Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 64
Phần 64

Bên trong phương pháp điều tức của Ngọc Nữ Tâm Kinh có khác biệt so với những nội công tâm pháp khác, điều này do Trương Siêu Quần cùng Tiểu Long Nữ nghiên cứu tìm tòi rất nhiều lần mới phát hiện ra, Trương Siêu Quần liền đem phương pháp kia tiết lộ một chút ít cho Hà Thái Xung, đương nhiên Trương Siêu Quần không có chỉ ra toàn bộ, lão này không phải là người tốt gì, có thể nói cho Hà Thái Xung biết qua những này, đã là rất ưu đãi rồi.

Hà Thái Xung vốn là tông sư một phái, cao thủ võ học, nên chỉ vừa nghe, liền biết hữu dụng, như nhặt được chí bảo, lập tức liền vận công thử nghiệm, Trương Siêu Quần không để ý tới ông ta, tự mình tự rót rượu tự uống, đợi một lúc sau, Hà Thái Xung mở mắt ra, mặt mày hớn hở nói:

– Huynh đệ, ta có cảm giác được ở phía dưới hơi lớn hơn trước một ít.

Trương Siêu Quần chắp tay nói:

– Chúc mừng… chúc mừng… Dương đại ca quả nhiên là võ học kỳ tài, nhớ lại lúc ban đầu, tiểu đệ phải tìm tòi gần hai năm mới có thành tựu này a!

Trong lòng hắn cũng đang cười thầm, mới lớn hơn có chút như vậy đã mừng rỡ, còn chưa từng xem qua cái của hắn lớn chừng nào! Trong lúc chỉ dẫn cho Hà Thái Xung, hắn cố ý giảm bớt hai phần, hiệu quả sẽ sai lệch không ít, hơn nữa về phương diện sức bền khi giao hoan, thậm chí sẽ không còn sánh được như lúc trước kia.

Nhưng Hà Thái Xung lại hưng phấn dị thường, không ngừng xoa tay..

– Như vậy, bây giờ gọi các nàng đi vào được chưa?

Trương Siêu Quần hỏi.

Hà Thái Xung hơi có chút gấp không thể chờ, Trương Siêu Quần một tiếng gọi to, chúng nữ đồng loạt đi vào, nhìn thấy Hà Thái Xung lộ ra biểu hiện giống như sói đói, đều là sợ hết hồn.

– Tiểu Nhạn, cô nương bồi tiếp Dương lão gia uống rượu, Tiểu Ngư, cô nương đến ngồi bên cạnh ta.

Hai cô nương ngoan ngoãn nghe lời, Trương Siêu Quần nhìn thấy bốn cô nường còn lại đứng bất động, cười nói:

– Bốn người có thể xướng khúc vũ đạo nào không? Cứ biểu diễn, lát sau Dương lão gia sẽ có thưởng!

Hà Thái Xung người được Tiểu Nhạn vò vò xoa bóp, hào khí can vân kêu lên:

– Đúng! Sẽ có thưởng…

Nói xong từ trong lồng ngực lấy ra một nén bạc lớn, hướng trên cái bàn vỗ một cái.

Bốn cô nương cùng nhau đáp ứng một tiếng, không bao lâu, có người đàn cổ cầm, có người lấy ra đàn thập lục, có người thổi sáo, chính giữa là một cô nương Hồng y uyển chuyển nhảy múa theo tiếng nhạc, loại vũ đạo này tựa hồ là pha điệu múa phong tình của Tây Vực, không hoàn toàn là âm nhạc Trung Nguyên, Trương Siêu Quần thấy Hồng y nữ tử này tài múa hát thành thạo, thầm nghĩ đến, chỉ bằng này tài múa hát này trong thế giới hiện đại phải gọi là nghệ nhân, nói không chừng nếu nổi tiếng trong giới ca nhạc thì còn có thế lực, sắm biệt thự, mua xe sang đấy, nhưng đáng tiếc sinh sai niên đại rồi, thời cổ xưa, nữ tử dù tài múa hát cao đến đâu đi nữa, cũng bất quá chỉ là là xướng ca mua vui cho mọi người mà thôi, sau khi cảm thán, hắn nhìn qua thì thấy Tiểu Nhạn đang ở trong lòng Hà Thái Xung thở gấp liên tục, quần áo xốc xếch, bàn tay của Hà Thái Xung đang thọt vào bên dưới xiêm y của nàng sờ soạng trên cái mu âm hộ…

Tiểu Ngư nghe muội muội mình rên rỉ, từ lâu đã đỏ mặt đứng ngồi không yên, bỗng nàng cảm thấy mình còn may mắn, dù sao người mình hầu hạ, còn trẻ trung hơn nhiều, vừa anh tuấn lại cao to, thầm nghĩ mới vừa rồi bị hắn mò mẩm tư vị mất hồn muốn bay lên trời, hai cái chân không khỏi có chút mềm yếu, bên dưới cửa miệng âm đạo lại có chút ri rỉ là dịch nhờn.

Trương Siêu Quần cười quái dị một tiếng, ở bên trên cái mông lớn của nàng bóp một cái không lưu tay, nói:

– Về múa hát, cô nương có giỏi hơn hồng y tỷ tỷ kia không vậy?

Tiểu Ngư xấu hổ cười nói:

– Công tử hỏi câu này không tránh khỏi tổn thương cảm tình tỷ muội, nếu công tử không xem thường Tiểu Ngư, muốn thưởng thức, Tiểu Ngư sẽ múa hát cho công tử xem.

Trương Siêu Quần khen:

– Nói rất hay, nhưng cái mà ta muốn xem, không phải là vũ đạo bình thường, mà là phải thoát ra hết y phục mới được

Tiểu Ngư hai mắt muốn chảy ra nước, gắt giọng:

– Công tử không phải người tốt.

Trương Siêu Quần cười nói:

– Đã tới đây chơi, thì làm sao có người tốt? Nếu như cô nương làm cho ta hài lòng, bổn công tử đêm nay bảo đảm sẽ để cho cô nương trải nghiệm cho biết cái gì là cảnh giới tối cao của nhân gian.

Tiểu Ngư nhoẻn miệng cười, đi tới chính giữa phòng lớn, hướng về hồng y nữ tử kia khẽ mỉm cười, cô nương kia gật đầu hiểu ý lui ra…

Tiếng nhạc tiếp tục vang lên, Tiểu Ngư mỉm cười, cánh tay ngọc khẽ giương lên, thon thả xoắn lại bên trong, đem cái áo ngoài chậm rãi hé mở ra, hai cái tay trắng giống như linh xà bơi lội, vai đẹp trắng như tuyết một mảnh, chỉ thấy nàng hai tay theo phần gáy tuột xuống bả vai, mười ngón tay để ở bộ ngực mềm lưu lại một hồi, khi thì lướt qua, khi thì xoa nhẹ…

Lúc này Hà Thái Xung cũng đã ngừng tay lại, tham lam nhìn vũ đạo rung động tâm hồn này….

Đôi bàn tay của Tiểu Ngư ở trước ngực mình không ngừng biến hóa khi thì vò, khi thì phủ, khi thì trảo, liêu người cực điểm, một đôi mắt đẹp lúng liếng, ẩn tình đưa đẩy hướng về phía của Trương Siêu Quần, làm như đang muốn câu dẫn hắn tới chà đạp thân thể của mình một phen vậy.

Một lúc sau, cặp tay kia kế tục dời xuống đến cái rốn chậm rãi dao động, hai tay tách ra hai nơi, một tay để lên cái mông mẩy điên cuồng nắn bóp, tay kia thỉnh thoảng hướng về phía cái mu âm hộ trượt nhẹ một thoáng, lại thật nhanh thu về, trên vẻ mặt mê người thần khí cốt tú bốc ra câu hồn đoạt phách, đầu lưỡi hồng hồng ở trên môi nhè nhẹ liếm quét, khiến người ta không nhịn được sinh ra mơ tưởng viển vông.

Cứ như vậy qua lại mấy lần, ngay khi Trương Siêu Quần miệng khô lưỡi đắng thì áo khoác ngoài đúng lúc cởi xuống, lộ ra cái yếm mỏng như cánh ve sầu xuyên suốt có thể thấy rõ ràng, hai hạt đầu núm vú óng ánh nhô lên ở dưới lớp yếm mỏng, theo động tác vũ đạo, hai đầu núm vú hơi rung động, bụng dưới nhỏ nhắn trắng như tuyết êm dịu, cái tiểu khố nhỏ bé quấn lấy thật thấp ở dưới bờ eo, hầu như có thể nhìn thấy đám lông đen xoã tung lộ ra một phần nhỏ của bộ lông mu.

Phong tao a! Thực sự là phong tao a! Thì ra biểu hiện e lệ trước đó đều là giả vờ !

Lúc này, càng thêm đặc sắc liêu người, Tiểu Ngư khóe mắt hàm xuân, phong tình vạn chủng cứ liếc nhìn Trương Siêu Quần, câu hồn a! Thật là mẹ kiếp câu hồn, theo cái mông lớn nữu bãi, bắt đầu làm ra điệu bộ xoa xoa vị trí sở trường cái mu âm hộ, cực điểm dâm đãng, cái eo kia mềm mại lắc lắc điên cuồng, bắt chước theo động tác đang là giao hoan, Trương Siêu Quần hạ thân từ lâu dương vật đứng thẳng lên, mã nhãn bên trên quy đầu đã ứa ra dịch nhờn, hắn đã nghĩ tới đưa nàng ép lên trên đất, cởi hết xiêm y trên người nàng, hướng cái dương vật kia dùng hết sức lực mười phần đâm vào cái âm đạo bên trong thật là cuồng mãnh …

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150