Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 156
Phần 156

Nước chảy xuống, người nhìn lên… đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa… Giám đốc Duệ rớt đài… Cao Hùng lại bằng mặt không bằng lòng với tân Giám đốc… Liêm biết đây là cơ hội để hất cẳng Cao Hùng… nên âm thầm trù tính… nếu không thì sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được… đôi khi còn gặp họa… nếu còn tiếp tục đứng thành hàng với hắn…

Người không vì mình trời tru đất diệt…

Liêm vào văn phòng mình thu xếp công chuyện trước khi xuất phát… hắn đóng cửa… lấy di động gọi…

– “A lô…” Tôi là Nguyễn Châu… Sở CA Hậu Giang…

– A lô… Giám đốc Sở… Chào ông… tôi là Thanh Liêm của huyện Châu Thành… tôi có chuyện gấp muốn báo cáo với ông…

– Ha ha… Là Thanh Liêm hả… được… anh nói đi… tôi nghe…

– “Giám đốc sở… Chuyện là vầy…”Liêm tường thuật chuyện được lệnh Cao Hùng sai đi trấn áp dân làng… gây khó khăn cho Tân Chủ tịch xã…

Liêm muốn tỏ lòng dựa dẫm vào Châu Giám đốc… bằng cách “nằm vùng” báo cáo mọi nhất cử nhất động của Cao Hùng cho Giám đốc Châu dễ bề tính toán… hắn không ngờ mình vừa lập đại công…

Cao Hùng là một trong những đàn em thân tín của Giám Đốc CA Duệ… Sau cái vụ xì căn đan trong khách sạn… Duệ bị rơi đài vì cái tội bỏ thuốc mê với ý đồ hiếp dâm Cao Thúy Ái… Nancy thừa dịp đẩy Đại Tá Châu bên Vỉnh Long lên làm Giám đốc sở CA tỉnh Hậu Giang… Vô tình cản đường thăng tiến của Cao Hùng… Vì vậy giữa hắn và Châu luôn có mâu thuẫn…

Châu đang là Thượng Tá… đùng một cái được thăng làm Đại tá và điều qua Hậu Giang đảm nhiệm chức Giám đốc Sở CA… chuyện này chỉ có Nancy mới làm được vì vậy rất cảm kích… muốn làm chút chuyện để tỏ lòng trung… tuy nhiên lão muốn triển khai công tác cùng có rất nhiều khó khăn… nguyên do là vì đàn em của Duệ hiện diện khắp nơi trong hệ thống CA tỉnh… họ đối với Châu bằng mặt không bằng lòng… lấy Hùng làm trung tâm… Châu nhẫn nại tìm cơ hội… và đây là cơ hội tuyệt hảo…

Hơn nửa… lão biết Chủ tịch xã Đông Phú là ai… Nancy đã có dặn dò…

– “Lão Liêm… tôi biết nên làm sao rồi… anh làm khá lắm… tôi tin rằng sau này anh sẽ là người làm nên việc lớn…”Châu buông lời tán thưởng… khích lệ.

Liêm kích động… hắn nghe Châu gọi hắn là “lão”… có nghĩa là quan hệ coi như thân thiết rồi… câu nói “sau này anh sẽ là người làm nên việc lớn…” khiến Liêm rung lên… Giám đốc Châu muốn ám chỉ một khi Cao Hùng rơi đài… chuyện Liêm lên Chức Trưởng CA là chuyện coi như ván đã đóng thuyền… Trong khi tâm trạng còn đang lâng lâng… câu nói kế tiếp của Châu giám đốc khiến Liêm trợn mắt há mồm…

– “Lão Liêm… khi anh tới đó… bằng mọi giá… không thể để Trần Đức xảy ra chuyện gì… tôi sẽ nhanh chông dẫn người tới mau thôi… nhớ kỷ…” Châu nói xong vội vã cúp máy…

Liêm lên xe dẫn đội đi về hướng xã Đông Phú… trong lòng chấn kinh không ít…

“Trần Đức này là thần thánh phương nào? Có lai lịch gì? Sao Giám đốc Châu lại khẩn trương vậy…”

Ngồi chăm chú nghe 5 người lần lượt kể… Đức trợn mắt há mồm…

Tiền bồi thường là 2000 tỷ… mà người dân chỉ nhận được có 750 tỷ… Vậy 1250 tỷ kia đi đâu? Mỗi lần dân tụ tập đòi công đạo thì CA huyện cho người xuống giải tán họ… Vậy là sao?

Còn đang suy nghỉ… chợt bên ngoài… một lần nữa… rất ồn ào… Đức đứng lên bước ra ngoài… Định, Hòa cùng 5 đại diện cho đám dân nối gót…

– “Định, Hòa… hai người có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì? Có người báo cáo ở đây có người nổ súng… còn nửa… mấy chục người lố nhố trong văn phòng, như vậy còn ra thể thống gì… đây là UBND… không phải cái chợ”… Nét mặt Phó Chủ tịch Đại đen như đít nồi… cố ý phớt lờ sự hiện diện của Đức Chủ tịch… coi hắn trong suốt như pha lê…

– “Ha ha… Phó Chủ tịch Đại… để tôi giới thiệu… đây là Chủ tịch xã của xã Đông Phú mình… Hôm nay mới vừa đến nhận chức… Ha ha… Chủ tịch xã… còn đây là Phó Chủ tịch Đại… và…”Hòa lần lượt giới thiệu các “cán bộ” xã cũng là người trong gia đình của Phó Chủ tịch Đại…

– “Tôi hỏi hai anh chuyện gì đã xảy ra… không phải là lúc giới thiệu…” Đại quát…

– “Là tôi nổ súng đó… sao hả? Có chuyện gì? Có cần xin phép ông không? Phó Chủ tịch Đại? Bây giờ là mấy giờ rổi? Là 11 giờ đó… Hoàng tộc nhà “Lê” mới thượng triều… tôi muốn hỏi ông ai cho ông cái quyền làm như vậy? Đây là quan liêu, hủ bại… Tổng Bí Thư có nói đây là biến chất của cán bộ… cần phải được thẳng tay trừng trị… Là Chủ tịch của xã… đương nhiên tôi sẽ hướng về ban Tổ chức Cán bộ huyện ủy mà báo cáo rồi…” Đức Chủ tịch đem lời của “cha vợ” ra giảng đạo lý… Giảng đạo lý thì ít… mà dọa thì nhiều…

Người ngay thì không sợ… nhưng cả nhà Phó Chủ tịch Đại đều không phải là người ngay… vợ, em vợ, con dâu, con trai đứng kế bên đều tái mặt…

Chuyện lấy công làm tư, đến muộn về sớm xảy ra như cơm bữa… chưa có ai dám hé miệng… thằng này mới nhậm chức… liền mở miệng thúi phê bình… có điều là nó làm Phó Chủ tịch Đại run lên… Lời thằng cặc này vừa nói… chuẩn không cần chỉnh… Đại không ngờ ngay ngày đầu bị thằng nhóc miệng còn hôi sửa dạy dỗ không mở miệng phản bác được một tiếng… mặt lão lúc trắng lúc đỏ lúc xanh… Trưởng CA xã Quốc Anh cũng không khá hơn bao nhiêu… gã ước nếu lúc này không có nhiều người… gã đã rút súng độp thằng cặc này vài phát…

Nhưng những lời vừa rồi… cũng chưa chết người… cùng lắm là hướng về huyện ủy mà làm tờ kiểm điểm… sau đó lão chỉ cần tay xách túi, nách kẹp gói viếng thăm Bí Thư, Chủ tịch… thì huề cả làng…

Đại đánh mắt ra hiệu người nhà cố nhịn… đợi viện binh…

– “Chủ tịch xã… Cậu muốn báo cáo với huyện ủy… tôi không có ý kiến… tôi cũng sẽ báo cáo có người sử dụng súng đối với quần chúng…”Đại ăn miếng trả miếng…

– “Ha ha… Thú vị vị… để tôi giúp ông một tay… anh Định, anh Hòa… còn không mau điện thoại báo cáo với Bí thư, Chủ tịch huyện… ha ha… nói tôi mời họ xuống đây coi náo nhiệt… còn nửa… phải có phóng viên của đài truyền hình xuống mới xôm trò… hắc hắc…” Đức rút di động ra… không… nếu cô nói không… ha ha… tôi sẽ tìm cách khác…” Đức chơi trò khích tướng…

– “Nè… Anh chỏng cái đuôi lên là tôi biết anh muốn gì rồi… Đừng có giở trò khích tướng với tôi… Có gì nói mau…” Tú nhi “quát” trong điện thoại…

– “Ha ha… cả tiêu để tôi cũng nghỉ luôn cho cô rồi… nà…”Được bồi thường 2000 tỷ nhưng người dân chỉ nhận được 750 tỷ”… sao hả? Có hứng thú không?

– “Anh đang ở đâu… Chúng tôi tới ngay…” Giọng Tú Nhi kích động… chuyện quá hấp dẫn…

– “UBND xã Đông Phú… Tới liền đi… haha…” Đức cúp di động… chẳng thèm để ý mặt Đại đang trắng bệch… quay sang đám dân đang lỏ mắt nhìn… đắc ý nói…

– Ha ha… Bà con cô bác anh chị em… sửa soạn cho đẹp một chút đi… Tôi báo đài truyền hình Cần Thơ rồi… họ sẽ tới đây nhanh thôi… có oan tình gì… tha hồ nói ha… Yên chí đi… chuyện của bà con sẽ nhanh chóng được giải quyết…

– Chủ tịch xã… cậu… cậu nói thiệt… Chu run giọng… ông ta không ngờ Chủ tịch xã này còn trẻ mà thần thông quảng đại như vậy… một cú điện thoại mời được đài truyền hình… Như vậy coi như đã tìm được tia sáng ở cuối đường hầm rồi…

Không riêng Chu… đám dân nghe Chủ tịch xã mời đài truyền hình giải oan cho họ… trong lòng vô cùng xúc động… tuy vậy cũng nửa tin nửa ngờ… nghe Chu hỏi… cả trăm cặp mắt đổ dồn lên vị Chủ tịch xã trẻ tuổi…

– “Thiệt giả gì… lát nữa biết liền… ha ha…” Chủ tịch xã Đức nhếch miệng cười… nhìn Phó Chủ tịch Đại… muốn chơi… thì phải chơi cho lớn…

– “Chủ tịch… Chúng tôi theo lời cậu… đã thông báo về huyện…” Định, Hòa cung kính nói…

– “Ừm… bây giờ chúng ta chờ…” Chủ tịch Đức gật gù…

– “Ba à… là bây giờ mình cứ đuổi đám dân này đi là được…”Quốc Anh bắt đầu chột dạ… hắn muốn cùng thân tín trong CA xã giải tán đám đông… cho dù Đài truyền hình tới… sẽ không có ma nào để cho họ phỏng vấn…

Trái với tình cảnh “giương cung bạt kiếm” ở UBND xã Đông Phú… Tại UBND huyện Châu Thành cờ xí rợp trời… khung cảnh trang nghiêm, long trọng…

Phải như vậy thôi… hôm nay huyện Châu thành phấn khởi hồ hởi đón chào hai tân phó Chủ tịch huyện… không thể qua loa đơn giản được… Buổi sáng hôm nay ai cũng muốn chứng tỏ mình am tường mọi việc… đâu đâu cũng có tiếng xù xì… pha lẫn tiếng cười rúc rích…

– “Phó Chủ tịch Lý Gia Thành từ Hà Nội vào… là con của Bộ Trưởng Lý Hồng Ân đó… có vợ nhưng cũng đã ly dị rồi… năm nay 32 tuổi… tốt nghiệp Thạc Sĩ nước ngoài…” Một giọng nói trong trẻo vang lên… đầy hâm mộ…

– “Chà chà… Hoa à… mày nhìn mày kìa… nước miếng nước vải chảy ra hết rồi… không tới phiên mày mơ mộng đâu… Có chồng có con rồi mà cứ mỗi lần nghe hơi trai xịn là hai mắt sáng rở…” Người bạn Hoa trêu chọc…

– Con Nguyệt… mày đừng có đạo đức giả nha mậy… tao thấy mày xà nẹo với thằng Tân của phòng Tài chính… Coi chừng thằng chồng mày đó… mày nha… máu dâm hỏng chừa… đi đêm có ngày gặp ma á mày…

– “Suỵt… nhỏ tiếng một chút mày…” Thấy bạn phanh phui bí mật của minh… Nguyệt nhìn quanh bảo Hoa im…

– Hi hi… Sợ rồi chứ gì… thôi được không nói nửa… nhưng mà chỗ bạn thân… coi chừng nha mậy… thằng đó… cái miệng thúi lắm… nghe nói chơi người ta xong rồi đi khoe tùm lum… thằng chồng mày nghe được là chuyện lớn…

– “Biết rồi bà nội… im đi cho tui nhờ” Thấy Hoa cứ bô bô cái miệng… Nguyệt nổi cáu… Cả hai là bạn thân từ thời Trung học… Ra đời lại làm chung ở phòng tài chính kế hoạch của huyện Châu Thành này cũng được 5 năm rồi nên rất thân nhau…

– Ê… Hoa… mày có biết cái bà Nguyễn Lệ Quyên hong? Nghe nói là người Cần Thơ mình…

– Đúng vậy… anh bả là Trưởng CA thành phố… Thứ dử a… Kìa tới rồi…

Bên ngoài ba chiếc xe công vụ của Tỉnh ủy Hậu Giang ngừng trước cửa UBND… Phó trưởng ban Tổ chức cán bộ Đào Thị Dung từ chiếc xe thứ nhất bước xuống… Kế đến là một mỹ phụ trong bộ OL (Office Lady) màu trắng… tóc dài chấm vai, đôi kính trắng tròng… Chiếc váy ôm sát người… khoe vòng mông khêu gợi… phía trên núi đồi cao vút… nói tóm lại, trên người mỹ phụ, chỗ lồi thì lồi, chỗ lõm thì lõm khiến cả đám cán bộ đực rựa cảm thấy người nóng lên… thầm nuốt nước bọt… cặc trong quần rục rịch ngóc đầu…

Nếu Phó Chủ tịch huyện Nguyễn lệ Quyên làm cặc trong quần của đám cán bộ đực rựa cục cựa… thì khi Lý Gia Thành từ trên chiếc xe thứ ba bước xuống… cửa lồn của một số nữ cán bộ bắt đầu hé mở… nhiều ánh mắt khao khát… mơ mộng…

Lý Gia Thành quả thiệt đẹp như tài tử xứ Hàn… sơ mi trắng, com lê đen, kính đen… người hắn phiêu diêu tuấn lảng… trên môi hắn điểm nụ cười mê hoặc… nhìn Quyên gật đầu cười thân thiện… Sáng nay, hắn đã có dịp chuyện trò với mỹ phụ này đôi câu… Lý Gia Thành đã bị Quyên hớp hồn… cặc trong quần hắn cũng không ít lần giật giật… Gia Thành hân hoan… sau này cùng nhau công tác… gạ nàng cho hắn đụ… là nhiệm vụ chính trị hàng đầu…

– “Trưởng ban Dung… hoan nghênh chị đến huyện Châu Thành chúng tôi để chỉ đạo công tác…” Bí thư huyện ủy La Trung nghĩa, dẫn đầu, kế đến là Phó Bí thư kiêm Chủ tịch huyện Huỳnh Đức Toàn ra tận cửa chào đón Trưởng ban Dung…

– “Hai vị khách sáo rồi… hihi… Để tôi giới thiệu đây là Nguyễn Lệ Quyên và Lý Gia Thành… Là hai nhân tài do Tỉnh ủy tuyển chọn để công tác tại huyện Châu Thành các ông…” Dung trưởng ban màu mè khách sáo…

– “Bí thư Nghĩa, Chủ tịch Toàn… tôi là Nguyễn Lệ Quyên… Sau này xin hai lãnh đạo chỉ dạy. Truyền kinh nghiệm trong công tác…” Quyên lần lượt bắt tay Bì Thư và Chủ tịch với nụ cười tươi tắn… xinh như hoa khiến cả hai lãnh đạo sửng người có chút thất thố…

– “Bí Thư nghĩa… Chủ tịch Toàn… tôi là Lý Gia Thành… mai này xin chiếu cố cho…” Gia Thành ngắn gọn… Vừa rồi thấy cả hai Bí thư và Chủ tịch có chút sững người với Quyên… hắn không thích lắm…

– “Ha ha… hai vị khách sáo rồi… mai này cùng nhau công tác… coi như là học hỏi lẫn nhau để cùng nhau tiến bộ… Trưởng ban Dung… Phó Chủ tịch Quyên, Phó Chủ tịch Thành… xin mời vào trong…”Bí Thư Nghĩa nói xong quay người cùng Chủ tịch Toàn, giữa là Trưởng ban Dung… đi trước… kế đến là hai vị tân phó Chủ tịch huyện…

Trong phòng họp lớn của UBND… Trưởng ban Dung thay mặt Tỉnh ủy đọc văn thư bổ nhiệm Phó Chủ tịch huyện… kế đến là diễn văn của hai vị lãnh đạo… lời phát biểu của hai vị tân phó Chủ tịch… Sau cùng là buổi tiệc nhẹ… Trong lúc mọi người đang rôm rả chuyện trò… Chánh văn Phòng Trần Minh Chiến mặt ngưng trọng đến bên Chủ tịch huyện Toàn nói nhỏ… không biết ông ta nói gì… chỉ thấy Huỳnh Đức Toàn trợn mắt há mồm… ly nước từ trong tay rơi xuống nền nhà vỡ toang…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202