Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 102
Phần 102

Nửa đêm tỉnh lại, Trương Siêu Quần chợt thấy trong tay phảng phất có thêm cái gì, trơn bóng, mềm mại, giật mình mơ mơ màng màng mở mắt ra, dưới ánh trăng, Võ Thanh Anh cuộn mình nằm ở bên cạnh mình ngủ mê mang, ánh trăng lành lạnh, soi sáng ở trên khuôn mặt xinh đẹp tú lệ của nàng, phảng phất tỏa ra một tầng hào quang thánh khiết, Võ Thanh Anh sống mũi rất là cao thẳng, hơi có chút giống như là lai với người dị quốc, khí chất thanh xuân ôn nhu, khiến cho nam nhân bắt gặp đều sẽ sinh ra một loại cảm giác muốn bảo vệ nàng, da thịt trắng nõn, non nớt nhẵn nhụi vô cùng.

Trương Siêu Quần phát hiện, tay của chính mình, không biết từ lúc nào nào đang để ở trên lưng của nàng, cũng có thể là nàng trong lúc đang ngủ cảm thấy lạnh, nên chui vào trong ngực của mình, nhìn thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần đoan lệ này, Trương Siêu Quần không khỏi tim đập nổ lớn.

Chỉ có điều, hắn cũng không lộn xộn, bàn tay tuy rằng đặt ở trên lưng người ngọc, nhưng cũng chỉ có để hờ, dù muốn sờ soạng vuốt ve cực kỳ mãnh liệt, nhưng cũng không dám động, sợ đánh thức nàng dậy.

Trương Siêu Quần thưởng thức tư thế ngủ duyên dáng của nàng, theo hơi thở đôi bầu vú chập trùng lên xuống, vóc người thướt tha, đặc biệt là cái hai cái đùi đẹp thật dài, khiến cho Trương Siêu Quần có loại kích động mãnh liệt, muốn cỡi đi cái quần dài của nàng, để nhìn ngắm cặp chân dài đẹp này so với Đinh Mẫn Quân ai càng hoàn mỹ hơn.

Võ Thanh Anh cùng Đinh Mẫn Quân vóc người cao cao, tương tự thanh mảnh theo vóc dáng người mẫu, nhưng có chút khác nhau chính là về khí chất, Đinh Mẫn Quân thì so cùng với người mẫu hiện đại gần gũi hơn một ít, nói cách khác chính là càng gần tới nữ tính hiện đại, hai người vóc người đúng là không phân cao thấp, nhưng Đinh Mẫn Quân thì có mấy phần nhiều hơn Võ Thanh Anh về sự thành thục, còn Võ Thanh Anh thì lại có chút ngây thơ của người thiếu nữ, dung mạo của nàng so với Đinh Mẫn Quân cũng vượt qua hai phần.

Bên trong thung lũng này, đỉnh núi cao trùng điệp, làm nơi này hoàn toàn tách biệt với thế gian, khí hậu cũng ấm áp như mùa xuân, nhưng buổi tối vẫn có chút lạnh, cũng nhờ Võ Thanh Anh từ nhỏ tập võ, thân thể cường tráng, cho nên không phải vì một đêm ngủ lộ thiên mà chịu không nỗi, lúc này Trương Siêu Quần chợt nhớ tới lúc ban ngày nàng ném mất cái áo điêu cừu, liền đứng lên truy tìm trong ký ức khu vực nàng vứt áo, đi không bao xa, thì tìm tới nơi cái áo điêu cừu rách tả tơi, tuy rằng nhìn qua rất khó coi, nhưng vẫn có thể dùng làm chăn đệm, Trương Siêu Quần lượm lên, mang về đi tới trước mặt Võ Thanh Anh rón rén phủ thêm lên người cho nàng.

Buổi sáng hôm sau Võ Thanh Anh tỉnh lại, thấy trên người có thêm cái áo, ngẩn người ra, lập tức nghĩ tới đây là do Trương Siêu Quần lúc đêm che phủ lên cho mình, trong lòng ấm áp đến cực điểm, vừa thẹn vừa vui, đến lúc ngẩng đâu quay qua trái phải để nhìn, thì không thấy bóng người của hắn, nàng không khỏi hốt hoảng, ngực như là bị đánh mạnh, sự sợ hãi cô độc lập tức xông lên trong đầu, run rẩy hô to:

– Trương công tử! Trương công tử!

– Ta ở đây!

Từ xa xa xôi, có một giọng nói đáp lại.

Võ Thanh Anh mừng đến nước mắt chảy ra, đứng lên, hướng về phía Trương Siêu Quần xa xa chạy vội đến.

– Ồ! Đây là…

Võ Thanh Anh nhìn Trương Siêu Quần từ phía sau cái đầm đang lấy đất sét làm cái gian nhà nhỏ, tường chỉ bất quá cao tầm hơn một thước, nữa bùn đất nữa cành cây, thật chẳng khác nào như là làm cái ổ cho con chó.

Nhưng nếu để cho chó ở thì lại quá lớn, Võ Thanh Anh thấy hắn bận rộn, đem bùn đất cùng nước trộn lại cùng nhau, kinh ngạc hỏi:

– Trương công tử… công tử làm cái ổ chó để làm gì vậy? Làm sẵn chỗ ở cho con chó Uy Vũ đại tướng quân của Cửu Chân tỷ à?

Trương Siêu Quần ngẩn ra, cười nói:

– Tiểu thư nói bậy cái gì a! Cái gì ổ chó? Tiểu thư tự nói mình là chó sao?

– A! Là làm cho muội ở…?

Võ Thanh Anh mặt đỏ bừng, đúng là vừa rồi không phải là chính mình mắng mình?

Trương Siêu Quần nói:

– Ta xem tối hôm qua trời lạnh, tiểu thư thân là lá ngọc cành vàng, có thể bị cảm lạnh, chúng ta tạm thời là chưa có ra được khỏi đây, nên… nên làm gian nhà nhỏ này cho tiểu thư ở…

Trương Siêu Quần không nhịn được lại mỉm cười.

Võ Thanh Anh xấu hổ, gắt giọng:

– Trương công tử còn nói…

Trương Siêu Quần nói:

– Được rồi… được rồi, ta không nói nữa là được rồi, tiểu thư có đói bụng hay không? Nếu đói bụng, tự mình đi ra ngoài hái chút trái cây ăn đi, ta còn làm cho xong cái ổ này cho Võ tiểu thư đây!

Nói xong, hắn lại nở nụ cười.

Võ Thanh Anh liếc xéo hắn một cái, nói:

– Muội không đói bụng, muội đến giúp công tử.

Trương Siêu Quần lắc đầu nói:

– Không cần tiểu thư giúp, tay chân tiểu thư trắng nõn nà, đừng làm bẩn, đây là việc của nam nhân, chờ một lúc, ta làm cái bếp lò, sau đó dùng đất bùn này nặn vài cái chén bát, chờ cho khô, ta sẽ làm canh cá canh cá cho tiểu thư ăn!

Võ Thanh Anh nói:

– Còn phải làm cái bàn, chứ làm sao để chén bát?

Trương Siêu Quần gật đầu nói:

– Đúng rồi, vẫn là tiểu thư nghĩ thật chu đáo!

Võ Thanh Anh thì cảm thấy mới mẻ thú vị, vui mừng nhảy nhót, nàng từ nhỏ sinh sống ở trong hào phú không buồn không lo, chưa bao giờ trải nghiệm quá cuộc sống như thế này, tất cả mọi thứ đều phải tự mình làm lấy, làm gì mà còn quản đến tay chân sẽ bẩn, nên đưa tay ra, bốc lên một nắm bùn đất, cười nói:

– Công tử nhìn này, muội đâu có sợ bẩn đâu? Muội muốn làm mây cái bát!

Hai người vui cười khỏi nói, cũng không biết là đang đùa giỡn hay là làm công việc, mãi đến tận giữa trưa, Trương Siêu Quần vừa mới làm xong gian phòng nhỏ này.

Gian nhà tuy nhỏ, nhưng cũng chứa đựng một người tránh mưa tránh gió ngủ, còn có một cửa ra vào, một cái cửa sổ nhỏ, vị trí giường lấy đắp đắp lên so với mặt đất cao hơn chút, Trương Siêu Quần trải lên cỏ xanh, dày đặc một tầng, hướng về trên nằm thử, quả nhiên vừa êm lại thoải mái, hắn đảo một vòng, thầm nghĩ:

“Ta chỉ làm một cái phòng nhỏ, đến buổi tối, nếu tiểu thư thấy ta nằm ngủ ở bên ngoài, thấy không tiện gọi ta vào ngủ chung…khà khà đến thời điểm đó… khà khà…”

Một mình ảo tưởng đến lúc giao hoan với Võ Thanh Anh, khi hắn đi ra, thấy nàng đang bận bịu, bên cạnh bày ra ba bốn cái chén nhỏ, xiêu xiêu vẹo vẹo, chả giống cái hình dạng gì, hắn không khỏi không nhịn được cười, nói:

– Thật là mây cái chén đẹp a, cũng không biết nhà ai có hình dạng loại chén này, mấy trăm năm sau, nhất định sẽ trở thành đồ cổ, đáng giá ngàn vàng!

Võ Thanh Anh mặt đỏ lên, nàng cũng biết mình làm mây cái chén khó coi, quyệt miệng nói:

– Muội nhọc nhằn khổ sở hơn nửa ngày rồi, công tử cũng không biết khích lệ nhân gia một chút, nhìn này, chén tuy rằng không phải hình tròn, nhưng có chút như là đường viền hoa, cũng dùng đựng canh được vậy!

Trương Siêu Quần gật đầu nói:

– Hừm, không sai, rất có nghệ thuật giá trị đây!

Võ Thanh Anh thấy hắn nín cười, liền vung tay hướng về hắn đánh tới….

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150