Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 75
Phần 75

Ngay sau đó, Trương Siêu Quần cùng nhóm người hướng về phía đỉnh Tọa Vọng Phong bước đi, khi trời sáng, tất cả mọi người bắt đầu thấp thỏm bất an, cũng không ai biết Hà Thái Xung lúc nào nào thì đột nhiên xuất hiện.

Ngoại trừ Trương Siêu Quần, tất cả mọi người đều không biết võ công, tốc độ di chuyển cho nên cũng là có hạn, trên mặt ai cũng trầm trọng lo lắng, một ngọn gió nhẹ thổi cỏ lay cũng là kinh hoảng không ngớt, khi sắc trời sáng choang Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn đi suốt một đêm giờ đã là không nhúc nhích nỗi, Trương Siêu Quần thở dài, chỉ vào một chỗ ở vách núi nói:

– Mọi người nghỉ ngơi đi, ở nơi này nếu người phái Côn Luân đến, bọn họ cũng không cách nào hình thành thế bao quanh được, yên tâm, vạn sự đã có ta.

Kỷ Yên Nhiên nói:

– Hà Thái Xung nhất định chỉ một người đến đây, sẽ không mang theo những người khác đâu!

Trương Siêu Quần hỏi:

– Làm sao phu nhân biết vậy?

Kỷ Yên Nhiên hừ một tiếng, nói:

– Hà Thái Xung cực sĩ diện, chuyện như thế này lại không vẻ vang, lão ta sao làm để cho mọi người biết?

Trương Siêu Quần gật đầu nói:

– Không sai, nếu là như vậy, thì cũng không đáng để lo nhiều, tại hạ có lòng tin đối phó với lão ta.

Cùng nhau nghỉ ngơi không lâu, Trương Siêu Quần chợt nói:

– Đến rồi! Quả nhiên chỉ là một người.

Mọi người đồng loạt đứng lên nhìn, nhưng ai cũng chưa thấy bóng người, trải qua một lúc, một cái bóng từ xa phóng tới, quả nhiên chính là Hà Thái Xung.

Trương Siêu Quần đứng lên, nhìn Hà Thái Xung đến, đôi mắt lão ta quét qua, trầm giọng nói:

– Ngũ cô, tại sao phu nhân không quay về?

Kỷ Yên Nhiên cười lạnh nói:

– Hà Thái Xung.. Ngũ Cô danh xưng này, từ hôm nay trở đi sẽ không tồn tại, ta tên là Kỷ yên nhiên, sẽ không bao giờ sửa lại.

Hà Thái Xung sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, song quyền nắm chặt, bỗng nhiên quay đầu nhìn hướng về Trương Siêu Quần, cố nén tức giận, hỏi:

– Trương huynh đệ, đây là việc thế nào vậy?

Trương Siêu Quần đã sớm đem khẩu sung ngắn đeo ngang bên hông, nghe lão hỏi mình, liền trả lời:

– Hà chưởng môn, nơi này không có Ngũ Cô, chỉ có Kỷ Yên Nhiên, Hà chưởng môn nghe rỏ rồi đấy, chi bằng cứ xem mọi việc đã kết thúc, chúng ta mỗi người đi một hướng là xong…

Hà Thái Xung nổi giận phừng phừng, ống tay áo không gió mà bay phất phới, nói:

– Ở Côn Luân sơn, trước giờ chưa có người nào dám phản bội ta, họ Trương kia, ngươi thật sự muốn quản đến việc không phải của người sao?

Trương Siêu Quần nói:

– Hà chưởng môn, ta vẫn là câu nói kia, ngươi rời khỏi nơi đây thì sẽ không có chuyện gì phát sinh, sau này gặp lại như thế nào thì tính sau, còn nếu không, ta Trương Siêu Quần xin thề, không bao lâu toàn Trung Nguyên sẽ biết tất cả về chưởng môn phái Côn Luân là dạng người như thế nào..

Hà Thái Xung biến sắc, sát cơ đột ngột lên, lạnh lùng nói:

– Đã là như vậy, là ngươi buộc ta!

Ánh kiếm lóe lên, trường kiếm hiện ra.

Trương Siêu Quần rút ra súng ngắn, cao giọng quát lên:

– Là chính ngươi muốn chết, đừng trách ta!

Hà Thái Xung thấy hắn lấy ra một khối sắt màu đen, ngẩn người ra, nói:

– Đây chính là vũ khí của ngươi?

Trương Siêu Quần cười nói:

– Ngươi tiến lên một bước thử xem!

Hà Thái Xung nộ khí hét lên một tiếng, thân hình nhanh chóng bay đến, thì chỉ nghe một tiếng sấm nổ lanh lảnh, Hà Thái Xung thầm kêu không tốt, trường kiếm vung vẩy, muốn đón đỡ ám khí đối phương phóng tới, nhưng chỉ là một thanh kiếm làm sao có thể nhanh hơn viên đạn? Trong nháy mắt, lão chỉ cảm thấy thân thể chấn động mạnh một cái, một chân đau nhức, Hà Thái Xung không dám tin cúi thấp đầu nhìn xuống, máu tươi từ đùi phải bỗng nhiên tuôn ra.

– Ngươi… đây là ám khí gì… lợi hại như vậy!

Hà Thái Xung trên đùi đã trúng đạn, thân thể loạng choạng, suýt chút nữa té ngã chổng vó.

Trương Siêu Quần lắc lắc đầu, nói:

– Ta tha cho ngươi một mạng, đừng có tiếp tục đuổi theo.

Hắn liền muốn xoay người, bỗng nhiên thấy hoa mắt, bàn tay tê rần, khẩu súng trong tay đã bị người đoạt đi mất.

Trương Siêu Quần cả kinh, tay trái định rút ra cây chủy thủ hợp kim, định thần nhìn lại, thì thấy một người thư sinh trung niên mặc trường bào màu trắng cách đó tầm 2 trượng có hơn.

Trương Siêu Quần ngơ ngác, thư sinh này động tác rất nhanh, chính mình là một đặc công có tầm cỡ, mà không hề có một năng lực nào chống đỡ khi bị hắn đoạt súng, nếu hắn là thuận tay chém theo một đao, thì mình giờ khắc này đã ở phía dưới Diêm vương gia uống trà rồi!

Người kia tầm 40 tuổi, tướng mạo tuấn nhã, chỉ là có hai hàng lông mày dài hơi rũ xuống, bên khóe mắt hằn sâu mấy nếp nhăn, mang theo một dáng dấp buồn bả, y cúi đầu nhìn trong tay khẩu súng, quan sát rồi nói:

– Tiểu huynh đệ, đây là ám khí sao?

Trương Siêu Quần thấy y phong thần tuấn lãng, tuy rằng đã vào độ tuổi trung niên, nhưng năm tháng không thể vùi lấp phong độ nhẹ nhàng nhanh nhẹn, trong lòng bỗng nhiên hơi động, người này hẳn là Dương Tiêu?

Nếu là Dương Tiêu, thì không có việc gì phải sợ, lẽ nào y lại còn muốn cướp lấy đồ vật của mình? Tâm trí ổn định lại, Trương Siêu Quần chắp tay nói:

– Các hạ tốt xấu gì cũng là Quang Minh tả sứ, một người có địa vị trong Minh giáo, sao lại cướp lấy đồ vật của vãn bối?

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150