Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 32
Phần 32

Cũng không biết cơ thể run lên bao lâu, Tiểu Long Nữ thoát lực thân người rủ xuống, từng ngụm từng ngụm thở dốc …

Trương Siêu Quần dùng đầu ngón tay chạm vào dịch nhờn từ cái khe thịt, từ giữa chân nàng kéo ra một đầu dinh dính sợi tơ, kéo ra hơn tấc vẫn còn chưa đứt gẫy, dịch nhờn đậm đặc, trầm xuống thành hình một vòng hình cung, đường cong thập phần nhẵn mịn, hắn liếm láp gặm lấy vành tai Tiểu Long Nữ thấp giọng nói:

– Cô cô có thoải mái không ?

Tiểu Long Nữ bộ ngực săn tròn không ngừng phập phồng, sau hồi lâu thở dốc khó nhọc nói:

– Cô cô…có !… um…không có.!.. à…có.

Thân thể Tiểu Long Nữ nghiêng nghiêng cái cổ trắng ngọc tựa vào trong lồng ngực Trương Siêu Quần, nàng cứ mở ra giữa hai chân dịch nhờn tiết ra đầm đìa, rậm rạp âm mao lông mu bị dịch nhờn làm cho ẩm ướt quyện bệt dính lại trên cái khe thịt cùng với hô hấp thỉnh thoảng vẫn còn thở dốc, một bức họa dâm mỹ tột đỉnh được khắc lên.

Thở dốc bất định Tiểu Long Nữ ai oán nhìn Trương Siêu Quần:

– Quá nhi ngươi càng ngày càng không nghe lời, ngươi bái cô cô làm thầy có phát lời thề, một đời vĩnh viễn nghe theo lời của cô cô, cho dù cô cô nói cái gì, ngươi sẽ tuân theo, lúc vừa rồi cô cô nói không muốn, ngươi cũng không nghe lời?

Trương Siêu Quần hai mắt đỏ chót vì dục tính, bị tim đập kịch liệt làm cho nói không ra lời, chỉ biết gật đầu, duỗi ra ngón tay ướt nhẹp dính đầy dịch nhờn trong âm đạo của Tiểu Long Nữ nói:

– Cô cô.. có câu xuất giá tòng phu, chuyện phu thê, cô cô phải nge theo lời Qúa nhi mới đúng chứ.

Tiểu Long Nữ khuôn mặt bừng, đỏ kiều mị không gì tả nổi, đang muốn mở miệng phản bác, trong bụng đột nhiên thật dài reo vang “ục.. ục..” kêu to, hai người đều ngẩn người ra, rồi đồng thanh nở nụ cười.

Tiểu Long Nữ trước tiên ngưng cười gắt giọng:

– Chỉ biết cười, cô cô rất đói, ngươi giúp cô cô mặc lại xiêm y.

Trương Siêu Quần nghe nàng nói như thế mới giật mình, hắn chỉ lo chính mình khoái hoạt, không để ý tới nàng mới vừa từ đang ngủ mê man tỉnh lại, không khỏi xấu hổ.

Hắn vội vàng từ trên giường hàn giường ngọc lấy đồ cho Tiểu Long Nữ, phủ lên người nàng, trong thời gian mặc lại quần áo, hai người cùng dùng đôi tay sờ soạng mò mẩm thân thể của nhau, hai người tình ý kéo dài một hồi sau mới xong việc.

Chờ Tiểu Long Nữ ăn mặc chỉnh tề, hai người không khỏi nhìn nhau, bên trong thạch động lây đâu ra thức ăn?

Trương Siêu Quần lúc lọi từ trong cái túi đeo lưng lấy ra, chỉ còn có một ít khối bánh ép lương khô còn sót lại.

Tiểu Long Nữ từ thuở giờ chưa từng ăn qua thứ này, không khỏi kinh dị, mùi mạch bánh bay hương nức mũi, cái bụng lại liên tiếp cồn cào, ăn một mạch hết cả hai khối, mới nhớ tới Trương Siêu Quần vẫn còn chưa có ăn, không khỏi đỏ mặt trứng, nhìn trong tay chỉ còn dư lại một khối nhỏ, vội vàng đưa cho Trương Siêu Quần, nói:

– Cô cô no rồi, khối này ngươi ăn đi.

Trương Siêu Quần giả bộ giận dỗi nói:

– Cô cô đã quên Qúa nhi rồi? Chính mình một người ăn sạch.

Tiểu Long Nữ trên mặt càng đỏ, lúng túng dị thường:

– Cô cô… quá đói, hơn nữa thức ăn này của người mang đến lại rất thơm, vì lẽ đó nên cô cô…

Trương Siêu Quần phù phù nở nụ cười,:

– Ha ha ha, Qúa nhi đùa thôi! Qúa nhi không đói bụng, cô cô ăn hết đi.

Tiểu Long Nữ khí giận nói:

– Ngay cả sư phụ cũng dám đùa cợt, thực sự là đại nghịch bất đạo.

Tay nhỏ nắm quyền trực nện, Trương Siêu Quần liền nắm chặt cổ tay nàng, ở trên mặt nàng hôn một cái, cười nói:

– Cái mà chúng ta không sợ chính là đại nghịch bất đạo, người khác vì sợ nên không dám, chúng ta một mực không sợ, thế tục đối xử ra sao thì chúng ta cũng mặc kệ, bởi vì chẳng có liên quan gì đến quan hệ chúng ta, bất quá, nói gì thì nói, cũng phải nghĩ đến biện pháp rời khỏi chốn này, chúng ta cũng không thể cả đời này sẽ ẩn thân nơi đây chứ?

Tiểu Long Nữ nụ cười chợt cứng đờ, nói:

– Sao vậy? Quá nhi cũng muốn rời khỏi nơi này sao? Chúng ta không phải đã thề là cùng nhau suốt đời ẩn cư rồi mà?

Trương Siêu Quần ngẩn người ra, ẩn cư ở chỗ này? Ông trời ơi, nơi này tối tăm không mặt trời, ở lâu ngày thì không mốc meo mới lạ! Nói đi cũng phải nói lại, ta tới nơi này không dễ dàng, có mấy người có thể được xuyên qua đến thế giới võ hiệp? Cứ như thế này ở đây làm cái cây khô khó có thể mà cam lòng a!

Nhưng khi thấy Tiểu Long Nữ trong mắt mang theo ánh mắt sầu lo, trong lòng hắn không đành lòng, đưa tay ôm thân thể nàng vào trong ngực, cười nói:

– Cô cô, Qúa nhi cũng muốn cùng cô cô vĩnh viễn ở lại nơi này, nam cày nữ dệt với cuộc sống thanh tịnh an nhàn, nhưng nơi này cũng chỉ có hai chúng ta, có thể là lẻ loi lắm hay không? Chi bằng chúng ta chọn một sơn thôn nhỏ ánh nắng chan hòa, cùng nông dân kết bạn an cư, ban ngày chúng ta nuôi gà vịt trồng hoa, buổi chiều cùng nhau ngắm ánh nắng chiều hoàng hôn mỹ lệ, đến tối, chúng ta ôm nhau ngủ chung, sinh một đống hài tử đáng yêu, cô cô thấy nào?

Tiểu Long Nữ thấy hắn mới đầu còn nói nghiêm túc, nói đến phần sau lại trở nên không đứng đắn, mặt ửng đỏ, sẵng giọng:

– Quá nhi ngươi càng ngày càng không quy củ, xem sư phụ phạt ngươi!

Trương Siêu Quần cười cắn vào vành tai nàng, đầu lưỡi cuốn lấy liếm láp người ngọc lại một trận run rẩy, giãy dụa lên, không ngờ tới hai bàn tay ma trảo của hắn lại đưa về phía trước ngực, một trận sờ loạn hai bầu vú, Tiểu Long Nữ e thẹn nói:

– Vẫn còn chưa đủ à? Chỉ thấy muốn mấy chuyện xấu!

Trương Siêu Quần hì hì nở nụ cười

– Sao lại có thể đủ? Cả đời này cũng sẽ không đủ, sau này chúng ta sẽ cất một gian nhà lớn, trong sân trồng hoa cỏ, chờ các tiểu bảo bảo ra đời, chúng ta sẽ dạy chúng nó đọc sách viết chữ, cô cô nói tốt hay là xấu?

Tiểu Long Nữ sâu kín nói:

– Nếu chúng ta đi ra ngoài, chỉ sợ nơi chốn phồn hoa, ngươi lại bị mê hoặc chuyện trong giang hồ, có chuyện không phải muốn tránh ra thì có thể tránh.

Trương Siêu Quần lắc đầu nói:

– Qúa nhi không phải là người như thế, sau này Qúa nhi sẽ là vì là các hài tử của mình mà suy nghĩ, chứ cô cô nghỉ xem.. chúng ta thì không nói gì, còn mấy hài tử của chúng ta ở đây sẽ không có bạn bè chơi đùa, chẳng lẽ là để cho bọn chúng phải giống như mình ẩn cư? Lại nói, sau này chúng nó lớn lên, còn phải kết hôn sinh con nữa mà?

Tiểu Long Nữ trong lòng hơi động, gật đầu nói:

– Quá nhi ngươi nói cũng có đạo lý.

Trương Siêu Quần vui vẻ nói:

– Vậy cô cô đáp ứng rồi sao?

Tiểu Long Nữ thấy hắn dáng dấp hắn vui mừng hớn hở, nàng trong lòng lại là ưu sầu.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150