Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 95
Phần 95

Vừa rồi lén lúc sờ soạng trên cái mu âm hộ của Võ Thanh Anh đắc thủ, Trương Siêu Quần không khỏi âm thầm đắc ý, mắt nhìn thấy Võ Thanh Anh cũng là sóng mắt lưu chuyển, trên mặt e lệ như hoa, thì trong lòng hắn đã bắt đầu trù tính nên làm cách nào để đem “Tuyết Lĩnh Song Sơn“ đề chiếm đoạt được, lúc này một nha hoàn đi đến mời tất cả bọn họ đi dùng cơm.

Đến đại sảnh, từ lâu tiệc rượu đã xếp đặt xong, lúc này Hồng Mai Sơn Trang khắp nơi hoan ca nói cười, ngoài sân cũng có hơn 20 bàn tiệc, hôm nay toàn bộ người hầu, nha hoàn đều được chơi đùa chơi đùa ăn uống bài bạc thả cửa, không còn biết trời đất ở đâu.

Vừa vào, Trương Siêu Quần liền nhìn thấy vơ chồng Chu Trường Linh đang cùng Vệ Bích nói chuyện, khi thấy Trương Siêu Quần đến, hai vợ chồng đều đứng lên, Chu Trường Linh cười nói:

– Hiền điệt mời ngồi ở đây.

Trương Siêu Quần khiêm tốn nói vài câu, liền ngồi ở bên cạnh Chu Trường Linh, Vệ Bích kia thấy Trương Siêu Quần được hậu lễ, trong lòng y căm ghét bất bình, trên mặt sương lạnh gắn đầy…

Trương Siêu Quần âm thầm quan sát mỗi cử động Chu phu nhân, thấy Chu phu nhân chẳng để hắn vào ở trong mắt, vẫn bình thường nói cười vui vẻ, mặc dù là ánh mắt cùng hắn đôi lúc chạm nhau, thì cũng giống như là lúc trước khi mới vừa gặp hắn chẳng khác nhau chút nào, tựa như là màn hương diễm vừa qua chẳng từng có xảy ra, làm Trương Siêu Quần có chút thất vọng, bên tay trái của hắn ngồi chính là Chu Trường Linh, bên phải là Chu Cửu Chân, nàng ngày hôm nay hứng thú cực cao, người yêu an vị ở bên cạnh, trong lúc ăn uống, một chân cùng với chân Trương Siêu Quần va va chạm chạm, tình ý kéo dài, bữa cơm này, nàng ăn rất là ngon miệng.

Tiệc xong, Chu Cửu Chân lại quấn quít lấy Trương Siêu Quần nhờ chỉ giáo thêm quyền thuật, Chu Trường Linh cũng là có hứng thú, muốn đi theo cùng nhìn, Trương Siêu Quần biết Chu Trường Linh võ nghệ cũng tinh xảo, nên hắn liên tục khiêm nhượng, Chu Trường Linh lúc này giải thích nói, Hồng Mai Sơn Trang cùng Võ Liệt Sơn Trang hợp xưng Chu Võ Liên Hoàn Trang, người của hai nhà hàng năm đều tụ tập, cùng luyện võ công để xem mức tiến triển đến đâu, Trương Siêu Quần thấy Võ Thanh Anh cũng có vẻ chờ mong nóng lòng muốn thử, trong lòng hắn mang đại sướng, nên liền đồng ý.

Đoàn người đi tới hậu viện, bắt đầu thì Vệ Bích cùng Võ Thanh Anh biễu diễn công phu Lan Hoa Phất Huyệt Thủ, đây là tuyệt kỹ của Võ Gia, đến từ đảo chủ Đào Hoa Đông tà Hoàng Dược Sư, hai sư huynh muội Vệ Bích chẳng khác nào là Kim Đồng Ngọc Nữ, thủ pháp của Lan Hoa Phất Huyệt Thủ cùng Nữ Mỹ Quyền Pháp của Cổ Mộ Phái đều là chú ý đến tư thế duyên dáng ảo diệu, diễn luyện ra, nhìn trông rất đẹp mắt, Trương Siêu Quần thấy sư huynh muội bọn họ võ công rất thành thạo, hiển nhiên là tu luyện phối hợp cùng nhau đã qua nhiều năm, cho nên cũng thầm ganh tỵ.

Chờ hai người bọn họ thi triễn xong công phu, Chu Trường Linh vỗ tay khen:

– Được lắm, sư huynh muội các ngươi năm nay võ công tiến bộ không ít, xem ra Võ huynh đã bỏ công sức không ít đào tạo trên người các ngươi. Vệ Bích.. Lan Hoa Phất Huyệt Thủ sư phụ ngươi đã truyền cho, nhưng môn võ công này nếu là phối hợp cùng với Lạc Anh Thần Chỉ, chỉ hóa thành chưởng, chưởng hóa thành chỉ, chưởng khi đến như hoa rụng rực rỡ, phất chỉ như hoa lan xum xuê, chiêu nào chiêu nấy ác liệt, phong thái đoan lệ, uy lực tăng mạnh, sư phụ ngươi đã có dạy ngươi chưa?

Vệ Bích trên mặt hơi ngượng nói:

– Lạc Anh Thần Chỉ thì sư phụ lão nhân gia cũng có giáo qua, nhưng nội điệt tư chất đần độn, chỉ học được có một, hai phần.

Chu Cửu Chân cười nói:

– Vậy cũng là tốt lắm rồi, sau này biểu ca cố gắng tu luyện thì sẽ giỏi thôi.

Vệ Bích cung kính lùi qua ở một bên, Chu Trường Linh lại hướng về Chu Cửu Chân nói:

– Cửu Chân, nhìn biểu ca cùng muội muội của con, cả hai võ công đều cao hơn con, con phải cố gắng hướng về bọn họ tập luyện đấy.

Chu Cửu Chân quay qua phía Chu Trường Linh le lưỡi, nói:

– Phụ thân…để con thi triễn cho phụ thân xem công phu con mới học qua của Trương công tử Nữ Mỹ Quyền Pháp của phái Võ Đang, Anh muội, chúng ta cùng nhau luyện nhé !

Chu Trường Linh nở nụ cười gật đầu.

Liếc nhìn Tuyết Lĩnh Song Sơn chuẩn bị diễn luyện qua mấy chiêu Nữ Mỹ Quyền Pháp, Chu Trường Linh là người hiểu biết về võ công, lại nghe qua công phu này là do Trương Tam Phong sau khi hơn trăm tuổi mới sáng tạo quyền pháp, liền vỗ tay tán thưởng.

Đối với Tuyết Lĩnh Song Sơn tuy rằng quyền pháp này còn rất mới lạ, nhưng khi hai tiểu thư bỏ đi áo ngoài Hồ Cừu cùng Điêu Cừu, thì nhìn thấy thân thể thướt tha, quyền pháp uy lực nhìn thấy bình thường, nhưng ẩn bên trong sự tao nhã nhàn dật, biểu hiện chiêu thức vô cùng nhuần nhuyễn, linh lung vẻ đẹp, làm cho Trương Siêu Quần nhìn đến tâm trí rung động, huyết mạch sôi sục.

– Hay..

Chu Trường Linh khen.

– Trương chân nhân quả nhiên là một đại tông sư, chiêu nào chiêu nấy đều là ngoài dự đoán mọi người, tinh, nhanh, kỳ, chuẩn, nếu chủ quan không biết được quyền pháp này ảo diệu, đến lúc ứng phó khó mà đỡ kịp.

Chu Cửu Chân cùng Võ Thanh Anh cùng lúc dừng lại, hai tiểu thư đều nhìn phía Trương Siêu Quần, một người là ánh mắt đưa tình, một người là kính phục, đang muốn muốn hắn tiếp tục dạy thêm vài chiêu, Vệ Bích bỗng nhiên nói:

– Quyền pháp múa thật đẹp! Nhưng nếu là nam nhân triển khai đánh ra, khó tránh khỏi có chút dáng vẻ kệch cỡm, nét duyên dáng sẽ thiếu tự nhiên, ta có đề nghị, nếu như Trương công tử không ngại, ta muốn cùng Trương công tử tỷ thí qua một chút, không biết Trương công tử có chịu nể mặt ta không?

Lời y vừa nói ra, tất cả mọi người là cảm thấy bất ngờ, Chu Trường Linh không khỏi tức giận, Vệ Bích này đúng là không biết cách nói chuyện, quyền pháp này là do Võ Đang Trương Tam Phong sáng tạo, cho dù là biểu ca ngươi không ưa Trương Siêu Quần, cũng không nên nói lời như vậy a, dáng vẻ kệch cỡm, nét duyên dáng sẽ thiếu tự nhiên, nói thế chính là nhục mắng Võ Đang chưởng môn Trương chân nhân người ta rồi!

Hai tiểu thư cùng là phẫn nộ nhìn Vệ Bích, nhưng Trương Siêu Quần khẽ mỉm cười, làm như không để ý lắm, ôm quyền nói:

– Vệ huynh võ công cao cường, hơn xa tiểu đệ, đúng ra là tiểu đệ phải hướng về Vệ huynh để học tập mới đúng.

Chu phu nhân thấy hắn lại đáp ứng với Vệ Bích, liền thấp giọng hướng về Chu Trường Linh nói:

– Phu quân không ngăn cản bọn họ à? Vạn nhất có tổn thương gì, mới đầu năm mới thì không may mắn đâu.

Chu Trường Linh vui vẻ cười nói:

– Không có gì mà ngại, người trong chốn võ lâm tỷ thí là chuyện bình thường mà.

Chu phu nhân không nói, nàng biết Lan Hoa Phất Huyệt Thủ cùng Lạc Anh Thần Chỉ đều là võ công thượng thừa, phái Võ Đương võ công tuy rằng cũng không kém, nhưng Trương Siêu Quần tuổi vẫn còn quá trẻ như thế, thì liệu có thể học được bao nhiêu công phu? Huống chi Vệ Bích hôm nay lại không giống bình thường, Chu phu nhân là người từng trải, làm sao há có thể không nhìn ra? Vệ Bích là ngoại sanh của nàng, người ngoại sanh này tuy rằng anh tuấn, nhưng tâm địa hẹp hòi, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm…

Đột nhiên Chu phu nhân cả kinh trong lòng, trái tim nhảy loạn lên, chính mình lại không lo lắng cho ngoại sanh, trái lại thì lo lắng cho Trương Siêu Quần, chuyện này…

Chu phu nhân trên mặt ửng đỏ, chẳng lẽ mình bị hắn dùng thủ pháp quái lạ kia lúc khuấy động để trên cái âm hộ, nhưng bên trong âm đạo lại vô cùng…..

Chu phu nhân ruột gan chuyển biến, đương nhiên là tự hổ thẹn xấu hổ vô cùng.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150