Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 114
Phần 114

Mọi người tới gần thấy có ba người vây đánh một người như vừa rồi Ân Lê Đình đấu với ba tên Ma Giáo vậy, nhưng ba tên này lại ăn mặc lối tiểu đồng, tay tên nào cũng cầm một thanh đơn đao, mọi người chỉ xem bọn người kia, đấu chừng vài hiệp ai nấy đều kinh hãi thầm.

Ba người đó tuy ăn mặc võ phục theo lối tiểu đồng, nhưng võ công cao siêu không kém gì những tay cao thủ đệ nhất đương thời, ba người cứ quây quần vây lấy một thư sinh mà đánh trông không khác gì đèn kéo quân vậy, tuy thư sinh nọ đã kém thế, nhưng chiêu kiếm của chàng vẫn kín đáo, nhất thời chưa đến nỗi lâm nguy.

Trong khi bốn người đấu với nhau rất hăng thì có ba người mặc áo bào vàng, trên tay áo có thêu một bó lửa đỏ, chỉ đứng khoanh tay đứng nhìn thôi chứ không xông vào trợ giúp ba người kia, tất nhiên cả sáu người đó đều là người của Ma Giáo.

Sáu người đó chợt thấy Ân Lê Đình và bọn người phái Nga Mi tới, một người vừa béo vừa lùn trong bọn sáu người kia liền lớn tiếng nói:

– Sư huynh đệ họ Hân kia ! Mấy vị đánh mãi mà không hạ nổi một tên tiểu tử, nên mau cụp đuôi bỏ chạy ngay đi! Lão phu sẽ giúp cho!

Một người trong bọn mặc quần áo lối tiểu đồng nổi giận đáp:

– Hậu Thổ Kỳ bò chậm nhất, vậy họ Hân này mời ngươi hãy bò trước đi!

Diệt Tuyệt Sư Thái hừ một tiếng, nói:

– Chết đến nơi rồi, còn ở chính mình phe mình cãi nhau.

Trương Siêu Quần cung kính hỏi:

– Sư thái, mấy người kia là ai?

Diệt Tuyệt Sư Thái nói :
– Ba tên kia là nô bộc của Bạch Mi Ưng Vương Hân Thiên Chính, tên họ của chúng là Hân Vô Phúc, Hân Vô Lộc, Hân Vô Thọ đấy.

Trương Siêu Quần kinh ngạc vô cùng:

– Ba tên nô bộc mà đã lợi hại như vậy…

Diệt Tuyệt Sư Thái lại tiếp:

– Ba tên này vốn là những đại đạo khét tiếng trong hắc đạo, chứ có phải là những tên nô bộc tầm thường đâu? Còn sáu tên mặc áo bào vàng kia đều là yêu nhân Ma Giáo thuộc Hậu Thổ Kỳ. Có lẽ tên béo lùn vừa lên tiếng nói là Nhan Bồn, chưởng kỳ sứ của Hậu Thổ Kỳ, sư phụ thường nói, năm chưởng kỳ sứ của Ma Giáo vì tranh ngôi Giáo Chủ đã bất hòa với Bạch Mi Giáo từ lâu rồi.

Diệt Tuyệt Sư Thái nói tới đây, thì đã thấy thư sinh nọ đang ngộ hiểm liên tục.

Bỗng nghe thấy kêu “xoẹt” một tiếng, tay áo bên trái chàng đã bị lưỡi đao của Vô Thọ cắt đứt một đoạn.

Đang lúc này, Ân Lê Đình đã là hét to một tiếng, chớp nhoáng phóng ra, Trương Siêu Quần kêu lên:

– Sư huynh, chờ tiểu đệ!

Bóng trắng lại lóe lên, cả hai liền xông lên trên, hai người võ công cỡ nào tuyệt đỉnh, ba tên nô bộc của Hân Thiên Chính thấy đang người đông thế mạnh, đối phương đột nhiên nhảy ra hai người, nhìn thân pháp tốc độ, biết đều là võ công cao cường, lúc này, Ân Lê Đình đã giành đến trước đến, rú lên một tiếng thật lớn rồi múa trường kiếm xông lên tấn công Hân Vô Thọ.

Vô Thọ liền giơ đao lên chống đỡ.

Ðao kiếm chạm nhau kêu “keng” một tiếng, lúc này nội công của Ân Lê Đình hùng hậu hơn trước rất nhiều, nên con đao của Hân Vô Thọ bị cong như cái thước gập vậy.

Vô Thọ kinh ngạc vô cùng nhảy sang một bên ba bước để tránh né, không muốn liều mạng, kêu lên:

– Chúng ta trước rút lui!

Còn lại hai người nghe hắn la lên, đồng loạt buông khỏi thư sinh kia, ba người đồng loạt hướng về phía bắc chạy đi.

Người béo lùn giơ tay lên vẫy một cái, tay của y cầm một cái cờ vàng thật lớn. cả năm người kia cũng lấy cờ ra phe phẩy, tuy bọn họ chỉ có sáu người nhưng tiếng cờ quạt gió kêu xào xạc thật là oai võ vô cùng, rồi bọn họ từ từ lui cả về phía bắc, vài người của phái Nga Mi thấy trận cờ đó kỳ lạ, ai nấy đều ngẩn người ra nhìn.

Trương Siêu Quần thấy cái kia kỳ trận quái dị, đang muốn đuổi theo, Ân Lê Đình kêu lên:

– Sư đệ, không đuổi giặc cùng đường.

Trương Siêu Quần ngẩn ra, dừng lại, hỏi:

– Sư huynh, làm sao không truy? Bất quá chỉ có mấy người mà thôi.

Ân Lê Đình nói

– Mấy hôm trước huynh với Mạc thất đệ đuổi đánh Liệt Hỏa kỳ cũng bị thiệt hại rất lớn, tóc và lông mày của Mạc thất đệ cũng bị cháy mất một nửa.

Nói tới đó Ân Lê Đình giơ tay trái ra vén tay áo lên mọi người xem, mọi người thấy cánh tay của Ân Lê Đình hãy còn vết sẹo bị cháy xem đỏ lòm, hai tên nam đệ tử của phái Nga Mi thấy võ công của Ân Lê Đình như thế mà còn bị thương như vậy nên cả hai đều kinh hãi.

Lúc này, thư sinh kia bước nhanh hướng đến ngồi quỳ chân trước mặt cô nương trẻ tuổi đang ngồi ở trên đất hỏi:

– Chỉ Nhược muội muội, ngươi thế nào rồi?

Bỗng nhiên nghe đến “Chỉ Nhược” hai chữ, Trương Siêu Quần tâm thần đều run rẫy, không dám tin tưởng, hướng về cô nương trẻ tuổi kia đang ngồi trên lòng đất khô tàn nhìn lại…

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150