Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 176
Phần 176

– Woa, hôm nay có bánh ngọt ăn, ba… con muốn ăn, con muốn ăn…

Đinh Trường Sinh mới vừa vào cửa, Thạch Đậu Đậu liền chạy đến đón, nắm lấy tay Đinh Trường Sinh, còn muốn chính mình xách lấy bánh ngọt.

Đinh Trường Sinh khom lưng, giúp Đậu Đậu xách lấy túi bánh ngọt đi hướng phía bàn trà.

– Con muốn ăn, con muốn ăn…

Thạch Đậu Đậu nhảy lưng tưng nói.

Đinh Trường Sinh sau khi ngồi xuống, hỏi:

– Ông đâu rồi? Có ở nhà không?
– Con không biết, con muốn ăn bánh ngọt…

Thạch Đậu Đậu không để ý đến lời hắn hỏi, duỗi tay liền muốn tháo dây buộc túi bánh ngọt kia…

– Từ từ cái đã, Đậu Đậu, ông ngoại đối với con có tốt không tốt vậy?

Đinh Trường Sinh duỗi tay giữ lại tay của Thạch Đậu Đậu, hỏi.

– Tốt nhất…
– Vậy bây giờ ông ngoại không ở nhà, có phải chúng ta nên đợi ông ngoại trở về rồi cùng một chỗ ăn bánh ngọt, như vậy ông liền càng yêu thích Đậu Đậu rồi, đúng không?

Đinh Trường Sinh nói.

Tuy rằng Thạch Đậu Đậu có chút không tình nguyện, nhưng Đinh Trường Sinh kiên nhẫn giải thích cho cho Đậu Đậu tại sao phải chờ đợi cho Thạch Ái Quốc trở về rồi mới ăn.

– Chỉ là cái bánh ngọt thôi mà, anh cứ cho Đậu Đậu ăn trước đi, còn anh đói chưa?

Thạch Mai Trinh đang giúp bảo mẫu nấu cơm, bưng thức ăn đi ra, nói.

– Đậu Đậu còn nhỏ, đang trong thời kỳ hình thành nhân sinh quan cho nên chúng ta không thể để cho Đậu Đậu vô pháp vô thiên, không biết yêu quý người lớn tuổi, đến khi trưởng thành thì có thể sẽ không có khả năng thay đổi, lúc đó làm chuyện gì thì cũng cho rằng chuyện đó là đương nhiên, về sau nếu anh không có ở bên cạnh Đậu Đậu, đa số thời gian đều là em ở cùng với Đậu Đậu, nên giáo dục Đậu Đậu cho tốt, không thể để cho Đậu Đậu mặc kệ ba được, ba thì thương đứa nhỏ vô điều kiện nên không cần có tiết chế, nhưng ngược lại là làm hại đứa nhỏ đấy…

Đinh Trường Sinh nói.

– Được rồi… em nhớ kỹ rồi, đi rửa tay đi, hình như ba đã trở về kìa…

Thạch Mai Trinh nói.

Đinh Trường Sinh ôm lấy Thạch Đậu Đậu đi mở cửa, quả nhiên là Thạch Ái Quốc đã trở về.

– Ông đã trở về, có thể ăn bánh ngọt rồi… ăn bánh ngọt…

Thạch Đậu Đậu duỗi tay kéo lấy Thạch Ái Quốc liền muốn đi lấy bánh ngọt, lại bị Đinh Trường Sinh giữ lại, nói:

– Tiểu trứng thối kia, trước phải đi rửa tay cho sạch sẽ, rồi mới ăn bánh ngọt, có được không…

Buổi tối Đinh Trường Sinh uống không ít, lại bồi tiếp Thạch Ái Quốc hàn huyên một hồi rồi mới quay trở về phòng ngủ, hiện tại tương đối khá chính là Thạch Đậu Đậu đã dám ngủ một mình trong gian phòng ngủ sát vách, như vậy để cho Thạch Mai Trinh cùng Đinh Trường Sinh có không gian riêng, hai người cơ hồ là mỗi đêm đều phải giao hoan một phen.

Thạch Mai Trinh nói bảo là muốn sinh đứa con nữa, nhưng Đinh Trường Sinh thì thừa biết, Thạch Mai Trinh đêm nào cũng áp bức đòi hỏi giao hoan với hắn, chính là không muốn để cho hắn lại đi ra cùng những người đàn bà khác lêu lổng, chỉ cần là nàng cố tình ép khô hắn đến một giọt tinh dịch cuối cùng tinh, Đinh Trường Sinh có muốn đi ra ngoài kiếm đàn bà lêu lổng cũng sẽ là hữu tâm vô lực.

Đêm này Đinh Trường Sinh tiếp tục đánh xù xì kéo búa thắng, nên lại được nằm dưới, Thạch Mai Trinh ngồi ở phía trên, khi cái mông của nàng đang điên cuồng nhún nhảy để cho cái âm đạo cắn nuốt thật sâu dương vật của hắn, thì bị điện thoại reo vang là gãy ngang khoái ý, đó là Lưu Chấn Đông gọi điện thoại tới.

Đinh Trường Sinh bảo Thạch Mai Trinh ngưng lại, rồi cầm lấy điện thoại bước ra khỏi phòng ngủ, vừa nhìn trên điện thoại thời gian, đã là hai giờ sáng, Lưu Chấn Đông nếu không có việc gấp, thì vào giờ này sẽ không bao giờ gọi điện thoại tới.

– A lô, có chuyện gì vậy?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Lâm Lâm bỏ chạy…

Lưu Chấn Đông nói.

– Chạy? Làm ăn cái gì vậy? Không phải là vẫn luôn theo dõi nàng sao?

Đinh Trường Sinh phát hỏa, hỏi.

– Đinh cục yên tâm, vẫn còn nằm trong phạm vi giám sát, nhưng tôi sợ nàng có người tiếp ứng thì phiền toái, nên gọi điện thoại hỏi ý, có muốn bắt người ngay bây giờ không?
– Đã chạy đi đâu?

Đinh Trường Sinh do dự một chút, hỏi.

– Nàng bây giờ đang tự mình lái xe, chạy về hướng đông, tầm mấy phút nữa, sắp ra khỏi nội thị Giang Đô rồi.

Lưu Chấn Đông nói.

– Ngăn cản nàng lại, hỏi nàng muốn đi đâu, đem người mang về đi, để tôi chạy đến chỗ đó.

Đinh Trường Sinh nói.

– Được… chút nữa gặp…

Lưu Chấn Đông nói xong liền cúp điện thoại.

– Anh muốn đi ra ngoài sao?

Đinh Trường Sinh vừa mới cúp điện thoại, Thạch Mai Trinh vẫn còn trần truồng đi ra.

– Ừ… một người đang bị theo dõi bỏ chạy, Lưu Chấn đi về hướng đông bắt người, anh phải chạy tới nhìn tình huống ra sao, em ngủ trước đi, không có việc gì đâu…

Đinh Trường Sinh nói.

– Anh chính mình đi à, xe đâu mà anh đi?
– Để anh gọi điện thoại cho Đỗ Sơn Khôi, bảo tới đón anh.

Đinh Trường Sinh nghĩ nghĩ, nói.

– Ừ… anh cũng cẩn thận a, bằng không để em nói với ba, anh đừng có làm nữa, quá nguy hiểm, anh nghĩ đi, anh muốn bắt người, thì người không nghĩ đến biện pháp đem các người đưa vào chỗ chết sao?

Thạch Mai Trinh nói.

– Được rồi, cứ như vậy đi, em ngủ đi, Đỗ Sơn Khôi sẽ đến rất nhanh.

Đinh Trường Sinh nói.

Đinh Trường Sinh gọi điện thoại cho Đỗ Sơn Khôi, đợi cho Đỗ Sơn Khôi đến cổng, Đinh Trường Sinh mới ra ngoài cổng lên xe, nơi này không phải là khu ký túc xá của mình, cũng không có làm giấy tờ xuất nhập, như vậy cũng không tiện, giống như là hiện tại bây giờ, chính mình còn có việc đi ngay, nếu chờ đợi thì sẽ chậm trễ việc, nhìn đến chắc phải làm cái giấy cho xe của mình xuất nhập tại nơi đây rồi…

– Bắt được cá lớn rồi sao hả?

Sau khi lên xe, Đỗ Sơn Khôi hỏi.

– Chưa có, chỉ có một cá nhỏ muốn cởi lưới bỏ chạy, bị dính chặt rồi.

Đinh Trường Sinh cười nói.

Đỗ Sơn Khôi chạy xe được một nửa lộ trình, Đỗ Sơn Khôi nhìn Đinh Trường Sinh nói:

– Phía sau có chiếc xe đang theo lấy, là xe người của cậu sao?

Đinh Trường Sinh mở mắt ra về phía sau nhìn, nói:

– Không phải… cẩn thận một chút, bọn chúng nếu dám theo lấy chúng ta, sẽ có khả năng ngăn chặn chúng ta lại, nhất là nơi các giao lộ ngã tư, hãy cẩn thận… tôi có kinh nghiệm xương máu rồi…
– Được… không thành vấn đề.

Đỗ Sơn Khôi hai tay nắm chặt tay lái, tinh thần khẩn trương cao độ, hắn sợ Đinh Trường Sinh tại trong tay chính mình xảy ra chuyện gì.

Quả nhiên, Đinh Trường Sinh không đoán sai, thời điểm tại một cái giao lộ ngã tư, một chiếc xe chạy vượt đèn đỏ, Đỗ Sơn Khôi cấp bách đánh tay lái, mới tránh thoát được va chạm mãnh liệt, nhưng chiếc xe từ phía sau xe lại gia tốc chạy vượt lên, ngay tại trong lúc hai xe cùng song song, kính xe của đối phương kiếng hạ xuống, nhanh chóng thò ra một bàn tay, trong tay nắm lấy một khẩu súng ngắn, bởi vì còn cách một đoạn, cho nên thấy không rõ là súng quân dụng hay là súng giả…

Đối phương không có bất kỳ thương lượng cái gì liền nổ súng, hơn nữa còn là thẳng đến nơi phía sau, ghế ngồi của Đinh Trường Sinh, mục tiêu rất rõ ràng.

Nhưng phát súng của bọn chúng rơi vào khoảng không, Đỗ Sơn Khôi cũng đang quan sát đối phương, khi đối phương tay đưa ra đến ngắm về phía xe của mình, xe của Đỗ Sơn Khôi trơn mỡ, trong chớp mắt lạng qua một bên, tiếng thắng gấp vọt ra ngoài, Đinh Trường Sinh ở phía sau cảm giác được rất từ lưng ghế dọng mạnh vào lưng mình…

– A lô… Đinh Trường Sinh đây, anh đang ở đâu?

Đinh Trường Sinh gọi tới cho Lưu Chấn Đông, hỏi.

– Đang tại văn phòng, cậu đến rồi à?
– Chưa… trên đường gặp được một chiếc xe, nổ súng bắn tôi, hiện tại còn đang truy đuổi.

Đinh Trường Sinh nói.

– Cái gì? Vị trí ở đâu, để tôi dẫn người tới…

Lưu Chấn Đông nói.

Đỗ Sơn Khôi lái xe tốc độ chạy rất nhanh, lúc này rạng sáng trên đường xe rất ít, chiếc xe kia đuổi theo không kịp, cũng liền bỏ đi.

– Việc này không cần nói cho người khác biết…

Đinh Trường Sinh căn dặn Đỗ Sơn Khôi nói.

– Tôi biết… có muốn tôi điều tra tra tới cùng là người nào không?

Đỗ Sơn Khôi hỏi.

– Không cần, để tôi phái Lưu Chấn đi điều tra, tôi mới vừa trở về, cái gì cũng chưa làm, thì liền có người đứng ngồi không yên rồi, hơn nữa tôi chỉ đang điều tra duy nhất một vụ án Chu Bội Quân, vậy anh nghĩ xem, ngoại trừ những người có liên quan đến Chu Bội Quân, thì còn có ai khác sợ tôi điều tra ra đến cùng vụ án này?

Đinh Trường Sinh lẩm bẩm.

– Vậy cậu cẩn thận một chút a, rời khỏi nhà cô gắng ngồi trong xe, dù sao xe cũng có kính chống đạn…

Đỗ Sơn Khôi nói.

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234