Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 57
Phần 57

Mặc quần áo xong, hai người lặng lẽ đi ra ngoài, đến một khoãng xa xa mới cùng nhau thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi ở trước mái hiên một phen mây mưa cuồng nhiệt như vậy, tuy rằng kích thích, nhưng thực sự là không thể tận hứng, sợ bị bên trong hai tiểu tử nghe được động tĩnh, sẽ giật mình thức giấc chạy ra xem bọn họ “…luyện công”.

Nguyệt quang trong sáng, bóng cây lắc lư, Đinh Mẫn Quân mặc cho hắn nắm cánh tay mình, trong đầu trống rỗng, phảng phất cái gì cũng không biết, cũng không cần đi để ý tới, bất chợt nghe được tiếng nước chảy rì rào, vừa mới ngẩng đầu, thì thấy một dòng suối nhỏ chảy cuồn cuộn, trên bờ một rừng cây kéo dài thăm thẳm liên miên.

Trương Siêu Quần cười nói :

– Nơi này phong cảnh rất tốt, chúng ta… chúng ta có thể ở ngay đây luyện công..

Đinh Mẫn Quân kinh ngạc thốt lên một tiếng, đêm nay ánh trăng khá sáng làm nổi bật dáng của hai người, ở đây… nơi này… Đinh Mẫn Quân ngập ngừng nói :

– Không thể…nơi này… nơi này tuyệt không được, tùy tiện có người đi tới, vậy cũng cái gì cũng nhìn thấy, chúng ta… chúng ta chi bằng trở về đi thôi!

Đinh Mẫn Quân khuôn mặt càng ửng đỏ, ngay cả liếc nhìn hắn một cái dũng khí cũng không có.

Trương Siêu Quần mỉm cười, nghiêng qua thân thể nàng, Đinh Mẫn Quân tuy là người mang võ công, nhưng nếu luận nội công thâm hậu, thì đã là kém Trương Siêu Quần một tầng, bị hắn kéo lấy nhẹ nhàng, ôm vào trong ngực.

– Ngươi đêm nay còn chưa đủ sao? Ta bị ngươi bắt nạt chết rồi, bên dưới hạ thể đang sưng đau đây này, chúng ta …trở về đi thôi!

Trương Siêu Quần làm sao mà chịu, một hai bàn tay ở trước ngực nàng sờ loạn, một tay lại mò vào cái khe thịt với hai cặp môi lơn và môi nhỏ đền vẫn còn đang sung huyết sưng lên, nàng thở hổn hển đỏ ửng từ trên mặt lan tràn đến phần gáy, hắn chỉ vào mảnh rừng cây nói:

– Chúng ta trên đất đã từng làm, nhưng còn chưa có thử quá ở trên cây cảm giác như thế nào, hôm nay sư tỷ nhất định phải đi theo tiểu đệ mới được!

Cười ha ha, cũng không để ý tới một đôi quyền của nàng đang nhẹ nhàng nện đánh ở trên người hắn, ôm lấy đưa nàng hướng về rừng cây chạy gấp phóng đi.

Đến trong rừng cây, kiếm một cây đại thụ, Trương Siêu Quần phóng lên trên, hai chân nhẹ nhún, sau mấy lần nhảy vọt, đã vững vàng ngồi ở một chảng ba cây to lớn trên cao, Đinh Mẫn Quân giật nảy cả mình, không nghĩ tới hắn khinh công tinh xảo như vậy, nếu là mình, là không cách nào chỉ vài ba lần lại nhảy lên đến cao như thế, hơn nữa hắn còn ôm chính mình, kinh ngạc hỏi :

– Siêu Quần, phái Võ Đương các ngươi khinh công không phải sử dụng là sử dụng Thê Vân Tung sao? Nhưng chiêu này lại là không giống, ngươi từ nơi nào học được loại khinh công này?

Từ trên cao nhìn xuống, Trương Siêu Quần bỗng nhiên nhớ tới Tiểu Long Nữ, nhớ tới khoãng thời gian hai năm sinh hoạt bên dưới thung lũng để, nhớ tới mười sáu năm ước hẹn với cô cô, nhớ tới nàng áo trắng như tuyết, tố tịnh vô trần, ngây người không trả lời Đinh Mẫn Quân, mà chỉ ngước nhìn ánh trăng trong sáng lẩm bẩm than thở:

“Thê lương biệt hậu lưỡng ứng đồng, tối thị bất thắng thanh oán nguyệt minh trung…”

Đinh Mẫn Quân nói :

– Siêu quần, người đọc thơ khiến người ta nghe xong trong lòng rất chua xót.

Trương Siêu Quần mỉm cười đau thương, nhưng vẫn không trả lời, ôm chặt nàng vào trong ngực, lại nhìn bầu trời đêm, thật lâu không nói, tâm trí không biết bay về phương nào.

Đinh Mẫn Quân ẩn ẩn đoán được hắn có chuyện không vui ở trong lòng, hắn đọc lên vần thơ, rung động tâm hồn, thăm thẳm lành lạnh, mặc dù là nàng không rành, nhưng cũng nghe ra câu thơ này tâm ý đầy sự hoài niệm, Đinh Mẫn Quân trong lòng thê lương, hắn tuy rằng ôm mình trong lòng, nhưng trái tim hắn lại tưởng niệm một người khác…

Trời không biết đã hừng đông từ lúc nào, trương Siêu Quần giật mình thức tỉnh, cúi đầu nhìn lại, Đinh Mẫn Quân vẫn tựa tựa ở trong ngực mình ngủ, thanh lệ trên mặt, mơ hồ có nước mắt, trong lòng hắn hơi động, biết mình tối hôm qua có chút quá đáng.

Hắn vừa nhúc nhích, Đinh Mẫn Quân lập tức tỉnh lại, mỉm cười nói :

– Ngươi tỉnh rồi?

Trương Siêu Quần áy náy nói:

– Tối hôm qua…

Đinh Mẫn Quân ngọc vươn tay ra, che miệng hắn lại, nói :

– Ta rất rõ ràng, ngươi không cần giải thích.

Hít sâu một hơi, nàng nói tiếp :

– Thì ra ngủ ở trên cây, cảm giác cũng không tệ lắm, chỉ là… chỉ là khá giống là hầu tử.

Trương Siêu Quần cũng cười cười nói :

– Hai con khỉ à? Ừ cũng giống hai con khỉ leo cây, thôi chúng ta trở về, hai tên tiểu tử kia nếu tỉnh lại mà vẫn còn không thấy chúng ta trở lại, chỉ sợ sẽ cho là chúng ta luyện công đến trời đã sáng rồi quên chúng luôn.

Đinh Mẫn Quân, nhớ tới chuyện đêm qua, không dám lên tiếng, vẫn cứ để hắn ôm, bồng bềnh bay hạ xuống, nàng phát hiện, hôm nay cùng đêm qua cảm giác hoàn toàn khác nhau, Đinh Mẫn Quân đứng trên mặt đất hai chân run lên, cái âm hộ của nàng bị dương vật Trương Siêu Quần “ luyện công “ đến giờ đã hoàn toàn bị sưng đau, lúc này nàng mới chợt hiểu mộng tỉnh.

Trở lại nhà tranh, Trương Vô Kỵ cùng Dương Bất Hối quả nhiên tỉnh lại, Dương Bất Hối quay qua hỏi Trương Siêu Quần:

– Đại ca ca, tối hôm qua cùng a di đi luyện công đến giờ phải không?

Trương Siêu Quần da mặt thật dày, cười ha ha, nói:

– Đúng đấy, luyện suốt một buổi tối.

Quay đầu liếc nhìn nhìn Đinh Mẫn Quân, thấy sắc mặt nàng đỏ bừng bừng, đúng là trời sinh nét yểu điệu thục nữ.

Bốn người ăn mấy cái bánh bao còn lại của Đinh Mẫn Quân mang đến, rồi liền hướng về phương hướng Côn Luân Sơn bước đi, hai người trưởng thành mang theo hai đứa bé, đương nhiên là nhanh hơn trước nhiều, trên đường đi, Trương Siêu Quần chỉ dạy cho Đinh Mẫn Quân khinh công của Cổ Mộ phái, Trương Vô Kỵ ở một bên cũng là âm thầm luyện tập, Dương Bất Hối tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng muốn học, chỉ có điều hoàn toàn nghe qua mà không hiểu, chu mỏ mọc ra hờn dỗi, cứ như vậy một đường cất bước, một đường nghiên tập, bảy ngày sau thì đã đến đến tỉnh Hà Nam.

Lúc này, Đinh Mẫn Quân khinh công đã là rất nhiều tiến triển, Trương Vô Kỵ cũng thu hoạch rất nhiều, đi đường gặp phải hai đệ tử Võ Đang cùng Nga Mi, trong chốn võ lâm hai đại môn phái tên tuổi tiếng tăm lừng lẫy cũng đủ để doạ lui rất nhiều người.

Một hôm cả hai tới sông Trú Mã, trời về cuối thu sang đông, gió bấc rét mướt.

Ven đường Trương Siêu Quần kích thạch bắn trúng một con nai, một cục đá dù chưa có thể trực tiếp làm con nai này mất mạng, nhưng cũng khiến cho nó sợ quá bỏ chạy, mỹ vị đến miệng, há có thể để nó mất? Trương Siêu Quần đem Trương Vô Kỵ cùng Dương Bất Hối giao cho Đinh Mẫn Quân, dùng khinh công đuổi theo, trãi qua hơn hai dặm, mới dùng một quyền đem con nai đánh gục, hào hứng vác ở trên người, vội vàng quay trở về.

Vừa nhìn đến chỗ bọn họ, nhưng lại thấy ba người đang nằm phục trên mặt đất, đồng loạt nhìn phía trước, hắn kinh ngạc, đến gần, chợt nghe xa xa từ phía sau sườn núi có tiếng khí giới va chạm và có tiếng chân di chuyển…

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150