Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 44
Phần 44

– Ta nhờ ngươi một chuyện có được không?

Kỷ Hiểu Phù thu lệ nói nhỏ.

Trương Siêu Quần nói:

– Sư tỷ cứ nói, chuyện gì tiểu đệ có thể làm được, thì nhất định sẽ giúp sư tỷ!

Kỷ Hiểu Phù nói:

– Ta đang suy nghĩ, ngươi nói rất đúng, Bất Hối thì vô tội, nàng không thể không có phụ thân, điều đó sẽ làm cho người xem thường, ta làm mẫu thân mà không cho nàng được cái gì…

Nói tới chỗ này, Kỷ Hiểu Phù thở dài thăm thẳm, lại nói:

– Ta van cầu ngươi, có thể giúp ta đem Bất Hối đi tìm đưa đến nơi phụ thân của Bất Hối không?

Trương Siêu Quần ngẩn ra, nói:

– Sao vậy? Sư tỷ không dự định cùng đi chung sao? Sư tỷ không muốn gặp lại Dương Tiêu à? Một nhà của sư tỷ ba người đoàn tụ, không tốt hơn sao?

Trương Siêu Quần liên tiếp đặt câu hỏi, hắn thấy thật chán nản, hoá ra nãy giờ mình khuyên lơn, đều là tốn nước bọt?

Kỷ Hiểu Phù nói:

– Trương sư đệ, ngươi còn nhỏ quá, mặc dù là ta thấy người là người thông minh, thế nhưng, có một số việc của người lớn ngươi không hiểu đâu.

Ta… Ta còn nhỏ? Trương Siêu Quần mắt trợn trắng, đời trước, mình đã ba mươi tuổi, so với ngươi còn lớn hơn vài tuổi đấy.

– Ta đã không còn trong sạch, phụ bạc kỳ vọng của sư phụ, bây giờ lại còn muốn đi gặp lại hắn, cả đời này của ta cũng sẽ không an tâm, vì lẽ đó ta quyết định, chờ cho sau khi vết thương lòng bình ổn trở lại, ta lập tức sẽ trở về núi Nga Mi, xuống tóc làm ni cô, từ đây không suy nghĩ gì về hắn nữa, hắn nếu còn có tâm, cố gắng đem Bất Hối nuôi dưỡng thành người, ta cũng sẽ không oán, nói chung, ta tuy rằng Bất Hối hận, nhưng cũng quyết định không gặp mặt hắn nữa, ngươi… ngươi có hiểu rõ ràng không?

Trương Siêu Quần thở một hơi thật dài:

– Không…không hiểu, tiểu đệ không một chút nào rõ ràng, sư tỷ thật lòng là yêu thích hắn, tại sao lại không muốn gặp hắn? Tuy rằng sư tỷ có lỗi với sư phụ mình, thế nhưng làm như vậy có đáng không? Hai người yêu thương nhưng không thể ở cùng nhau, có điều nào so với điều này tàn nhẫn hơn?

– Ngươi không hiểu…ngươi không hiểu đâu…

Kỷ Hiểu Phù tựa mình ở trong lồng ngực của hắn, lẩm bẩm nói nhỏ, giọng nói càng ngày càng yếu ớt.

Trương Siêu Quần không để ý tới, vẫn nói:

– Sư tỷ nếu như không muốn tiếp tục với hắn, cũng có thể gặp mặt để nói rõ, nếu tiểu đệ dẫn Bất Hối đi tìm Dương Tiêu, chẳng phải là nàng xem như là lại không còn mẫu thân? Sư tỷ….

Đang mãi mê nói liên tục, bỗng nhiên hắn cảm giác được trong ngực mình càng ngày càng nặng, cúi đầu vừa nhìn, Kỷ Hiểu Phù hai mắt khép lại, lông mi thật dài rung động, nàng đã ngủ rồi!

Sao vậy? Đang nói chuyện mà liền ngủ? Lẽ nào ta ôm ấp lại có công hiệu như thuốc ngủ à? Hay là Vương Nan Cô trước đó cho nàng uống thuốc, dược lực phát tác? Trương Siêu Quần nghĩ đến lúc ở bên trong nhà tranh, chính mình lay nàng nàng bảy, tám lần mới tỉnh lại, lúc này mới chợt hiểu.

Thấy nàng ngủ đến sảng khoái,hắn không đành lòng đánh thức, hắn thở dài muốn nhẹ nhàng di chuyển thân thể để ngồi cho thoải mái hơn, nhưng mà Kỷ Hiểu Phù lại hơi động đậy, thân thể trượt dài gối đầu lên trên đùi hắn tiếp tục ngủ say, nàng ngủ mê cũng không quan trọng, nhưng lúc này cái miệng anh đào nhỏ của nàng lại quay về phía háng của Trương Siêu Quần, ấm áp khí tức, khuôn mặt xinh đẹp nhu nhược, Trương Siêu Quần lại sững sờ.

Này tính toán cái gì vậy? Này không khỏi quá ám muội đi! Trương Siêu Quần nhịp tim dần dần tăng nhanh, hắn nuốt ngụm nước miếng, cứ để yên như vậy không hề động đậy mà nhìn lên ánh trăng đêm, cũng không dám ngắm nhìn Kỷ Hiểu Phù nữa.

Không phải là Kỷ Hiểu Phù tướng mạo không đẹp, cũng không phải Trương Siêu Quần giả bộ là thánh nhân, thực sự là hắn không muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, cổ nhân nói “quân tử bất khi ám thất” người quân tử không ám toán trong bóng tối, giả như chính mình làm ra hành động gì không đúng, lúc Kỷ Hiểu Phù tỉnh lại thì làm sao mà đối mặt sự chỉ trích phẫn nộ của nàng? Tương lai làm sao đường đường chính chính gặp mặt tả sứ quang minh Dương Tiêu? Nếu bị vị mỹ nam tử vỏ công cao cường này biết ta cùng người đàn bà của hắn có một chân, chữ tử khỏi cần tả cũng sẽ biết được như thế nào, cứ cho là Dương Tiêu không quản được hắn đi nữa, thì phái Võ Đang kia với những người tự cho là hiệp nghĩa phải chấn chỉnh sư môn, còn không phải đem hắn chém sống a!

Cứ như thế duy trì tư thế ám muội này đến cực điểm, Trương Siêu Quần có thể nói là chịu đựng tới cực điểm, động thì không dám động, hơi thở từ cái miệng nhỏ của nàng phun tới từng làn hơi nóng, vô tình xâm lược đến cái kia chính mình, nó đã bắt đầu có chút phản ứng hừng hực.

– A… xin ngươi, ngươi có thể đừng tiếp tục rục rịch được không! Đây không phải là người mà ngươi thi triển thần uy được đâu! Trời ạ…

Trương Siêu Quần không ngừng kêu khổ, cái miệng của Kỷ Hiểu Phù bỗng nhiên nhích lại lại gần một chút, lần này Trương Siêu Quần đã không còn cách nào sống yên ổn, cây dương vật của hắn cao cao giơ cao đôi lên dưới cái quần, chỉ cách miệng của nàng khoảng cách một, hai phân mà thôi, bây giờ đã thân mật không còn kẽ hở bao nhiêu.

Lúc này, Kỷ Hiểu Phù giống như muốn hấp dẫn hắn vậy, thân thể hoàn mỹ lại nhẹ nhàng khẽ uốn éo, cái miệng anh đào nhỏ nhắn phát ra một tiếng ngọt ngào nói mê:

– Um…um…

Trương Siêu Quần triệt để không nói gì, vì cũng không đến nỗi quá quá mức, hắn nằm xuống, để cho cái kia không nghe lời có thể yên tĩnh lại, nhưng vừa nằm xuống, thì trong đầu lại nghĩ tới ngày đó ở bên trong thung lũng, cái miệng của cô cô trong một đêm như hỏa nhiệt tình…

Vương Nan Cô à Vương Nan Cô, chuyện này là do ngươi ban tặng a! Ngươi cứ cẩn thận theo sát trượng phu mình là được rồi, chứ bực bội làm cái gì mà hạ độc khắp nơi? Ngươi bỏ dược vật gây ảo giác vào thuốc cho nàng làm cái gì? Chuyện này… nếu là có người nhìn thấy, ta nhảy xuống con sông nào cũng rửa không sạch thanh danh, nghĩ tới đây, Trương Siêu Quần sợ hãi cả kinh, lại ngồi dậy, nhẹ nhàng vỗ sau lưng Kỷ Hiểu Phù kêu:

– Kỷ sư tỷ…Kỷ sư tỷ!

Kỷ Hiểu Phù đang mơ mơ màng màng lay động thân thể một chút, nói như mê sảng mơ hồ:

– Ôm… Ôm muội đi, Hiểu Phù… Hiểu phù lạnh lắm…

Trương Siêu Quần than thầm, này không phải nàng đang xem mình là Dương Tiêu chứ:

– Kỷ sư tỷ tỉnh lại đi, muốn ngủ thì trở về…….

Lời nói còn chưa dứt, một thân thể lạnh lẽo như băng dựa vào rồi quấn lại đây, đôi cánh tay như rắn đã ôm eo của hắn!

– Muội lạnh…

Kỷ Hiểu Phù lẩm bẩm nói, lời nói như than nhẹ, nhu hòa quyến rủ cực kỳ, Trương Siêu Quần làm sao cũng không nghĩ tới nàng mới vừa rồi là một nữ nhân ôn thuần số khổ, bây giờ lại có chuyện này, hắn ngẩn người ra, cả người nàng đã dính vào thân thể của hắn, trong miệng hơi thở ấm áp thổi vào phấn gáy phần gáy hắn làm tê tê ngứa.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150