Hai năm trời thiếu thốn, hôm nay trong vài giờ được hưởng lạc thú thần tiên, nét mặt Hương đầy vẻ thỏa mãn yêu đời, không muốn về nhà… Hương muốn thời gian dừng lại.
Trong bồn tắm, hai người đang ngâm mình trong nước ấm, ngồi trên đùi Đức, nét mặt tươi cười phấn khởi… trong lòng không muốn, nhưng dù sao cũng tới lúc về rồi. Miệng hôn hít, tay Đức vẫn không ngừng mơn trớn sờ soạng khắp người nàng, Hương cảm giác phía dưới mông cục thịt khủng kia lại bắt đầu đội lên… nàng đưa tay xuống nắm lấy “nó” quay mặt lại cười khiêu khích:
– Muốn nửa sao? Chỉ cần em muốn, chị liền ở lại…
– Dĩ nhiên là muốn rồi… nhưng tối nay không được… để khi khác…
– Chị không cần gì hết… khi nào em… em muốn chị… chị sẽ đến với em.
Hương nhìn Đức mong đợi…
– Dĩ nhiên rồi… chị phải cẩn thận… anh Triều…
– Biết rồi… chị sẽ cẩn thận… em đừng lo nhiều… không sao hết…
– Vậy tốt… mai mốt Đức sẻ thường kêu chị… hihi…
– Ừm… bất cứ lúc nào em kêu… chị sẽ tới… em không kêu chị sẻ kêu em mà… hihihi.
…
Đức đưa Hương tới một góc đường để nàng đón xe về nhà… nếu không có hẹn hò với Tuyết chiều nay Đức quả thật cũng muốn dập Hương thêm vài cú nửa…
Đức cầm di động gọi Tuyết… nó cảm giác như là nàng ta đang chờ mình gọi hay sao í… chuông reo chưa xong lần đầu đường dây liền thông rồi…
– A lô… Tới đón cô ha…
– Tưỡng là cậu lại quên nữa rồi chứ…
– Quên? Đã chuẩn bị cả tuần rồi… cô nghỉ tôi quên được sao?
Biết nó nói nhăng nói cuội nhưng trong lòng Tuyết như uống phải mật ong…
– Tha cho cậu… 15 phút sau tới đầu ngỏ chờ đi…
– Ừm… lát gặp…
Tuyết cúp máy quay qua nhìn hai đứa bạn… đưa 5 ngón tay lên làm ra vẻ… nháy mắt cười cười…
– Tao đã nói mà… hắn không thóat khỏi “ngủ chỉ sơn” của tao được…
– Ai không thoát khỏi tay ai… khó nói lắm… tao thấy tên này không vừa đâu…
Nguyệt nhìn Tuyết hâm mộ có, ghen tỵ có… bạn bè bấy lâu đồ tốt luôn có phần Tuyết, không có phần mình.
– Đúng đó nha Tuyết… con Nguyệt nói không sai… tao cũng thấy bạn gái hắn hình như nhiều lắm… không thua mày đâu…
Cúc cũng đồng tình với Nguyệt, nhắc nhở…
– Yên chí đi… hihi… tao biết làm sao mà…
…
Khu vườn địa đàng lúc nào cũng yên tịnh, thơ mộng… đàn bà, con gái chịu theo mình tới chỗ này dĩ nhiên là có ý với mình rồi… có lột quần nàng được ta hay không đó là vấn đề khác, còn tùy theo cái khả năng của mỗi người… Đức đã chuẩn bị tốt mói thứ, chiều nay chỉ cần ghé nhà hàng lấy những món đã đặc sẵn, không tốn nhiều thì giờ.
Nhìn Đức lui cui bận rộn đem mọi thứ bày ra Tuyết cười nghỉ bụng: “Coi tên này âm mưu gì đây?”. Lần trước đã cùng Đức đến đây… chưa có chuyện gì xảy ra, lúc Đức đưa nàng về, Tuyết thở phào nhưng trong lòng tiếc nuối… Lần này tâm trạng lại hồi họp, tên này ghê lắm… chiếc xe này như là cái phòng ngủ nhỏ… lại nhớ lần trước hai người đã hôn môi…
– Nè, coi đi… chuẩn bị cho đầy đủ… cô coi… có rượu đỏ, có bia, có nước trái cây, có nước ngọt… nói tóm lại là có đầy đủ hết… Thức ăn đặc ở nhà hàng 5 sao đó… còn nóng… hahaha… đúng là lãng mạn… phải không? Mình coi như cắm trại, đêm nay ngắm trăng, ngắm sao…
Chưa kịp dứt lời… mưa liền đổ xuống.
– Hahaha… Tuyết không nhịn được bật cười…
… Đức sửng sốt… củng may cả hai đang ngồi phía sau xe. Cửa sau xe đả được kéo lên, bên ngoài bầu trời đã tối đen, trong xe ánh đèn trên trần xe tỏa vừa đủ sáng… không khí đúng là khá lãng mạn.
– Hahaha… không sao… coi như là ngắm mưa đi… ừm… có lời nhạc như vầy: “Đếm mấy triệu hạt mưa rồi mà chưa vơi nỗi nhớ”… hahaha có lẻ lúc viết bản nhạc Ở hai đầu nỗi nhớ, tác giả rất cô đơn chỉ có một mình… mình bây giờ hai người vậy là yêu nhau ngày mưa… đúng không? Hihi.
– “Nói bậy nói bạ… cái gì yêu chứ? Tầm phào…” – Tuyết ngượng nghịu ‘gắt’…
– Thì coi như đóng kịch đi… trong hoàn cảnh mưa rơi tí tách, cặp tình nhân ngồi tâm sự dưới mưa… sau đó…
Ngẩn đầu nhìn Tuyết… Đức sững người…
– Có chuyện gì? Sao nhìn dữ vậy? Lạ lắm sao? Nói tiếp đi… sau đó cái gì?
Thấy ánh mắt hắn nhìn mình… Tuyết thầm vui sướng… không uổng công trang điểm, chọn quần áo…
– Không lạ… không lạ chút nào… cô đẹp… như minh tinh vậy… hèn chi có người mê cô tít thò lò… hahaha.
Đức mặt dầy hihi ha ha nịnh đầm.
Nghỉ rằng Đức muốn ám chỉ Cường, Tuyết sầm mặt.
– Nói gì vậy? Tui với tên Cường đó không có gì nha… cậu đừng có nghỉ bậy…
– Cường? Mắc mớ gì hắn chứ?
– Cậu nói có người mê tôi tít thò lò mà…
– Ừm… không phải hắn mà là tôi nè…
Liền sau đó… cặp môi anh đào của Tuyết bị môi hắn khóa lại… Tuyết bàng hoàng sửng người chưa kịp có phản ứng… chiếc lưỡi của hắn đả luồn vào miệng nàng, lưỡi hắn quấn quít lấy lưỡi nàng…
Lần trước hai người đã hôn nhau rồi… lần này Đức cố ý thừa cơ chiếm lấy tiện nghi của người đẹp.
Hai tay Tuyết ngần ngừ rồi từ từ ôm lấy cổ hắn nồng nàng đáp trả…
Tuyết rùn mình nổi da gà khi cảm giác bàn tay hắn luồn dưới áo chạm vào ngực mình… nửa muốn ngăn, nữa muốn để yên cho đến khi bàn tay hắn đẫy áo ngực chạm vào nụ hoa trên ngực chỉ nghe Tuyết thều thào:
– Đừng… đừng… coi chừng có người thấy…
…
Đức vẫn không nói gì… cứ làm tới… Tuyết cảm giác đầu ngực bị ngậm lấy… nàng sững người, rùn mình… chẳng biết phải ứng biến thế nào… ngăn lại? Hay là cứ để hắn “lộng” một chút nửa thôi…
Chút nữa thôi… rồi lại chút nữa thôi cho đến khi cả người như lên cơn sốt vì ham muốn bùng cháy, Tuyết hai mắt nhắm nghiền, e thẹn ngượng ngùng khi cảm giác quần áo của mình từ từ bị hắn cởi từng cái một mà nàng vẫn không phản ứng… cho đến một lúc đã không còn gì trên người nửa… hơi thở ấm áp của hắn đang dần dần di chuyển khắp người nàng, cuối cùng dừng ngay nơi đó…
Tuyết đã từng len lén xem các đoạn phim trên mạng, nàng biết hắn sắp làm gì. Tuyết vô thức dang rộng hai chân ra, cảm giác được nơi đó của mình ướt đẫm, khoái cảm tột cùng, Tuyết rùn mình bật tiếng rên rỉ. tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:
Nói về bánh xèo… món ăn khoái khẩu của người Nam bộ… ngày nay, ngành du lịch phát triển, người nước ngoài đến du lịch Việt Nam rất đông… dĩ nhiên thưởng thức Bánh Xèo là điều không thể thiếu sót. Mổi một vùng, bánh xèo có thể khác nhau một chút, ngoài Nha trang, bánh xèo nhỏ hơn thường có mực biển… trong Nam, nhiều chỗ bánh xèo to tổ xì nái… nhưng đặc tính chung là phải ăn lúc nóng vì lúc nóng bánh mới giòn…
Còn nữa… nước mắm pha phải cho ngon… rau đủ lọai. Tươi… ăn bánh xèo mới thưởng thức được hương vị của bánh xèo…
– Vậy bây giờ mình đi ăn chỗ nào? Sao nói nhiều vậy? Kiều Nga đang đói bụng, nhe Đức xi xa xi xô, thèm nuốt nước bọt… gắt…
– Ậy… các cô là gái Bắc… thì cũng phải để tui giới thiệu đặc sản miền Nam 1 chút mới được… còn nửa nè… ăn mặc đơn giản một chút đi… đi ăn bánh xèo mà ăn diện như con công, như là đi dự tiệc ở nhà hàng 5 sao í…
– Có gì không ổn? Nancy hỏi.
– Lấy thí dụ cho dễ hiểu hơn… cô nghỉ sao nếu thấy tui bận com lê, thắt cà vạt vô chợ Bến Thành Sài Gòn ngồi ăn gõi cuốn chấm tương? Không phải là không ổn… mà là quai quái… phải không? Hahaha… còn nửa, tưởng tượng lái chiếc Ferrari ngừng trước cửa, vào ăn bánh xèo, hoành tráng? Con khỉ khô… là khoe khoang thì đúng hơn… đại khái là vậy… hiểu chưa? Mình phải giãn dị bình dân một chút… trong Nam là vậy đó… ừm… không biết ngoài Bắc ra sao…
Ba nàng nghe Đức nói cũng thấy lọt tai…
Đức đậu xe một khoảng khá xa… chiều nay tiết trời mát mẻ, đi bộ một vòng cũng tốt… một mình có dịp đi thả bộ cùng với ba người đẹp… khoe khoang 1 chút cũng tốt mà…
– Thấy chưa… Bánh xèo Ngọc Ngân… cái bảng to tổ bố ha… có tiếng Cần Thơ đó…
Hôm nay trời trong mây tạnh… Đức chọn một bàn phía ngoài ngồi… thoải mái.
– Cậu thường đến đây lắm phải không?
Nancy đặt bàn tay nàng lên đùi Đức, mắt nhìn vô cùng âu yếm hỏi…
– Lần đầu tới đây… trước kia thì thường đến quán 7 Tới… Ừm… lần sau đi…
– Vậy tại sao hôm nay tới đây? Có gì đặc biệt? Kiều Chinh hỏi…
– Không thử cái mới làm sao biết cái củ tốt hay xấu… phải không? Hahaha…
– Cũng đúng… vậy người mới chắc tốt hơn người củ rồi… đúng không? Nancy mắt long lanh, tựa cằm lên bàn tay nói…
Đổ mồ hôi… đổ mồ hôi… câu hỏi đầy cạm bẩy, vừa nghe đã rởn tóc gái rồi.
Chuyển hướng cho qua chuyện, chạy đạn là nghề của chàng, Đức liền đánh trống lãng:
– “Hahaha… ở đây không có rượu đỏ… kêu bia uống nha… phục vụ… làm ơn…” Đức giả điếc đưa tay gọi phục vụ…
– Các cô gọi món đi… Tôi đi phòng vệ sinh rửa tay một chút… sorry…
Nhìn Đức lẹ làng bước đi, Nancy, nháy mắt với hai nàng vệ sĩ… cả ba nhìn theo tũm tĩm cười.
– Tưởng chuồn là được… hihihi… Tên này lâu lâu phải “gõ” hắn mới được… nếu không hắn sẻ càng loạn hơn…
– Nhìn cái mặt khẩn trương của hắn thiệt sướng mắt… Kiều Nga cười.
– Em nha… đừng làm hắn sợ đó…
– Chị chưa gì đã binh vực cho hắn rồi? Vậy mà nói… hihihi…