Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 120
Phần 120

Nhìn cây gậy thịt trơn trợt ở trong cái miệng nhỏ mềm mại của nàng, ra ra vào vào, quả thực muốn làm cho Trương Siêu Quần vì điều đó mà muốn điên cuồng, thật giống như đang nằm mơ, nàng khi thì phun ra nuốt vào, khi thì tỉ mỉ liếm láp, khi thì ngậm trong miệng hết cái quy đầu, cái lưỡi thơm tho liếm láp bay lượn khắp nơi, đem cái quy đầu bao vây lấy, mềm mại, ôn nhu, phi thường có cảm giác, phảng phất giống như là quy đầu đâm sâu đến tận cổ miệng tử cung, bởi vì cơn sương khoái sắp đến mà co rút mút vào vậy.

Nàng nhận thấy được Trương Siêu Quần cực kỳ hưởng thụ phương thức chăm sóc này, cái cây dương vật kia càng không tự chủ được bắt đầu bành trướng, so với trước kia lại càng to dài hơn khá nhiều, thì ra Trương Siêu Quần mãnh liệt dưới sự kích thích, không tự chủ được nên vận dụng Ngọc Nữ Tâm Kinh Thức bành trướng làm lớn dương vật ra.

Cây thịt dương vật dưới chân khí của hắn khống chế, trở nên càng thô càng dài, dường như cây cột cờ to lớn, khiến cho bên trong khoang miệng Đinh Mẫn Quân càng thêm tăng vọt, hai tay ôm lấy cặp bắp đùi của hắn, hơi thở gấp gáp lên, cái miệng nhỏ của nàng cũng không ngậm được thân cây dương vật to lớn kia, cho nên chỉ bú mút được nơi quy đầu, dùng cái lưỡi ẩm ướt mềm mại liếm hôn, không thể nào tưởng tượng được, nàng lại có kỹ thuật có như thế được, nếu như không phải là đang rõ ràng Đinh Mẫn Quân là người cổ xưa, quả thực liền muốn hoài nghi, nàng có phải là một trong kỹ nữ chuyên nghiệp của Nhật Bản hay không nữa.

Nàng vừa liếm vừa mút lấy quy đầu Trương Siêu Quần, còn không thì ngẩng đầu ẩn tình đưa mắt e thẹn vô hạn nhìn hắn, ánh mắt kia phảng phất đang hỏi:

“Ngươi, có sung sướng không vậy?”

Bên trong cây dương vật như có điện lưu thông qua, đặc biệt là cái quy đầu kia , bị cái đầu lưỡi của nàng bú liếm lên, để cho Trương Siêu Quần không kìm lòng được há miệng ra, hạ thân nhẹ nhàng hướng về trước hẩy tới.

– A…

Đinh Mẫn Quân trong mắt sợ hãi, hắn chỉ mới nhẹ nhàng đầy tới cây dương vật vào miệng nàng, đã muốn làm cho nàng nghẹt thở, Trương Siêu Quần vội vàng không chuyển động, lúc này quy đầu đã muốn sinh tinh bắn ra, hắn cũng chịu không nổi nữa cái loại mãnh liệt kích thích này, cuối cùng thì dương tinh đột nhiên cũng đã phun trào ra…

Đinh Mẫn Quân chỉ cảm thấy trong miệng nhiều hơn chất lỏng, cũng biết đó là cái gì, vừa ngượng ngùng, vừa động tình, mơ hồ không rõ hỏi:

– Ta… ta có thể phun ra không?

Một tia chất lỏng màu nhũ bạch từ nàng bên khóe miệng nàng tràn ra, chảy xuôi theo cái cái cằm thon, sướng không nói ra được thành lời, Trương Siêu Quần môi miệng phát khô, gật đầu nói:

– Đinh tỷ cứ phun ra đi.

Đinh Mẫn Quân xuân tình dập dờn, tựa hồ là thật không tiện ở trước mặt hắn phun ra, bối xoay mặt đi.

Thấy cái mông đít của nàng trắng như tuyết bại lộ ở trước mắt mình, cái âm đạo kia ở dưới ánh trăng lờ mờ, Trương Siêu Quần cúi người xuống, bàn tay tay sờ xoạng vào trong khe thịt hở âm hộ, Đinh Mẫn Quân toàn thân lại run lên…

– Đinh tỷ đừng nhúc nhích, cứ duy trì cái tư thế này.

Trương Siêu Quần giọng nói khàn khàn.

Đinh Mẫn Quân ngoan ngoãn đáp ứng, hai tay chống đỡ dưới đất, một bàn tay đã đưa đến nàng giữa hai chân, bên trong cái khe thịt âm hộ, dịch nhờn bị gió hiu hiu mát thổi qua hồi lâu, đã hơi khô lại dinh dính như lớp hồ dán một lớp mỏng, Trương Siêu Quần thoáng dùng sức, tách ra hai bắp đùi nàng, một đống lông đen bên dưới, đỏ tươi cửa miệng âm đạo lộ ra, cái cảm giác loại rất có chinh phục theo tư thế Lão Hán Thôi Xa ( lão hán đẩy xe ), khiến cho dương vật Trương Siêu Quần mồi hồi sau đã nhanh chóng khôi phục sự hùng vĩ.

Trương Siêu Quần dùng cây đại nhục bổng từ phía sau đỉnh nhập vào âm đạo nàng..

– Ưm….. Siêu Quần, nó lớn qua…làm muốn chết ta…

Dưới thân nàng có chút sợ hãi, Trương Siêu Quần nắm lấy nàng hai bên có mông thịt, không nói gì, lại về hẩy về phía trước chen cây dương vật vào cửa miệng âm đạo hết nữa tấc.

– A…

Đinh Mẫn Quân rên lên một tiếng, nàng cảm thấy cái âm hộ bị trướng đầy căng ra, đưa hai cánh tay phục trên đất, điều chỉnh lại tư thế thích hợp nhất, để cây dương vật của hắn có thể càng thêm dễ dàng đâm vào, hơi thở hầu như nghẹt thở, cuối cùng thì toàn bộ cái dương vật kia hoàn toàn tiến hết vào trong huyệt động.

Trương Siêu Quần cực kỳ thỏa mãn thở thật dài một hơi, thấy nửa người trước của nàng hầu như nằm sấp trên mặt đất, mông đẹp cao cao vễnh lên, hết sức một màn hương diễm, khiến cho máu huyết không ngừng sôi sục.

Dưới sự công kích không ngừng của Trương Siêu Quần, Đinh Mẫn Quân tuy rằng cố nén không để cho mình phát ra tiếng, nhưng thỉnh thoảng vẫn là không khống chế được phát ra rên rỉ, Trương Siêu Quần động tác càng ngày càng kịch liệt, tiếng va chạm, “ phạch…phạch ..” vang ầm lên….

Giữa lúc Trương Siêu Quần cảm giác được từ bên trong âm đạo một trận co giật, đó là dấu hiệu cơn cực khoái sắp đến, Trương Siêu Quần liền gia tăng cường độ cùng tần suất, sau một hồi lâu chinh phạt, Đinh Mẫn Quân đột nhiên cái mông vễnh thật cao hết sức, rồi nữa người trên như là vô lực tê liệt nằm xụi trên mặt đất…

Trương Siêu Quần biết nàng đến rồi, hắn khẽ mỉm cười, có thể làm nữ nhân ở dưới háng mình thu được sự hưởng thụ vui sướng phi thường là làm cho người nam nhân vô cùng thỏa mãn….

Chính vào lúc này, chợt thấy góc đông bắc trên ở ngoài hơn mười dặm một làn hỏa pháo màu vàng bay lên, xán lạn cực kỳ, Đinh Mẫn Quân kinh hô:

– Đó là… Không Động phái, Không Động phái gặp nạn rồi!

Trương Siêu Quần giật mình, Đinh Mẫn Quân vội vàng vừa mặc quần áo, vừa nói, lần này lục đại môn phái đi tới Tây Vực để vây đánh Ma Giáo, trước khi đi đã quyết định hành động của môn phái nào cũng phải kín đáo và sử dụng chiến lược “phân tiến hợp kích” đồng thời mỗi phái dùng hỏa pháo một màu để làm tín hiệu với nhau, màu vàng khói tiễn là tín hiệu của Không Động phái.

Hai người mặc quần áo vừa xong, chúng đệ tử phái Nga Mi đã phát hiện tín hiệu cầu cứu, dồn dập chuẩn bị, không lâu lắm, đồng loạt hướng về phía khói tiễn bay lên chạy đến.

Trương Siêu Quần cùng Đinh Mẫn Quân không dám lộ diện ngay, cũng may tình thế nguy cấp, ai cũng không để ý đến hai người, nhìn bọn họ mấy mươi người đồng loạt chạy vội đi, lúc này mới đi theo sau, may là không ai phát hiện kẽ hở bên trong hai người bọn họ.

Sau đó, tu vi nội công mọi người liền hiển hiện rỏ ra, người nào khinh công kém liền bị bỏ rơi ở phía sau, Diệt Tuyệt sư thái, Ân Lê Đình, Trương Siêu Quần ba người là võ công cao nhất, phóng nhanh trước nhất, Tống Thanh Thư cũng là thật nhanh lẹ, bám sát phía sau, điều này làm cho Trương Siêu Quần có chút kinh ngạc.

Chỉ nghe tiếng chém giết mãnh liệt, âm thanh càng ngày càng là thê lương, thỉnh thoảng truyền đến một hai tiếng rên lúc sắp chết kêu gọi, mọi người đi tới gần, đều giật mình kinh hãi vì thấy trước mặt là một trận đấu rất lớn, hai bên đều có mấy trăm người dự cuộc chiến, dưới ánh sáng trăng chỉ thấy ánh đao kiếm lấp lánh, người nào người nấy đều đem toàn lực ra tranh đấu trí mạng, trận đấu thật thảm khốc.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150