như Lan Hiểu San nói thì không có ý tứ.

– Việc chị tìm người cho em, em nói trước, là phụ nữ thì em không muốn đâu, hành động không có tiện, tìm cho em cứ thanh niên nào lanh lẹ là được.

Đinh Trường Sinh nói.

Truyền đến tiếng gõ cửa, Lan Hiểu San ngồi về chỗ ngồi của mình, đáp:

– Tiến đến…

Tiến đến quả nhiên là một nữ cảnh sát, mặc đồng phục, nơi nào nàng cũng chưa nhìn, trực tiếp nhìn về phía vị trí Lan Hiểu San.

– Lan cục trưởng, tìm em có việc à?
– Ừ… cô nhìn bên đây là ai đây?

Lan Hiểu San chỉ chỉ Đinh Trường Sinh đang ngồi tại trên sofa, nói.

Nữ cảnh sát lúc này mới nhìn về phía vị trí Đinh Trường Sinh, từ khi vào cửa thì mắt của nàng cũng thấy bên trong có ngồi một người, nhưng đến trong phòng lãnh đạo mà nhìn loạn thì không tốt, cho nên nàng chính là liếc nhìn, căn bản không thấy rõ rốt cuộc là ai.

Nữ cảnh sát nhìn về phía Đinh Trường Sinh, Đinh Trường Sinh cũng nhìn chăm chú vào vị nữ cảnh sát này, dù sao cũng là bốn hoặc năm năm không gặp mặt rồi, cho nên nhất thời không dám nhận thức, ngược lại vị nữ cảnh sát này trước liền nhận ra Đinh Trường Sinh, nhưng không lên tiếng, duỗi tay che kín miệng mình, sợ mình phải kêu lên.

– Dương Lộ, còn nhớ tôi không?

Đinh Trường Sinh nhận ra, đây chính là nhân viên Dương Lộ lúc mình còn làm cục trưởng, vẫn luôn phụ trách chính mình lo việc ăn mặc, đi lại của mình, hơn nữa nàng còn là cảnh sát tốt nghiệp trường cảnh sát, lúc ấy cũng là Đinh Trường Sinh cố ý lưu nàng lại, cho nên trong lòng của Dương Lộ, vẫn luôn trang đối với Đinh Trường Sinh cảm ơn chi tình, nhưng nề hà nhất chính mình sau khi được biên chế vào cục cảnh sát, thì Đinh Trường Sinh lại ly khai, không nghĩ đến bây giờ còn có thể gặp lại hắn…

– Đinh… Đinh cục… anh trở về đây à?

Dương Lộ ngượng ngùng cười cười, nhưng cảm xúc vẫn là không có nhịn được, hai hàng nhiệt lệ rơi xuống hai má…

– Này… này, như thế nào lại khóc lên, tốt lắm… đừng khóc, Đinh cục không phải là trở về đây làm lại cục trưởng, mà là đang công tác tại tỉnh kỷ ủy, tôi cũng biết cô ở đây công tác không được thư thái, nếu Đinh cục trưởng muốn, tôi sẵn sàng điều cô đi qua bên của Đinh cục công tác, như thế nào, tôi làm như vậy, xem như giúp cô tốt hơn, có được chưa?

Lan Hiểu San cười cười hỏi.

– Um… không có, em chỉ là có chút kích động, Đinh cục, khi nào anh có thời rảnh, ba mẹ của tôi muốn mời anh ăn bữa cơm cảm tạ, việc này đã qua bao nhiêu năm mà vẫn chưa làm được, nếu không nhờ có anh, thì em đã quay về công tác ở huyện nhỏ rồi, có thể là cũng có không làm được cảnh sát, cho nên một nhà của tôi đều rất cảm kích anh, tôi nói thật đấy…

Dương Lộ nói.

– Thật tốt, tôi tin tưởng cô mà… lần này trở về, quá bận rộn, tạm thời không thời gian, về sau có thời gian, đến lúc đó chúng ta hẹn ngày ăn buổi cơm với cha mẹ cô, ngồi xuống đi, Lan cục trưởng, bây giờ quan liêu a, cao cao tại thượng, để cho chúng ta ngồi nơi này nghe chị phát biểu à?

Đinh Trường Sinh nói.

Đợi Lan Hiểu San cũng đến ghế salon ngồi xuống, Dương Lộ nhanh chóng đứng lên châm trà, Đinh Trường Sinh nhìn nàng một cái, lại nhìn nhìn Lan Hiểu San, nói với nàng nói:

– Nàng hiện tại công tác bộ phận nào?
– Tại đội hình cảnh, cảnh sát nội bộ, người em chiếu cố, chị nào dám không chiếu cố một chút, chị không muốn nàng đi ra ngoài mạo hiểm, nhưng nàng lại thích làm bên đội trinh sát, vì thế nên chị đưa qua đội hình cảnh a, nhất cử lưỡng tiện.

Lan Hiểu San nói.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234