Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 9
Phần 9

Đang tường tượng tên gọi tương lai về sau, thì Chu Chỉ Nhược tỉnh lại, nhận ra là Trương Siêu Quần đang ôm mình, nàng òa tiếng khóc lớn lên nghẹn ngào. Trương Siêu Quần thấy nàng khóc đến chua xót trong lòng, Chu bá mẫu còn có ám chỉ là đem nữ nhi bảo bối của mình gã cho mình, còn mình mới đó đã quên chuyện bọn họ vừa bị giết sạch, Trương Siêu Quần trong lòng vừa mắc cỡ vừa thương tâm, đem Chu Chỉ Nhược ôm chặt, ôn nhu khuyên lơn.

Lúc này, Trương Vô Kỵ bỗng nhiên đi tới, nói:

– Tiểu sư thúc, Chu tiểu muội.

Trương Siêu Quần mãnh nghe hắn gọi chính mình tiểu sư thúc, không khỏi sửng sốt, Trương Vô Kỵ cười nói:

– Thái sư phụ vừa nói đã nhận đại ca làm người đệ tử cuối cùng rồi.

Không phải chứ, chính Trương chân nhân vừa nói tạm thời không nên cho bên ngoài biết, mới vừa quay đầu liền đã nói với Trương Vô Kỵ, ông lão đạo sĩ này thiệt là…!

Đảo mắt bỗng nhiên lại nhìn thấy ánh mắt Trương Vô Kỵ nhìn Chu Chỉ Nhược, có chút… hơi quái dị! Tiểu tử này, con ngươi lóe sáng! Trương Siêu Quần trong lòng giật mình, đột nhiên, trên lưng mồ hôi lạnh liền chảy ra, tiểu tử này ở trong nguyên bản Ỷ Thiên đem Chu tiểu cô nương nhà mình câu mất, bây giờ có bổn đại gia đến rồi, sẽ không phụ thuộc vào ngươi nữa, con ngươi Trương Siêu Quần đảo một vòng, liền hướng về Trương Tam Phong nói:

– Sư phụ, đệ tử sau khi suy nghĩ, muội muội tốt hơn là đi theo sư phụ về núi Võ Đang thì tốt hơn, dù sao đường đi đến Hồ Điệp cốc cũng không an toàn, vừa chăm sóc Vô Kỵ, lại còn chăm sóc muội tử, có chút lực bất tòng tâm.

Chu Chỉ Nhược run giọng nói:

– Ca ca, không muốn Chỉ Nhược đi chung sao?

Hai bàn tay nhỏ bé cầm lấy Trương Siêu Quần thật chặt, giống như lo sợ hắn chạy mất, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ thoát tục kia biến sắc, khiến người ta nhìn rất đau lòng, Trương Siêu Quần mỉm cười lắc đầu nói:

– Làm sao huynh lại không muốn…? Nhưng nếu muội đi theo huynh, thì huynh làm sao chăm sóc Vô Kỵ tiểu huynh đệ này đây? Vô kỵ thân thể hắn không được tốt, với lại Ngộ Xuân đại ca trên người cũng đang có thương tích.

Chu Chỉ Nhược tức giận trừng mắt nhìn Trương Vô Kỵ cách đó không xa, căm phẫn “ hừ “ lên một tiếng.

Trương Siêu Quần nhìn thấy thì mở cờ trong bụng, thầm nghĩ:

– Này .. bổn đại gia từ nhỏ đã bồi dưỡng lão bà ta đối với Trương Vô Kỵ ngươi sự ác cảm, ngươi sau này sẽ không có cơ hội đâu, ha ha…

– Lại nói, thân thể muội cũng không được khỏe lắm, đi theo Trương chân nhân đi, lão đạo gia có thể bạc đãi muội sao? Đến lúc đó Trương chân nhân rèn luyện võ công cho muội, thể chất muội sẽ tốt hơn, đương nhiên sẽ càng đẹp hơn, có phải không? Đến thời điểm thì huynh sẽ…

Chu Chỉ Nhược không chờ hắn nói hết, liền ngắt lời nói:

– Đến thời điểm, thì Chỉ Nhược sẽ gả làm thê tử cho huynh…

Trương Siêu Quần ngẩn ra, ai nói nữ tử cổ xưa bảo thủ? Bổn đại gia mới vừa dạy dỗ một chút, thạch nữ cũng thông hiểu rồi!

– Ngoan ngoãn nghe lời Trương chân nhân, đến thời điểm nếu muội không muốn gả cho huynh cũng không được đâu..haha..

Trương Siêu Quần cúi đầu ở trên trán Chu Chỉ Nhược hôn nhẹ lên một cái ở trước mặt mọi người, Chu Chỉ Nhược náo loạn mặt đỏ tươi, bên dưới dùng sức tránh ra, nhưng nàng làm sao tránh thoát được Trương Siêu Quần? Thân thể non nớt như vậy còn bị Trương Siêu Quần bất lương dùng đến ma trảo lột ra trần truồng kiểm tra toàn bộ cách đây mấy ngày, nhưng bây giờ trước mặt nhiều người như vậy, Trương Siêu Quần cũng không dám xằng bậy.

Sáng sớm ngày hôm sau, Trương Tam Phong đi cùng Chu Chỉ Nhược, Trương Siêu Quần cùng Thường Ngộ Xuân và Trương Vô Kỵ thành một nhóm biệt ly chia tay.

Chu Chỉ Nhược hai con mắt đỏ hoe, trên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần mang theo châu lệ dịu dàng, khiến cho Trương Siêu Quần bịn rịn một hồi lâu không nỡ lìa xa, nhưng vì tương lai tính phúc sinh hoạt, một chút xíu cơ hội cũng không thể để cho tên tiểu tử Trương Vô Kỵ này!

Chu Chỉ Nhược thân ái của ta, ta cũng là vì suy nghĩ cho muội, hiện tại ngươi còn quá nhỏ, mà một tiểu cô nương luôn đi theo bên người, bất định ngày nào đó dục vọng nổi lên sẽ đẩy ngã, đẩy ngã thì cũng chẳng có gì cả, không phải có câu châm ngôn nói, cô nương chỉ cần đủ 35 cân thì có thể sinh được hài tử sao? Khà khà… bất quá, đó là người cổ xưa chưa hiểu về văn hóa y học, tuổi còn quá nhỏ, tương lai sẽ ảnh hưởng đến sự phát dục, xoa bóp sờ sờ thì là có thể….

– Sau khi Vô Kỵ khỏe lại rồi, chúng ta liền lập tức đi đến núi Võ Đang tìm muội! Yên tâm đi, đừng khóc, chúng ta không phải là sinh ly tử biệt.

Một bàn tay ôn hòa trơn mềm che miệng Trương Siêu Quần lại:

– Ca ca đừng nói đến chữ tử, Chỉ Nhược không muốn nghe đến chữ đó nữa, nếu như ca ca có cái gì bất trắc, Chỉ Nhược tuyệt không sẽ sống tạm trên đời này nữa đâu!

Chu Chỉ Nhược óng ánh trong tròng mắt toát ra một sự kiên cường mạnh mẽ, Trương Siêu Quần run lên trong lòng, đem Chu Chỉ Nhược thật chặt ôm vào trong lòng, đôi bầu vú nhỏ kia ngây ngô đỉnh ở trước ngực hắn, nhưng Trương Siêu Quần không có một tia y niệm, chỉ là cảm động không thôi.

Hừ ..hừ… đại lão gia là người từng trãi bôn ba tứ phương trời, lại bị một tiểu cô nương 12 tuổi làm cho cảm động đến muốn khóc nhè, mất mặt quá đi.. quá mất mặt rồi!

– Đừng nói như vậy, muội làm huynh cũng sẽ khóc, được rồi, huynh là ai chứ, huynh là Trương Siêu Quần! Võ công siêu quần, nhân phẩm siêu quần, vận may tự nhiên cũng là siêu quần, huynh sẽ không tử, còn muốn tương lai của hai chúng ta sẽ có tháng ngày thật tốt đấy, đúng không? Nghe lời, ngoan ngoãn chờ ca ca trở về, muội càng nghe lời, ca ca càng sớm cưới muội xuất giá, làm thê tử của huynh!

– Ồ.. ca ca nói nghe thật là buồn nôn a!

Chu Chỉ Nhược cười mặt như hoa, vẻ đau thương vừa rồi bị quét đi sạch sành sanh.

Trương Tam Phong đứng ở đằng xa, thấy hai hài tử này quyến luyến khó chia lìa, chờ đợi hai vị hài tử này thân mật không coi ai ra gì xong, vuốt râu cười cười nói:

– Siêu quần, con cố gắng sau này về sớm một chút, sư phụ sẽ chăm sóc tốt cho Chu tiểu cô nương này.

Chu Chỉ Nhược trên gương mặt xinh đẹp đỏ hồng hồng, vừa lúc nãy Siêu Quần ca ca len lén ở dưới hạ thân của mình bóp lấy mấy cái, phương tâm nho nhỏ trong lòng vừa thẹn vừa …

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150