Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 81
Phần 81

Tiểu Yến tuổi thanh xuân giống như quả vải lột vỏ, thân thể trắng như tuyết dịu dàng xinh đẹp, Trương Siêu Quần nuốt một thoáng ngụm nước bọt, yết hầu lại khô nóng, thân thể kia bởi vì sợ, cho nên đôi bầu vú nhỏ khẽ run, kiều kiều, thật giống quả quít to khéo léo, một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ không một tì vết.

Trên khuôn mặt ôn nhu đáng yêu, hồng vân hiện lên từng đoá, thiếu nữ ngượng ngùng, dường như gió xuân, tinh tế, tràn ngập dạt dào nhựa sống, tuyệt đối không thể nào so sánh được với độ chín muồi của người thiếu phụ. Trương Siêu Quần cố nén đáy lòng kích động, hướng về Tiểu Phượng nói:

– Tiểu Phượng ngươi xem, bị như thế này, nàng sẽ không đem chuyện của chúng ta nói ra bên ngoài nữa.

Tiểu Phượng cũng là mắc cỡ trên mặt hồng như trái chín, tiểu cô nương run giọng nói:

– Công tử … đã được chưa? Công tử cũng nhìn thấy thân thể Tiểu Yến rồi..

Trương Siêu Quần gật đầu nói

– Ta không phải là đăng đồ lãng tử, ngày hôm nay việc này đúng là bất đắc dĩ, bằng không ta cũng không biết làm sao, chuyện Tiểu Yến ta cũng sẽ phụ trách. Ô.. Tiểu Yến sao ngươi lại khóc?

Chỉ thấy trong đôi mắt loan loan như nguyệt của Tiểu Yến, lệ tràn mi trào ra.

– Đừng khóc, để ta giải huyệt đạo cho ngươi.

Trương Siêu Quần ở trước ngực nàng điểm nhanh hai cái, Tiểu Yến tay chân đã có thể nhúc nhích được, ríu rít khóc ầm, Trương Siêu Quần ôn nhu nói:

– Đừng khóc, sau này ta sẽ đối xử các ngươi thật tốt, ta Trương… Trương Vô Kỵ nói được là làm được, quyết không nuốt lời!

Tiểu Yến nghẹn ngào nói:

– Là Tiểu Yến số khổ, đành chịu như vậy, có thể làm khác sao?

Thấy nàng cuối cùng cũng đã đáp ứng, Trương Siêu Quần thấy có chút hổ thẹn, nói gì thì mình dùng loại thủ đoạn không quang minh ép buộc 2 tiểu cô nương này, nhưng vào thời đại đầy rẫy những thủ đoạn, nếu ta không sử dụng thủ đoạn, thì làm sao có thể lại có được 2 tiểu cô nương trắng trẻo giống như quả vải lột vỏ này?

– Tiểu Yến và Tiểu Phượng không ai có số khổ cả, mai sau ta sẽ…

Tâm tình đang thật tốt, Trương Siêu Quần đang muốn cợt nhả trêu chọc vài câu, chợt nghe ngoài hành lang có người đi tới, trong lòng lộp bộp, vội vàng nói:

– Các ngươi nhanh mặc xiêm y, có người đến!

Hai nữ hoa dung thất sắc, Tiểu Yến cũng không còn dám khóc, vội vàng từng người mặc lại quần áo, quần mặc chưa kịp cài đai lưng, thì tiếng bước chân đã đi ngang qua cánh cửa phòng, thật là kinh hoảng, người kia không phải là đến căn phòng này.

Hai khuôn mặt đẹp nha hoàn không lâu lắm đã mặc xiêm y chỉnh tề, thu dọn tóc mây gọn gàng, đối mặt lúng túng không nói gì cả, Tiểu Phượng bị Tiểu Yến đánh vỡ trong lúc tư tình cùng với Trương Siêu Quần, tuy nói hai tiểu cô nương bây giờ đã ở đồng nhất một trận tuyến, nhưng dù sao vừa rồi chính mình dạng chân ra để cho Trương Siêu Quần kia bú liếm trên cái âm hộ, tư thế rơi vào trong mắt Tiểu Yến, thì làm sao mà không e lệ?

Tiểu Yến bỗng nhiên che miệng hô lên:

– Nguy rồi, tiểu thư gọi muội đến để xem công tử tỉnh chưa, nàng nói nếu công tử tỉnh lại, thì nàng sẽ đến thăm! Hồi nãy giờ lâu như thế, muội còn chưa có báo lại, nguy rồi… nguy rồi.

Trương Siêu Quần giật mình nói:

– Tiểu thư đến thăm ta?

Hai tiểu cô nương đều lộ ra vẻ mặt quái dị, không nghĩ ra vì sao tiểu thư đối với vị công tử bị băng bó như xác ướp này lại đặc biệt ưu ái, riêng Trương Siêu Quần nghe như thế thì trong lòng nổi lên niềm phấn khích.

Trương Vô Kỵ ơi là Trương Vô Kỵ, ngươi nhìn lại ngươi đi rồi ngó sang ta, trong nguyên bản truyện thì ngươi bị người khiêng đi gặp tiểu thư, còn ta thì tiểu thư muốn chủ động tới thăm viếng, đây là đãi ngộ gì đây? Ai, cũng lại là một câu, ta là soái ca nên hưởng thụ đãi ngộ cũng là không giống như trong nguyên bản!

– Các ngươi còn đứng đó lo lắng làm cái gì nữa? Tiểu Yến mau đi hồi bẩm tiểu thư của người nói ta đã tỉnh rồi, còn Tiểu Phượng còn ngươi mau mau gọi người đến giúp ta, đem mấy thứ vải băng bó quỷ ma này tháo ra giùm ta, hừ..chẳng khác nào cái xác ướp… quá phiền…!

Trương Siêu Quần nghiễm nhiên đem Tiểu Phượng, Tiểu Yến xem như là nha hoàn của mình.

Hai nha hoàn kia vội vàng đi ra, chỉ một lúc sau, liền có một hán tử trung niên đi vào, cung kính địa nói:

– Tiểu nhân là Kiều Phúc thầy thuốc của Hồng Mai Sơn Trang, công tử thương thế trên người là do tôi băng bó, nếu như bây giờ tháo ra, chỉ sợ vết thương còn chưa ổn, dễ dàng làm vết thương trở nặng, chi bằng……

Nguyên lai đây không phải Chu gia trang, mà gọi là Hồng Mai Sơn Trang, Trương Siêu Quần cười nói:

– Không có việc gì, ta chỉ cần biết, ở đây có bệnh chó dại hay không? Nếu như không có, những vết cắn kia chỉ là vết trầy xước nhẹ, những con chó dữ, làm sao có thể tổn thương được ta.

Kiều Phúc nói:

– Bệnh chó dại trước giờ chưa hề nghe nói, công tử không cần lo lắng.

Trương Siêu Quần nói:

– Vậy thì tốt rồi, ngươi giúp ta tháo mở ra giùm.

Thầy thuốc này thầm cảm thấy quái lạ, y suy đoán vị công tử này không phải người thường, bị những con chó kia cắn hai mươi mấy vết thương, mới dưỡng bệnh mấy ngày, thì thấy thần thái sáng láng như thế, thực là hiếm có.

Kiều Phúc lập tức, đem những miếng vải băng bó tháo ra, lúc này Tiểu Phượng mang theo thêm hai nha hoàn đi vào, bưng chậu nước, khăn che mặt còn có một bộ đồ mới, chờ Trương Siêu Quần sau khi cỡi sạch những miếng vải băng bó, dùng khăn thấm nước lau sạch sẽ, mặc vào cái trường bào một thân màu trắng như tuyết, Tiểu Phượng nhìn thấy không khỏi ngẩn ngơ, chỉ thấy hắn ngọc thụ lâm phong, tuấn tú lỗi lạc, thần thanh cốt tú, không ngờ hắn lại oai phong như vậy, Tiểu Phượng nhìn đến ngây dại, bên trong phương tâm như là hươu chạy.

– A!

Tiểu Phượng trong lúc ngây người, chỉ thấy Kiều Phúc cùng hai nha hoàn đều đã rời đi, nơi đây chỉ còn chính mình một người, không khỏi hai gò má nóng lên như bị sốt, nhớ tới trước đây không lâu, đôi môi đẹp đẽ của hắn còn thân qua dưới háng mình nơi đó, không khỏi càng là xấu hổ…..

Trương Siêu Quần xoay một vòng, nói:

– Ngươi xem qua một chút, trường bào mặc ở trên người ta có được không?

Một thân vóc gấm trắng như tuyết, đai lưng sáng loáng, ống tay, vạt áo có nạm viền bạc, mặc ở hắn cái kia cao to thon dài trên người, quả thực là lại không quá thích hợp, người dựa vào quần áo, ngựa dựa vào yên cương, Trương Siêu Quần vốn đã là tuấn tú càng thêm phong dật bất phàm…

– Qúa thích hợp với công tử..

Tiểu Phượng thực sự là không tìm được càng từ ngữ để diễn tả, chỉ cảm thấy hắn mắt sáng như sao nhìn mình, làm nàng tim đập tăng nhanh, thịch thịch, càng là sinh ra mặc cảm tự ti.

Tiểu cô nương thầm nghĩ:

“Hắn như thế anh tuấn, hắn… hắn có thể để ta trong lòng hắn sao?

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150