Ỷ thiên đồ long ký - Quyển 1 - Dịch giả Meode

Phần 129
Phần 129

Tiểu Chiêu run giọng nói:

– Ngươi là ai? Sao biết tên ta? Là… là Dương tả sứ phái ngươi tới bắt ta hay sao?

Trương Siêu Quần thấy trong đôi mắt sáng long lanh của nàng lộ ra thần sắc kinh hoảng, trong lòng không biết sao, lại sinh ra ý niệm trêu cợt nàng trong đầu, cười hắc hắc nói:

– Dương tả sứ sớm đã biết thân phận của cô nương, gọi ta tới bắt cô nương, như thế nào? Sợ sao?

Tiểu Chiêu bị hắn điểm trúng huyệt đạo, thân thể chết lặng, không thể động đậy, mắt thấy thiếu niên tuấn tú này vẻ mặt không có hảo ý, từ trên xuống dưới cứ ngó chăm chằm lấy mình, sợ cực kỳ, hỏi:

– Ngươi muốn đem ta xử lý như thế nào?

Trương Siêu Quần đâu có muốn xử lý như thế nào, chẳng qua là trêu đùa nàng nói giỡn mà thôi, hắn suy nghĩ một chút, làm bộ như là tàn bạo:

– Hừ, như thế nào? Đương nhiên là trước tiên đem cô nương treo ngược lên, lột áo ra, để 100 con chuột tới cắn xâu xé cô nương!

Tiểu Chiêu trong ánh mắt càng thêm sợ hãi, thê lương nói:

– Đừng…đừng cởi áo ta, cũng không được để chuột cắn ta, hay là… ngươi giết ta đi!

Trương Siêu Quần thấy thân thể nàng run rẩy, lo sợ cực kỳ, từ trên ánh đuốc chiếu rọi xuống, băng cơ ngọc cốt, nói không ra lời mê người, phảng phất một trứng gà lột vỏ, mịn màng tuyết trắng, vẻ mặt kia điềm đạm đáng yêu…

Trong đầu, thậm chí lập tức xuất hiện ra cảnh tượng đem nàng trói lại, nhỏ sáp, dùng roi đánh, cạo lông.v.v.. Bất chợt xuất hiện cảnh tượng như thế, Trương Siêu Quần trong lòng cả kinh, sao có thể làm nàng như vậy được? Sao vậy đã gặp nàng sẽ có ý nghĩ như vậy! Thật là quá mức! Trương Siêu Quần vội vàng đem những ý niệm cổ quái thứ này trong đầu hất ra, nói:

– Cô nương chẳng lẽ không sợ chết sao? Đã không sợ chết, sao còn sợ chuột ?

Ma xui quỷ khiến vươn ra cánh tay, nhẹ nhàng nâng cái cằm nàng lên hỏi lấy.

Tiểu Chiêu bị làm cho sợ đến nói không ra lời, đôi môi run run, vội vàng hai mắt nhắm nghiền lại, hai giòng nước mắt trong veo từ trong khóe mắt tràn ra, từng giọt nước mắt lăn tròn xuống trên gương mặt thánh tú thần khiết của nàng.

Trương Siêu Quần trong lòng mềm nhũn, thầm kêu hỏng bét, chính mình đùa hơi quá đi! Biết vậy ngay từ đầu hôn nhẹ lên mặt Tiểu Chiêu, để cho nàng cho sợ hãi mới là đúng chứ, hắn vội vàng rút tay về, ho khan một tiếng, nói:

– Tiểu Chiêu, cô nương mở mắt ra nghe ta nói đã.

Tiểu Chiêu gặp tiếng nói đã mềm nhẹ lại, không còn như là mới vừa rồi hằn học, lông mi run lên, nước mắt mông lung ngơ ngác ngó lấy hắn.

Trương Siêu Quần duỗi ra ngón tay, cực kỳ nhanh ở trước ngực nàng giải huyệt, Tiểu Chiêu “A ” lên một tiếng, thân thể lập tức nhúc nhích, vừa kinh vừa sợ, không biết vì sao hắn lại giải ra huyệt đạo cho mình.

Trương Siêu Quần khẽ mỉm cười:

– Cô nương đừng sợ, mới vừa rồi là ta chỉ nói đùa, ta không phải là người của Dương Tiêu phái tới bắt ngươi, thật ra thì ta và cô nương đến đây là cùng chung một mục đích, cô nương lén lút tới cấm địa này làm gì, thì ta cũng tới nơi này làm giống như vậy.

Tiểu Chiêu đầy mặt kinh nghi, trừng lớn hai con ngươi lúng liếng, mở ra cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng, một hồi lâu không nói được thành tiếng, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, kêu lên:

– Ngươi… ngươi hù dọa làm ta sợ! Ngươi đáng chết! Ngươi là thứ bại hoại!

Đôi bàn tay trắng như phấn như mưa rơi hướng trên người Trương Siêu Quần đánh tới.

Trương Siêu Quần vội vàng đem nội lực của mình thu lại đứng lên, hắn bây giờ nội lực thậm chí không cần ra tay, cũng có thể làm cho Tiểu Chiêu bị chấn thương, hắn sợ đả thương nàng, dù sao bị những quả đấm nhỏ thơm ngào ngạt đánh đánh tới cũng không đau.

Cho đến khi nàng đánh thật mệt mỏi, đứng thở hổn hển thì ngừng lại, Trương Siêu Quần lúc này mới cười hì hì nói:

– Đánh đủ rồi sao! ….

Tiểu Chiêu tức giận ngó lấy hắn, bỗng nhiên nói:

– Ngươi tại sao không hoàn thủ?

Trương Siêu Quần cười nói:

– Một cô nương yểu điệu như thế, nếu ta đánh trả vậy còn coi như là nam tử hán sao? Được rồi, đừng nóng giận nữa, ta không làm gì cô nương đâu! Ta họ Trương, gọi là Trương Siêu Quần, cô nương cứ gọi ta là Siêu Quần ca ca thì được rồi!

Tiểu Chiêu đỏ mặt lên:

– Tại sao lại muốn ta gọi ngươi là ca ca? Ngươi thật sự đâu phải là ca ca của ta.

Trương Siêu Quần cười nói:

– Vậy thì cứ gọi ta làTrương công tử cũng được! Chuyện gọi ca ca sau này rồi hãy nói, chuyện chúng ta cần bây giờ là đi ra ngoài .

Tiểu Chiêu liếc xéo hắn một cái, vươn cánh tay nho nhỏ ra, Trương Siêu Quần sửng sốt:

– Chuyện gì?

Tiểu Chiêu :

– Ta muốn dùng cây đuốc.

Trương Siêu Quần đem cây đuốc này đưa tới, Tiểu Chiêu thân thủ nhận lấy, rồi bước đi vào bên trong, đến cạnh thị thể vợ chồng Dương Đỉnh Thiên, lục lọi một hồi, lấy một cái phong thư, sau đó vừa soi sáng vùng phụ cận, Trương Siêu Quần thấy thế liền hỏi:

– Có phải là cô nương đang tìm Càn Khôn Đại Na Di tâm pháp?

Tiểu Chiêu thân thể chấn động, quay lại đầu hỏi:

– Thì ra ngươi cũng biết Càn Khôn Đại Na Di? Có phải là ngươi đã lấy trước rồi phải không?

– Chẳng những ta đã lấy mà còn đã luyện đến tầng thứ năm!

Trương Siêu Quần cười hắc hắc, nói tiếp:

– Càn Khôn Đại Na Di đang ở trên người của ta.

Tiểu Chiêu ngẹn họng nhìn trân trối lẩm bẩm nói:

– Ngươi không chỉ … đã lấy tâm pháp, mà còn đã luyện thành…

Ngữ điệu tiêu điều cực kỳ, chán nản.

Trương Siêu Quần đột nhiên giải khai đai lưng, mở rộng áo mình ra, Tiểu Chiêu sợ hết hồn, hai má đỏ bừng, cả kinh nói:

– Ngươi… ngươi lại muốn làm gì…

Trương Siêu Quần bất giác buồn cười,nói:

– Làm gì sao? Cô nương cho rằng ta muốn làm gì cô nương sao? Vừa rồi ta điểm huyệt cô nương, nếu muốn làm gì thì đã làm rồi, chứ chẳng lẽ để đến bây giờ mới vô lễ với cô nương sao?

Hắn từ trong đai lưng lấy ra tấm da dê ra ngoài, nói:

– Này, đây chính là Càn Khôn Đại Na Di, nếu cô nương muốn, cứ giữ lấy, nhưng hãy cẩm thận đừng làm mất, ta luyện mới đến tầng thứ năm, còn hai tầng vẫn chưa có học xong đấy.

Tiểu Chiêu ngạc nhiên nhìn hắn, vừa cúi đầu ngó lấy tấm da dê trong tay mình, không dám tin rằng hắn sẽ đem vật trân quý như thế dễ dàng đưa cho mình, mới vừa rồi hắn còn nói học đến tầng thứ năm! Tiểu Chiêu cơ hồ cho là mình nghe lầm, nhưng trong mật thất này, chỉ có hai người bọn họ, rất an tĩnh, thì như thế nào lại nghe lầm?

Tiểu Chiêu run giọng hỏi:

– Ngươi… ngươi cho ta sao? Ngươi nói ngươi học được đến tầng thứ năm?

Trương Siêu Quần vô cùng hưởng thụ vẻ mặt kinh ngạc của nàng:

– Cô nương không tin sao? Ta là võ học kỳ tài, ngàn năm khó gặp, cô nương còn chưa tin?

Trương Siêu Quần đi tới vách tường đá bên kia, vận công, một chưởng đánh tới đi, một tiếng vang to thật lớn, nội lực mạnh đến mức, một mảnh đá lớn thành cát bụi rơi lả tả xuống.

Trương Siêu Quần cười hắc hắc, cực kỳ tiêu sái phất tay áo..

– Hắc hắc, cô nương nhìn xem nội lực của ta như thế nào?

Tiểu Chiêu đột nhiên trên mặt biến sắc, kêu lên:

– Chạy mau, chưởng của người dường như đã tác động đến cơ quan mật thất, nơi này sắp sửa sụp đổ rồi !

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150