Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 71
Phần 71

– Xin lỗi, Ngũ phu nhân, chuyện này… cũng không phải là tại hạ không muốn giúp Hà chưởng môn cùng Ngũ phu nhân, nhưng… thực sự là… xin thứ tại hạ khó có thể truyền được.

Trương Siêu Quần áy náy nói.

Ngũ phu nhân thấy hắn từ chối, trong mắt nhất thời thất vọng vô cùng, nói:

– Chuyện kia… Trương thiếu hiệp, xin thứ cho ta mạo muội, xin hỏi, muốn như thế nào thì Trương thiếu hiệp mới có thể dạy ta đây?

Trương Siêu Quần lắc đầu nói:

– Chuyện này thật sự rất khó nói ra, xin mời Ngũ phu nhân đừng có hỏi lại, tại hạ cùng Hà chưởng môn vừa gặp mà đã như quen nhau từ lâu, nếu như có thể giúp được Hà chưởng môn, tại hạ nhất định sẽ không chối từ.

Ngũ phu nhân bỗng nhiên nở nụ cười, đôi mắt như khép lại, chẳng khác náo vầng trăng non, vừa mỹ lại vừa đáng yêu.

– Trương thiếu hiệp, thật ra phu quân ta rất là thưởng thức tài nghệ của công tử, chỉ tiếc là công tử đã là đệ tử phái Võ Đang, bằng không, phu quân ta đã muốn thu công tử làm đồ đệ, sẽ đích thân dốc túi dạy dỗ bản lĩnh, cho nên đừng ngại gì, công tử cứ nói là được.

Trương Siêu Quần cảm giác có chút buồn cười, thu ta làm đồ đệ? Võ công Hà Thái Xung có thật là cao hơn mình được bao nhiêu? Chỉ có về phần tu vi nội công thì vượt qua mình, nhưng khi mình ở trên giường hàn ngọc tu luyện, 1 năm tương đương với 10 năm, tốt xấu gì mình cũng đã luyện công trên giường hàn ngọc được 2 năm, mười mấy năm hỏa hầu nội công thì vẫn có, chẳng lẽ còn cần bái Hà Thái Xung làm thầy? Ta là có lý tưởng hoài bão là muốn bái sư, phải bái võ công đệ nhất thiên hạ như là Trương Tam Phong, còn bái Hà Thái Xung làm thầy thì quá là oan ức.

Thấy Ngũ phu nhân vẫn cứ muốn tự mình nói ra, trong lòng hắn chợt sinh ra ý nghĩ đùa cợt, suy nghĩ một chút, hắn nghiêm mặt nói:

– Được, nếu Ngũ phu nhân muốn tại hạ nói, thì tại hạ sẽ nói, nhưng sau khi nghe xong thì xin Ngũ phu nhân đừng có hối hận.

Ngũ phu nhân gật đầu nói:

– Ở Côn Luân Sơn trong phạm vi ngàn dặm, không có chuyện gì mà phu quân của ta không làm được, mời công tử nói.

Nguyên lai là nàng nghĩ rằng hắn là muốn ra điều kiện, cho nên mới không chịu nói ngay, ha ha… Trương Siêu Quần càng cảm thấy thú vị, yên lặng một chút rồi nói:

– Kỳ thực, bí pháp này là cần hai người hợp luyện, một nam một nữ, trần truồng đối lập, hơn nữa cần phải nam nữ giao hoan, lẫn nhau đem tính dục tiêu trừ hết, mới có thể thành công, một khi nắm giữ phương pháp này, một lần vất vả sau này sẽ luôn luôn thỏa mãn, Ngũ phu nhân, tại hạ khó nói chính là chỗ này, chứ đâu phải là tại hạ cần đến núi vàng núi bạc mới nói ra đâu.

Ngũ phu nhân lúc này đã là ngượng đỏ cả mặt, vội vàng đứng lên, run giọng nói:

– Trương thiếu hiệp, là bổn phu nhân đường đột, xin lỗi.

Trương Siêu Quần nín cười, lấy giọng nghiêm túc nói:

– Tại hạ không trách Ngũ phu nhân, nhưng nếu tại hạ không nói ra nguyên nhân chân chính, chỉ sợ Ngũ phu nhân hiểu lầm tại hạ không chịu giúp đỡ, bây giờ nói ra rồi, thì xem như là chuyện gì cũng không có, tại hạ xin cáo từ.

Dứt lời, xoay người đi ra.

Đi trên đường về, nghĩ đến Ngũ phu nhân dáng dấp lúng túng, Trương Siêu Quần không khỏi hớn hở, mình vừa đùa giỡn một thoáng với vị Hà phu nhân này đúng là thú vị cực điểm.

Mới vừa đi tới bên trong hành lang uốn khúc, thì thấy phía trước trong bóng tối, một bóng người hắc y chợt lóe lên, Trương Siêu Quần chợt toàn thân căng thẳng, thân thể lập tức tự điều chỉnh đến trong trạng thái công kích, đây là do hắn kiếp trước là phản ứng theo phản xạ của người lính đặc công, thấy hắc y kia đi đến nơi đúng là gian phòng khách mình đang trú ngụ!

Ý niệm đầu tiên của Trương Siêu Quần chính là có người muốn đối với Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn bất lợi! Khinh công của Cổ Mộ phái là từ lâu đã thất truyền, năm đó Lâm Triều Anh sáng lập võ công Cổ Mộ phái, khinh công giáp khắp thiên hạ, Trương Siêu Quần tuy rằng vẫn chưa đạt tới hỏa hầu, nhưng đã có thể sánh ngang trong hàng ngũ cao thủ khinh công, hắn khi còn bé tối ngưỡng mộ chính là cao thủ khinh công trong truyện võ hiệp, có thể phi tới phi lui nhìn trộm phụ nữ thay y phục, rửa ráy, do đó đối với võ công Cổ Mộ phái, hắn tuy rằng học hết hoàn toàn, nhưng toàn bộ tâm tư đều tập trung vào Ngọc Nữ Tâm Kinh cùng với khinh công, còn những loại quyền pháp, Thiên La Địa Võng thế, Toàn chân kiếm pháp v.v..ít nhiều gì cũng đã quên gần sạch sẽ, chỉ có khinh công, đó là môn mà hắn quyết sẽ không bao giờ quên.

Thân hình hạ thấp, Trương Siêu Quần mũi chân nhấn nhẹ chút, đuổi theo dưới ánh trăng, chỉ thấy một vóc người cao to từ trước phòng khách vút qua không dừng lại, Trương Siêu Quần càng kinh ngạc, người kia là ai? Chẳng lẽ không phải là đi tìm mình gây chuyện phiền phức? Mới vừa nghĩ tới đây, hắc y nhân đã ngừng lại ở trước phòng Trương Vô Kỵ, nhẹ nhàng đẩy, lắc mình liền phóng vào.

Trương Siêu Quần thầm kêu không tốt, cổ họng liền lớn tiếng kêu lên:

– Cháy rồi! Thiết Cầm Cư cháy rồi!

Hắn kêu gào đã kinh động người trong Thiết Cầm Cư, tiếng chó sủa nổi lên, hắc y nhân từ trong phóng ra, trên vai đã vác một người đó là Trương Vô Kỵ.

Trương Siêu Quần lớn tiếng quát:

– Huynh đài tại sao lại bắt nạt tiểu hài tử như thế!

Hắn rút ra bên người cây chủy thủ hợp kim ở dưới chân, hắc y nhân kia hừ một tiếng, quay đầu trở lại, nghênh ngang nói:

– Ta tưởng là ai, hóa ra là ngươi! Ngươi cũng không phải là người tốt gì!

Đem Trương Vô Kỵ hướng về trên đất một thả, rút kiếm mà ra.

Trương Siêu Quần lúc này mới nhìn thấy người này ước chừng 50 tuổi, đó là là nữ tử, nhìn nàng thân hình cao lớn, mới vừa rồi hắn còn cho rằng một nam nhân, nữ nhân trung niên này tuy cao lớn, nhưng kiếm pháp rất nhẹ nhàng, dưới chân điểm nhẹ chút trên mặt đất, đã phi thân đến trước mặt hắn, tiện tay rút kiếm ra, một chiêu liền hướng về mi tâm Trương Siêu Quần đấm tới.

Trương Siêu Quần thân hình loáng lên, hướng về phía sau né tránh thế kiếm ác liệt tiến công của nữ nhân này, bản thân hắn chưa hề mang theo đao kiếm, chỉ bằng độ ngăn của cây chủy thủ, thì không thể nào cùng nữ nhân này giao phong, huống hồ một chiêu kiếm kia tuy rằng nhìn qua bình thường, nhưng lại còn có hậu chiêu, nếu là liều mạng, thì sẽ rơi vào thế bị động, hắn một hướng lùi lại, nữ nhân kia cũng như hình với bóng, ánh sáng trường kiếm lấp loé, không ngừng phóng tới, bao phủ lấy các yếu huyệt của hắn.

Trương Siêu Quần tuy nhanh, nữ nhân kia cũng không chậm, trong nháy mắt, đã lùi tới trong giữa sân, người nữ nhân kia kiếm pháp tuy tinh, nhưng khinh công thì không bì kịp hắn, thấy hắn một mực né tránh, liền cả giận nói:

– Ngươi không phải là đệ tử phái Võ Đương sao? Tại sao làm con rùa đen rút đầu? Người phái Võ Đương không biết sử dụng kiếm sao?

Trương Siêu Quần thấy nữ nhân này nói chuyện lớn tiếng, hoàn toàn không kiêng dè có người nghe được, hiển nhiên là không sợ bị phát hiện, tâm niệm hắn nhanh chuyển, nữ nhân này hay là nguyên phối của Hà Thái Xung, đại phu nhân Ban Thục Nhàn?

Hắn biết trong phái Côn Luân, cũng chỉ có duy nhất một nữ nhân mới dám đứng ở giữa Thiết Cầm Cư trắng trợn không e sợ gì ai cả, đó chính là đại phu nhân Ban Thục Nhàn…

Đến nơi trống trải, Trương Siêu Quần khinh công dễ dàng phát huy hơn, lập tức vây quanh Ban Thục Nhàn, bóng dáng hắn xoay một cái phía đông, lóe lên một cái phía tây, tuy không trực tiếp cùng với Ban Thục Nhàn so chiêu, nhưng cũng sinh ra ý muốn so tài diễn luyện khinh công .

Thật ra kiếm pháp Ban Thục Nhàn vẫn còn trên Hà Thái Xung một bậc, du đấu 20, 30 hiệp mà cũng không đụng tới một mảnh góc áo Trương Siêu Quần, phụ nhân mới biết được, thiếu niên này khinh công trình độ hơn mình xa, nếu như hắn muốn chạy trốn, thì mình chắc chắn là truy hắn không kịp, nhưng hắn lại không trốn chạy, này rõ ràng là hắn xem thường mình, Ban Thục Nhàn càng thêm tức giận, mới đầu phụ nhân còn kiêng kỵ uy danh phái Võ Đương, chỉ sử dụng tới có 4 phần công lực, dưới cơn thịnh nộ, chiêu thức càng thêm tàn nhẫn, tiếng gió kiếm kêu vun vút soàn soạt, làm Trương Siêu Quần đỡ trái thì hở phải…

Trương Siêu Quần từ đó mới biết, nội công của phụ nhân này mạnh hơn mình quá nhiều, lúc này Thiết Cầm Cư người đã bị kinh động, đèn đuốc sáng choang, rất nhiều đệ tử đã chạy ra, chính Ngũ phu nhân đầu tiên đi ra, thấy ở giữa sân hai người đang giao tranh, nhận ra là đại phu nhân Ban Thục Nhàn, dung nhan thất sắc, kêu lên thành tiếng, vội vàng gọi một đệ tử, để hắn chạy đi gọi sư phụ Hà Thái Xung.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150