Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 25
Phần 25

Đến ngày thứ 6, Trương Siêu Quần cuối cùng cũng đứng ngồi không yên, hắn lén lút đi đến gian phòng Trương Vô Kỵ đang xem sách thuốc liếc nhìn không dưới 10 lần, thấy Trương Vô Kỵ mặt mày ủ rũ, trong đôi mắt tràn ngập tơ máu, sắc mặt hắc trầm, dường như một đêm đã không chợp mắt, hắn không khỏi lo lắng mất lòng tin, không biết là có phải tại có mình xuất hiện làm ảnh hưởng sự phát triển trình tự theo như trong nguyên bản Ỷ Thiên hay không? Lại lo lắng Trương Vô Kỵ đến thời điểm mấu chốt vẫn chưa có cách chữa trị, dù sao đây không phải là trò chơi chữa bệnh trẻ con, không được thì làm lại, mà là một cái mạng người a!

Đến buổi tối, trời mưa sấm chớp liên tiếp càng gia tăng nhiều hơn mấy hôm trước, Trương Vô Kỵ sắc mặt trắng bệch đi ra, xem ra quá mức uể oải, bước đi cũng loạng choạng, Trương Siêu Quần đứng lên, nhưng đầu óc căng thẳng đến nói không ra lời.

Trương Vô Kỵ mệt mỏi mỉm cười, nói:

– Siêu quần đại ca, Thường đại ca, mấy ngày nay tiểu đệ cạn kiệt tâm lực, nghiền ngẫm đọc sách thuốc của Hồ tiên sinh, tuy là không thể thông hiểu hết, nhưng thời gian quá gấp gáp, không thể kéo dài nữa, tiểu đệ chỉ có cách mạo hiểm là dùng kim châm trên người của Thường đại ca, nếu có bất hạnh xảy ra sự cố, tiểu đệ cũng không sống một mình..

Thường Ngộ Xuân cười ha ha, nói rằng:

– Tiểu đệ nói gì xui rủi vậy? Ngươi mau mau dùng kim châm chữa trị cho huynh, nếu may mắn được cứu, vừa vặn cũng làm cho Hồ sư bá xấu hổ, nếu kim châm làm huynh chết đi, đi đầu thai 18 năm sau thì Thường Ngộ Xuân này vẫn lại là một kẻ hảo hán!

Trương Siêu Quần nói:

– Thường đại ca đừng suy nghĩ nhiều, Vô Kỵ tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng là người thông minh, tiểu đệ xin vỗ ngực đảm bảo, Thường đại ca sẽ không cần phải chờ đến 18 năm sau mới làm hảo hán.

Trương Vô Kỵ thấy trong mắt Trương Siêu Quần tràn đầy sự cổ vũ tin tưởng, bỗng cảm thấy phấn chấn, lấy ra từ hộp đựng thuốc ra mấy cây kim châm, hai tay run run, cẩn thận mò lấy huyệt đạo của Thường Ngộ Xuân, trong lòng nơm nớp lo sợ, đem một cây kim châm cắm xuống huyệt Quan Nguyên.

Hắn chưa luyện qua thuật châm cứu, thủ pháp châm xuống huyệt đạo tất nhiên là cực kỳ vụng về…

Nhưng kim châm của Hồ Thanh Ngưu chính là loại nhuyễn kim mềm mại, không có nội lực mạnh mẽ, thì không thể sử dụng được, Trương Vô Kỵ dùng sức hơi mạnh, cây kim châm cong lại không đâm vào trúng huyệt đạo được, đến khi rút được cây kim châm ra thì xuất hiện thấy huyết.

Xưa nay dùng kim châm cắm vào huyệt đạo, theo lý thì quyết không thể có xuất huyết, nhưng Trương Vô Kỵ động tay động chân một phen rối mù, huyệt Quan Nguyên của Thường Ngộ Xuân nhất thời máu tươi tuôn ra, vị trí của huyệt Quan Nguyên nằm ở nơi bụng dưới, Trương Vô Kỵ tâm trạng lo lắng, càng làm cho tay chân luống cuống lên, Trương Siêu Quần đứng ở một bên, chỉ hận chính mình không có được nội lực, lại không hiểu huyệt đạo, chỉ có cách là ở một bên nhỏ giọng cổ vũ.

Chợt nghe từ phía sau một trận cười ha ha, Trương Vô Kỵ cùng Trương Siêu Quần đồng loạt quay đầu lại, thì thấy Hồ Thanh Ngưu hai tay chấp ở sau lưng, nhàn nhã tự đắc, cười nhìn Trương Vô Kỵ hai tay đang đều nhuộm đầy máu tươi.

Trương Vô Kỵ vội la lên:

– Hồ tiên sinh, Thường đại ca huyệt Quan Nguyên không ngừng chảy máu tại sao vậy a?

Hồ Thanh Ngưu nói:

– Ta đương nhiên biết tại sao, nhưng hà tất gì phải nói cho ngươi?

Trương Vô Kỵ ngang nhiên nói:

– Tiểu bối xin một mạng đổi lấy một mạng, xin Hồ tiên sinh mau cứu chữa cho Thường đại ca, tiểu bối lập tức tự sát chết ở trước mặt Hồ tiên sinh…

Hồ Thanh Ngưu lạnh lùng nói:

– Ta đã nói không chữa trị rồi, là không chữa trị, ta lại không phải là quỷ Vô Thường, ngươi tự sát chết rồi thì ta có được chỗ tốt gì? Hừ.. có chết đi 10 cái mạng của ngươi, ta cũng không cứu một tên Thường Ngộ Xuân.

Trương Siêu Quần thấy tình hình như vậy liền nói:

– Vô kỵ, không cần nhiều lời cầu xin, làm người thì phải dựa vào chính mình, nếu cứ khó khăn liền đi cầu người, thì khi nào mới có thể học được bản lãnh thật sự?

Trương Vô Kỵ nghe hắn nói những câu có lý, trên mặt nét hoảng loạn giảm dần đi, gật đầu nói:

– Tiểu đệ đã hiểu, nhưng kim châm này quá mềm, không cách nào châm trúng huyệt.

Trương Siêu Quần hơi trầm ngâm, liền đi bẻ một cành trúc, dùng cây chủy thủ hợp kim vót thành mấy cây kim châm bóng loáng bằng trúc, giao cho Trương Vô Kỵ.

Trương Vô Kỵ lập tức châm vào 4 huyệt Phối Khí Hải + Mệnh Quan + Trung Quản +Quan Nguyên trên người của Thường Ngộ Xuân.

Cây châm bằng trúc bên trong có chứa tính dẻo dai, đâm vào huyệt đạo lại cũng không chảy máu, trãi qua một lát, Thường Ngộ Xuân thổ huyết ra mấy máu đen.

Trương Vô Kỵ không biết chính mình đâm loạn một trận khiến cho vết thương càng thêm nặng, may nhờ châm trúc có hiệu quả, bức ra trong cơ thể Thường Ngộ Xuân máu huyết ứ đọng, quay đầu lại nhìn Hồ Thanh Ngưu thì thấy ông tuy vẫn có ý chê cười, nhưng ẩn bên trong vẻ mặt mang theo vài phần khen ngợi…

Hắn liền chạy vào trong nhà, giở những sách thuốc của Hồ Thanh Ngưu ra xem một hồi, rồi thảo một đơn thuốc, đưa cho tên tiểu đồng, nhờ gã theo đó mà sắc hộ thuốc.

Tên tiểu đồng cầm toa thuốc đưa cho Hồ Thanh Ngưu xem và hỏi có nên bốc và sắc không?

Hồ Thanh Ngưu chỉ “hừ” một tiếng đáp:

– Buồn cười thật! Thôi được mi cứ bốc và sắc cho hắn, nhưng nếu Thường Ngộ Xuân uống xong thang thuốc này mà không chết thì số của y lớn thật!

Trương Siêu Quần nghe Hồ Thanh Ngưu cười gằn ba tiếng, hắn chợt nghĩ đến điều gì đấy, giật lấy lại đơn thuốc, đem tất cả mấy vị thuốc, tất cả phân lượng đều giảm thiểu hơn một nửa, suy nghĩ một chút, lại giảm đi thêm một phần hai, rồi mới giao cho tiểu đồng.

Trương vô kỵ thấy hắn giảm đi phân lượng nhiều như thế, lo lắng dược lực không đủ, nói:

– Giảm như thế này… có được không?

Trương Siêu Quần đương nhiên là biết, nguyên bản bên trong Ỷ Thiên từng nói, bởi vì Trương Vô Kỵ không hiểu dược lý, cho Thường Ngộ Xuân uống thuốc dược lực quá nặng, dẫn đến Thường Ngộ Xuân tráng niên giảm thọ, Thường Ngộ Xuân lại một dũng tướng của Minh triều lúc khai quốc, 40 tuổi thì chết, khiến người ta thương tiếc, hiện nay đã có cơ hội cứu chữa lại này, Trương Siêu Quần âm thầm vui mừng.

Hồ Thanh Ngưu đứng ở một bên thấy Trương Siêu Quần xóa giảm phân lượng dược, không khỏi cột dạ, nên hỏi rằng:

– Ngươi có từng học qua y thuật?

Trương Siêu Quần lắc đầu nói:

– Chưa bao giờ học qua!

Hồ Thanh Ngưu nói:

– Ngươi không hiểu về y thuật, vì sao lại đem dược vật giảm nhiều như vậy? Không sợ dược hiệu tác dụng không tới, không trị hết vết thương sao?

Trương Siêu Quần nhìn sắc mặt Hồ Thanh Ngưu biểu hiện tuy rằng bình thản, nhưng cũng hiện ra vẻ kinh ngạc, trong lòng hắn biết, nếu là mình đã làm sai, con người này tính tình quái gở, tất nhiên là sẽ cười lạnh, sẽ không hiện lên sự kinh ngạc, do đó hắn đã nắm chắc trong lòng, kêu tiểu đồng kia cứ y như thế mà sắc thuốc.

Chờ thuốc sắc xong được, Trương Siêu Quần cầm chén thuốc bưng đến bên miệng Thường Ngộ Xuân, cười nói:

– Thường đại ca hãy uống thuốc đi! Có khỏi hay không, đệ không dám cam đoan trước nhé.

Thường Ngộ Xuân cười nói:

– Nam nhân đại trượng phu, việc gì mà phải sợ đến nhiều như vậy.

Y nhắm mặt, ngửa cổ đem một bát thuốc uống đến một giọt cũng không còn.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150