Chinh phục gái đẹp - Chương 10 - Dịch giả Meode

Phần 228
Phần 228

– Ý của ông là để chó hắn đến Hồ Châu nhậm chức?

Lương Văn Tường hỏi.

– Đúng vậy, chính là ý tứ này, Đinh Trường Sinh đến Hồ Châu nhậm chức, đây là biện pháp tốt nhất trước mắt, giống như là chúng ta đem một cây đao cắm vào trái tim các thành phần mục nát, để cho bọn họ không được một ngày an bình, vừa rồi nếu không có người đứng ra tố cáo, chúng ta có thể biết được việc này sao? Có thể thấy được một sự việc, đó là công tác kỷ ủy thành phố Hồ Châu rất là thất trách.

Lý Thiết Cương nói.

Lương Văn Tường gật đầu, nói:

– Tôi sẽ chú ý tới cái vấn đề này, nhưng để cho Đinh Trường Sinh đi đến Hồ Châu đảm đương công tác kỷ ủy này chỉ sợ không được, hắn còn quá trẻ tuổi, chúng ta không muốn làm cái chuyện điển hình trong cả nước, như vậy thì rất là phiền toái.
– Đúng vậy, mấy năm qua có những trường hợp đề bạt cán bộ vượt qua quy cách, đều phải nhận được rất lớn sự chú ý, hiện tại dân chúng không còn tin tưởng cán bộ của chúng ta nhậm chức công bằng, chỉ cần là cán bộ còn trẻ tuổi quá mà được trọng dụng, vậy nhất định là cho bên trong có mờ ám, cho nên Lương bí thư nói đúng, chuyện này đúng là không dễ làm.

Lý Thiết Cương cũng ý thức được vấn đề này.

Lương Văn Tường trầm mặc một chút, nói:

– Nếu không như vậy đi, để điều tiết cho tốt, để cho hắn đi đảm nhiệm làm phó kiểm soát trưởng, kiêm trưởng ban chống tham nhũng, như thế nào đây?
– Vâng… vẫn là lãnh đạo có biện pháp, tôi lại không nghĩ đến vấn đề này, vậy là tốt rồi…

Lý Thiết Cương vỗ bàn tay, nói.

– Đừng cao hứng quá sớm, Đinh Trường Sinh có đồng ý nhận công tác này hay không còn chưa nhất định, tôi nghe Khả Ý nói, lần này Đinh Trường Sinh một lần nữa tiến vào bên trong cơ chế, hắn có quyết tâm không nhỏ, toàn bộ sở hữu các hạng mục đầu tư trong tỉnh cũng đều đã chuyển đi ra ngoài, kỳ thật hắn làm vậy cũng không cần thiết, lại làm chậm trễ chúng ta biết bao nhiêu cơ hội đầu tư, tôi cũng đang muốn cùng hắn trao đổi về vấn đề này, đầu tư thì chúng ta vẫn là rất muốn, hắn lại mang đầu tư ném đi, cũng vì hắn ở tại tỉnh của chúng ta, nên bên tập đoàn đầu tư Bàn Thạch liền bỏ rơi mấy hạng mục, chẳng lẽ bây giờ chúng ta lại đuổi Đinh Trường Sinh đi để mà lấy lại được những cái hạng mục đầu tư?

Lương Văn Tường cười hề hề nói.

Lý Thiết Cương gật đầu, nói:

– Thật ra đây là hắn không muốn lưu lại cơ hội để cho bất cứ đối thủ nào công kích hắn, thật là đáng quý a.
– Được rồi, sự tình cứ như vậy đi, tôi sẽ trao đổi với bên phòng tổ chức cán bộ tỉnh, sự tình còn lại ông phối hợp là được.

Lương Văn Tường nói.

Hai nhân cùng đi ra môn, Lý Thiết Cương trở về phòng làm việc của mình, còn Lương Văn Tường ngồi xe ra cửa.

Đinh Trường Sinh lần trở lại này chưa thông báo bất luận với ai, một mình thuê xe đi khu biệt thự làng du lịch Hồ Thiên Nhất Sắc, nơi này có nhân viên làm thêm giờ dọn dẹp, cho nên sạch sẽ, tủ lạnh là Tần Mặc phân phó người giúp việc mua về, từ lúc Đinh Trường Sinh đến Hồ Châu, Tần Mặc gọi điện thoại hướng dẫn người giúp việc hướng đến nơi này mua đồ, cơ bản những loại đồ vật Đinh Trường Sinh có thể sử dụng đến đều đã mua xong.

Mở ra máy vi tính xách tay, Đinh Trường Sinh liên lạc video với Tần Mặc.

– Anh về nơi đó ở rồi à?

Tần Mặc nhìn đến cảnh tượng trong nhà, hỏi.

– Đúng vậy, cảm ơn em cẩn thận như vậy, nơi này tốt lắm, đồ vật đều rất đầy đủ, chỉ thiếu một người đàn bà mà thôi.

Đinh Trường Sinh cười cười, nói.

– Hừ… tại Hồ Châu mà anh thiếu đàn bà sao? Em nói cho anh biết, không được làm ẩu nữa, anh phải hiểu được thân phận của anh bây giờ, đừng có lộ ra gót chân A – Sin, cho dù là anh lợi hại đến đâu nữa, cũng không chịu nổi người ta chụp mũ đâu…

Tần Mặc nói.

– Anh minh bạch, đã một thời gian không có gặp mọi người rồi, có muốn quay trở về không? Mọi người đi đến Hongkong đi, anh chạy đến cùng mọi người gặp mặt…

Đinh Trường Sinh nói.

– Được rồi… chúng ta bây giờ vẫn chưa muốn trở về, đợi cho mấy nhỏ lớn hơn một chút rồi nói sau, anh cũng không nên làm việc quá vất vả, nếu thấy công việc không hài lòng, chúng ta ở bên này chờ anh quay về.

Tần Mặc nói.

– Anh biết…

Nhưng vào lúc này, Đinh Trường Sinh nghe được chuông cửa vang lên, vì thế nói:

– Trước nói đến đây, xem ra là có khách tới thăm, anh đi ra ngoài nhìn nhìn xem là ai đến đây.
– Được rồi, bye bye.

Tần Mặc cùng Đinh Trường Sinh cắt đứt trao đổi…

Đinh Trường Sinh ra cửa vừa nhìn, lập tức sửng sốt, cười nói:

– Tại sao là chị, như thế nào tới nơi này, tự một mình chị đến?

Đinh Trường Sinh nhìn nhìn xung quanh.

– Ừ… khỏi nhìn, chị là khách du lịch, vừa mới ngồi chơi, thì nhìn thấy một người lái xe vừa xuống xe, từ xa nhìn thấy giống em, nhưng lại không xác định, lòng hiếu kỳ làm cho chị không thể không đến, vừa mới rồi còn nghĩ, nếu người mở cửa không phải là em thì làm sao bây giờ, hiện tại thì đúng rồi…
– Chị Tiếu Hàn, chúng ta đã có năm, sáu năm không gặp a, chị nhìn vẫn là như vậy, không thay đổi bao nhiêu.
– Như thế nào, không mời chị vào trong, hay là ở bên trong vẫn là kim ốc tàng kiều, không tiện?

Tiếu Hàn chỉ chỉ trong nhà, hỏi.

– Làm gì mà có, chị vào đi.

Đinh Trường Sinh nói xong nhường chỗ, để cho Tiếu Hàn tiến vào bên trong.

Tiếu Hàn lối ăn mặc làm cho Đinh Trường Sinh xác định không phải là nàng cố tình đến đây gặp mặt, hắn tin nàng là khách du lịch, quần short jean, dép lê, một cái áo ngắn tay hồng nhạt, mang kính râm, vào nhà liền tháo xuống.

– Chị nói đến Đây du lịch, chỉ một mình chị đến đây sao?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Em hy vọng chỉ là một mình chị đến, hay vẫn có nhiều người cùng đến đây?

Tiếu Hàn hỏi.

Đinh Trường Sinh cười cười, nói:

– Ngày hôm qua em còn ở trên tỉnh thành, hôm nay mới quay lại Hồ Châu, mấy ngày hôm trước tại thành phố Hồ Châu có gặp chị Chu Hồng Kỳ, thấy dao này biến hóa thật lớn, còn thì thì không thấy thay đổi gì, vẫn là như vậy.
– Phải không, nàng không có mắng chị sao? ChỊ làm cho mặt mũi Chu gia đều quăng sạch sẽ, cho nên nàng hận chị cũng là phải, nhưng chị đã đem tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình đưa vào cho cuộc hôn nhân vô tính kia, bây giờ nghĩ lại, chị làm sao lại ngu như vậy chứ đây này?

Tiếu Hàn bất đắc dĩ nói.

– Ai mà lúc còn trẻ chưa từng làm qua vài chuyện ngu ngốc, nhưng chỉ cần là tỉnh táo lại, sẽ thay đổi so trước kia thì thông minh hơn nhiều, có phải vậy không?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Có lẽ vậy, nhưng chúng ta lại không còn trẻ nữa rồi, em nói hôm nay vừa mới đến đây, em cũng là khách du lịch sao?

Tiếu Hàn nói xong nhìn nhìn trên lầu.

– Đừng nhìn, trên lầu không có ai đâu, chỉ có em một người đến đây mà thôi…

Đinh Trường Sinh nói.

Tiếu Hàn bỗng nhiên làm như giật mình trạng, nói:

– Chị minh bạch rồi, em đến đây tìm nàng, đúng không, nàng khi nào thì đến đây? Có phải chị đến không phải lúc?
– Ai vậy?

Đinh Trường Sinh không hiểu hỏi.

– Ai? Còn có thể là ai, đương nhiên là Chu Hồng Kỳ, đúng không?

Tiếu Hàn hỏi.

Đinh Trường Sinh nghe vậy cười khổ nói:

– Chị tha cho em đi, cho dù là em có cái tâm kia, cũng không có lá gan, hơn nữa, Chu Hồng Kỳ cũng không phải là loại người như vậy, làm sao có thể chứ…

Tiếu Hàn ngượng ngùng cười cười, nói:

– Nàng so với chị cũng không khá hơn chút nào, chỉ có chị thì đã tỉnh ngộ, nhưng nàng vẫn là khăng khăng một mực, chị năm đó cũng là vì lợi ích của gia tộc cùng anh trai của nàng kết hôn, khi kết hôn mới biết được chính mình đem mình bán đi, kỳ thật không có ai vĩ đại như vậy, nàng hiện tại còn đang ở trong giai đoạn tự mình đánh lừa chính mình, em nên mau cứu nàng đi…

Danh sách chương (234 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234