Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 202
Phần 202

Cùng lúc… Trên lầu ba của căn biệt thự… Bí thư Ngọc Lệ đang nghiêm túc nói điện thoại… nét mặt rất cung kính… chứng tỏ người bên kia đường dây có thân phận vô cùng cao mới khiến một Bí Thư Tỉnh ủy cung kính như vậy… Ngồi trước mặt là một thiếu phụ mỹ lệ… tuổi cũng không còn trẻ… xấp xỉ 50… chăm chú nhìn và nghe cuộc điện đàm của Bí Thư Lệ… không biết bên kia nói gì nhưng nét mặt của Bí thư Lệ càng lúc càng phấn khích…

Nếu Đức nhìn thấy mỹ phụ này… chắc chắn sẽ kinh hỷ… nàng là người hắn đã đụ qua… Thường cùng với dì Hà… và hắn với những màn “Nhất long song Phụng” đầu tiên trong đời: Chủ tịch Diễm.

– “Lão… lãnh đạo… mọi việc cứ theo ý ông mà làm…” Bí Thư Lệ nghiêm túc nói… sau đó cúp máy… nhìn Chủ tịch Diễm… nét mặt vui vẻ…

– “Chủ tịch Diễm… lần này coi bộ phải nhờ chị rồi… phải nói chị là cát nhân thiên tướng của tôi đó… ha ha…” Bí Thư Lệ cười sung sướng…

– “Xin Bí Thư đừng có nói như vậy… Có chỉ thị gì cứ nói… Tôi sẽ làm hết sức minh…” Diễm nghiêm túc đáp… Tuy được Bí Thư thưởng thức nhưng không thể vì vậy mà kêu ngạo được…

– Ừm… là vầy… lão lãnh đạo vừa điện thoại… ông nói… hai tuần nữa chúng ta sẽ tiếp rước một phái đoàn cứu trợ từ Cần Thơ ra… Nhiệm vụ này chị là người thích hợp nhất… Chị đã từng ở Cần Thơ mà… có phải không?

– “Cứu trợ từ Cần Thơ?” Diễm Chủ tịch ngạc nhiên… nhưng chợt hiểu… đây là phái đoàn tư nhân gom góp đây mà… Tốt… không biết có ai quen…

– Chị biết chuyến cứu trợ này là bao nhiêu không? 100 ngàn thùng mì tôm… 500 tấn gạo… và…

Chủ tịch Diễm chấn kinh… hiện nay mọi thứ điều thiếu thốn… Chờ đợi Trung ương tiếp tế thì quên đi… Họ chỉ có cái miệng hứa suông… Nếu bây giờ có 100 tấn gạo phân phát là tốt lắm rồi… Cái này 500 tấn gạo… 100 ngàn thùng mì tôm… Cần Thơ sao hoành tráng vậy? Nhưng hình như còn thêm cái gì nửa thì phải… Chủ tịch Diễm nhìn Bí thư Lệ…

– “10 Triệu tiền mặt… cho mỗi hộ… Tổng cộng 2000 hộ…” Bí Thư Lệ nhè nhẹ gật đầu… vừa nói vừa xác nhận… là bà không nói lầm và Chủ tịch Diễm cũng không nghe lầm…

Chủ tịch Diễm hít một hơi khí vào buồng phổi… Nhìn trân trối vào Bí Thư Lệ để xác nhận là minh không nghe lầm… Tiền mặt cho 2000 hộ… là 20 tỷ đấy… Thêm vào 500 tấn gạo và 100 ngàn thùng mì tôm… Cần Thơ… sao… sao có thể chứ… Bà ở Cần Thơ gần 10 năm… Thần thánh phương nào làm ra thành tích này…

– “Bí… Bí Thư… là thiệt? Ah… xin lỗi… tôi không phải có ý…” Chợt nghỉ lời nói mình quá thất thố rồi… lão lãnh đạo của Bí Thư Lệ là người đức cao danh trọng… không thể đem chuyện này ra đùa được…

– Ậy… tôi hiểu mà… Lúc nghe lão lãnh đạo nói… phản ứng tôi cũng như chị… ha ha… cũng nên đi gặp…

… Chưa kịp dứt lời… chợt có tiếng đàn dương cầm và tiếng hát vọng lên… Ngọc lệ sửng sốt… Đã hơn một năm rồi từ ngày chổng qua đời… Hôm nay bà mới nghe được tiếng dương cầm… lại có tiếng hát… trầm bổng du dương… Là một trong những bản nhạc bà thích nhất…

Gia Kỳ ngây ngốc… Ngọc Lan bồi hồi hai mắt long lanh… Nhã Phương tim đập mạnh… Nhã Thy cắn môi… Nói tóm lại hầu như toàn bộ mỹ nữ có mặt đều kích động…

Hắn hát quá hay… đàn quá xuất sắc… nhìn phong cách của hắn… không ít trái tim bắt đầu rung động… Và dĩ nhiên cũng có hai gương mặt đang đầy vẻ căm ghét… trong bụng thậm chí nhen nhúm thù hận…

Đức hầu như quên mình đang ở đâu… Giờ đây chỉ có âm nhạc… tay hắn nhẹ nhàng bay lượn trên phím đàn… người ngả nghiêng theo tiếng hát… tiếng nhạc… cảm xúc vô vàn…

Bí thư Ngọc Lệ và Chủ tịch Diễm từ từ đi nhẹ nhàng xuống thang lầu… Diễm nhìn sau lưng của người đang đàn hát… thấy quen thuộc lắm… Ngọc Lệ Bí thư đang chìm đắm trong tiếng hát… cả một khung trời kỷ niệm như đang sống lại trong lòng bà…

Tất cả đang say sưa thưởng thức… không để ý đến sự hiện diện của hai người…

Tiếng hát dừng… một vài giây… im lặng…

– “Bốp… bốp… bốp…” sau đó là tiếng vỗ tay vang dội… Nhã Phương, Nhã Thy, Thúy Hằng, Thanh Thảo… Bốn mỹ nữ… hai mắt long lanh… mặt đỏ bừng…

Ngọc Lan nhìn Gia Kỳ… mỉm cười…

“Bis… Bis… Bis…” Đám mỹ nữ hét lên… hăng máu nhất là Nhã Phương… Sắc mặt đỏ bừng như con gà chọi… nàng đang vô cùng phấn khích… rõ ràng là người đang nặng nề “trúng chiêu” của anh đẹp trai miền nam rồi…

– Cảm ơn… cảm ơn… ừm…

– “Hat thật hay… hay lắm… biết bài “Tình đã vụt bay” không?” Một giọng trong trẻo vang lên… Bí thư Ngọc Lệ mỉm cười bước tới… Chủ tịch Diễm xúc động bồi hồi… thì ra là hắn…

Mọi người chấn kinh… bây giờ mới thấy sự hiện diện của Bí Thư Lệ và Chủ tịch Diễm… Được Bí thư đích thân hỏi… danh dự này không nhỏ a…

– “Mẹ”… Ngọc Lan nhìn Ngọc Lệ gọi… Đây là bản nhạc yêu thích của mẹ… lúc còn sinh tiền… khi hai vợ chồng có nhã hứng… ba đàn… mẹ hát…

– “Chủ tịch Diễm… Sao bà lại ở đây?” Theo ánh mắt của Ngọc Lan… Đức quay người nhìn lại sau lưng… vô cùng ngạc nhiên khi thấy Chủ tịch Diễm…

– “Ha ha… Không ngờ là cậu… ừm… Đây là Bí thư Ngọc Lệ… Bí thư của Hà Tỉnh…”

– “Ah… tôi biết rồi… Cậu từ Cần Thơ tới…” Bí Thư Ngọc Lệ mỉm cười… khi nãy lão lãnh đạo có nói qua là người đến từ Cần Thơ hiện đang đến dự tiệc sinh nhật của Ngọc Lan… bà đang định cùng Chủ tịch Diễm xuống… nhưng bỗng bị tiếng nhạc lôi cuốn… Thì ra là hắn là người mà lão lãnh đạo nói tới…

– “Dạ phải Bí thư… Tôi từ Cần Thơ…” Đức đoán ra có lẽ ông nội của Gia Kỳ đã nói về mình với vị Bí thư này rồi…

Chủ tịch Diễm cũng kinh hỷ… thì ra hắn là người sẽ mang cứu trợ từ Cần Thơ tới… Quá tuyệt diệu… Bí thư giao nhiệm vụ này cho mình… Nếu không lập nên thành tích thi về quê chăn vịt đi thôi…

– “Ha ha… việc công nói sau đi… hôm nay là sinh nhật của Ngọc Lan… không bàn chuyện công…” Bí Thư Ngọc lệ cười tươi… Vô cùng hiểu biết lý lẽ…

– “Anh hát thêm vài bài nửa đi… không thể cứ như vậy mà ngừng được…”Ngọc Lan thấy mẹ biết lý lẽ… không trễ một giây phút nào… chen vào…

– “… Đúng đó… đúng đó… anh đẹp trai…” Đám mỹ nữ nhao nhao… nhất là Nhã Phương… anh đẹp trai mà không hát tiếp là không xong với nàng…

– “Bạn trai của cháu nổi danh ở Hồng Lĩnh rồi…” Ngọc Lệ nhìn Gia Kỳ mỉm cười… Diễm gật đầu chào Gia Kỳ… than thầm… tên này thật đúng là mã táng hàm rồng mà… Hết Nancy đến châu gái Nguyên Chủ tịch nước…

Gia Kỳ mỉm cười bẽn lẽn… Hai má hồng lên…

– Bí Thư Lệ… Chủ tịch Diễm… xin chào…

Tuấn Hưng, Văn Bình không bỏ qua cơ hội tiếp cận Bí Thư Hà tỉnh… là người trong thể chế… Bí Thư là nhân vật số 1 của Tỉnh… Luận theo cấp bậc… tiếp cận báo cáo công tác với Bí Thư thì chưa tới phiên họ… Trừ khi được triệu kiến… hôm nay thấy Bí thư có vẻ vui vẻ nên cả hai tiếng đến chào hỏi… Nếu được hỏi han một hai câu cũng đủ rồi… mai này có thể khoe khoang trò chuyện với Bí thư… mặt mũi sẽ tăng lên nhiều…

Lệ Bí Thư và Chủ tịch Diễm nào để tâm chuyện khác… Một người đang sống lại kỷ niệm với chồng… một người đang hí ha hí hửng… suy nghỉ tối nay đến gặp hắn trước là bàn chuyện cứu trợ sau là… Nghỉ tới thôi người nóng lên…

Trước mặt Gia Kỳ. Và Ngọc Lan… Bị coi như “trong suốt”… Hưng Bình ngượng nghịu nhưng chẳng dám phác tác… trong bụng lại đem tất cả đổ lên đầu thằng cặc kia…

Thật là nông mặt khi thấy thằng cặc kia đang là ngôi sao… được những được đám mỹ nữ vây quanh… các anh em khác cũng tỏ ra thân thiết với hắn…

Văn Bình giận muốn hôn mê bất tỉnh… nhưng còn cách nào hơn…

– “Nghe nói sáng mai nó về rồi…” Hưng cảm thấy đỡ hơn nhiều… hắn không lo mất Ngọc Lan… Chuyện của Văn Bình… là chuyện của hắn…

Lúc này chung quanh cái đàn dương cầm… là “one man”s show “… Chẳng muốn nhảy nhót gì nửa… ai cũng tập trung quanh cái dương cầm nghe nhạc thính phòng… Điểm nổi bật nhất là Bí Thư Lệ nghe chăm chú đến nỗi thất thần…

Anh đẹp trai miền Nam hôm nay rất cao hứng… đã khá lâu không đụng dương cầm… nay gặp dịp… vừa ca vừa đàn. Suốt gần chục bài… Tiếng vỗ tay như sấm…

Ở một góc… Gia Kỳ và Ngọc Lan đứng cạnh nhau…

Gia Kỳ thất thần… lòng yêu dạt dào… kiêu hãnh… đó là bạn trai của nàng… Bên cạnh nàng… Ngọc lan cũng thất thần… tâm tư dao động không ít…

– Hi hi… Nhớ hôm qua mi nói hắn không phải là bạn trai của mi mà…

– Vậy sao? Tao có nói vậy à? Tao cũng không nhớ… nhưng hôm qua là hôm qua… hôm nay là hôm nay… hi hi…

– Cũng đúng… Tao cũng nghỉ vậy… hi hi… Lúc học Trung học… tao và mi sở thích giống nhau… Không ngờ bây giờ cũng vậy…

– Con nhỏ này… mày muốn nói gì đây?

– Hi hi… Mi hiểu ý bổn cô nương mà… 30 chưa phải là Tết… cạnh tranh công bằng… hi hi…

…”Được mà…” Gia Kỳ bĩu môi… nghỉ bụng… Mi ở Hà Tỉnh… hắn ở Cần Thơ… đường xa dịu vợi… Thách mi đấy…

– Một lời đã định… hi hi… Chúng ta cạnh tranh công bằng…

Cũng như xế trưa nay… Gia Kỳ cứ để hắn nắm tay nàng dẫn lên phòng và lột quần áo nàng một cách dễ dàng… Có lần đầu sẽ có lần thứ nhì mà… Hơn nửa… hắn còn có “unfinished job” mà nàng mong đợi hắn hoàn thành… Có như vậy nàng mới chính thức thành người phụ nữ của hắn… Mọi chuyện khác… nàng không nghỉ tới nữa…

Tối nay… ánh mắt của đám bạn nhìn hắn khiến Gia Kỳ có cảm giác bất an… nhất là Ngọc Lan… một đối thủ đáng gờm… nàng biết tinh tình của bạn mình… con nhỏ này không cua hắn tới tay sẽ không cam lòng… Để coi nàng ta làm cách nào đây…

Vì buổi tiệc sinh nhật nên hồi xế trưa này nhịn… Tối nay nếu còn không “bẻ khóa động đào” thì ông trời sẽ đánh chết mày Đức ạ…

Không hấp tấp… Rất từ tốn… Đức cởi từng mảnh quần áo trên người nàng… đặt nàng nằm trên giường rồi chiêm ngưỡng…

– “Tắt… tắt đèn…” Gia Kỳ ngượng ngùng… hai mắt nhắm… tay vụng về che vùng tam giác… miệng lắp bắp kêu hắn tắt đèn…

– No… anh muốn ngắm em… cũng muốn cho em ngắm anh… hi hi… mắc cỡ cái gì… miệng kê sát tai nàng rù rì… Hắn cầm tay nàng đưa xuống… Bàn tay nàng chạm vật to dài giữa hai đùi hắn… hoảng hốt Nàng rút tay lại… nhưng bị hắn kiên trì giữ chặt… Hai bên giằng co… Cuối cùng Gia Kỳ cũng “nhượng bộ” cầm cái đó trong tay… Theo “chỉ đạo” của hắn… nàng bắt đầu vuốt ve… Được một hồi lâu, hắn buông tay nàng ra rồi nhưng tay nàng vẫn ngoan ngoãn mân mê…

Nàng cảm giác được hơi thở hắn phà ngay đùi minh… hắn bắt đầu liếm… Nàng nổi da gà… Sướng rợn người… lưỡi hắn rà khắp nơi… hắn liếm… mút đầu ngực nàng… cảm giác đê mê khiến tay nàng phản ứng theo… bóp mạnh dần… sốc sốc cục thịt cứng ngắc trong tay… Hồi trưa này nàng đã ngậm trong miệng… cảm giác quên mất rồi nên nàng muốn ngậm thêm một lần nữa… Nhưng chắng lẽ nhổm người cúi đầu ngậm vào miệng? Không được đâu… sợ hắn nói nàng dâm đãng…

Nàng chờ không lâu… hắn dúi miệng vào giữa hai đùi… nơi đó của nàng đã vô cùng lầy lội… đồng thời vật ấy rời nắm tay và đang ở trước miệng… Theo phản xạ… nàng hé môi… một lần nữa cảm giác kỳ lạ buổi trưa lại đến… nàng muốn nghẹt thở nhưng hắn nhanh chóng rút ra… rồi lại đâm vào… Cứ thế… mỗi lần nàng như suýt ngộp thở… hắn rút ra… sau đó đâm vào…

Dần dần nàng biết làm thế nào… chỉ cần gục gặc đầu sẽ thấy thoải mái… cảm giác buồn nôn sẽ không còn… thay vào đó là cảm giác đê mê khó tả… Gia Kỳ gục gặc đầu nhanh dần…

Trò hay phải có thầy giỏi… Không phải tự nhiên mà thầy giỏi… trải qua nhiều kinh nghiệm làm thầy… Đức mới biết phải thế làm thế nào trò mới nhanh chóng “hiểu” bài”… Nhớ lúc trước… Yến à em phải như thế này… Tuyết à… phải là như vầy… Gần đây qua “thí nghiệm”với Tâm Đoan… Đức mới khám phá ra chân lý… Cứ xuôi theo tự nhiên… Chỉ cần tác động một chút là được… không cần phải chỉ đạo nhiều… Mình bú nàng… cặc để trong miệng nàng… miễn là đừng để nàng ngộp là được…

Con người trời sinh ra đã biết bú từ lúc lọt lòng mẹ… Lớn lên đâu cần phải dạy chứ… hắc hắc… minh làm nàng phê thì theo phản xạ nàng sẽ bú lấy bú để… bú mút miệt mài thôi… Đạo lý là đây…

Hiểu đạo lý “xuôi theo tự nhiên”… Đức miệt mài bú liếm giữa hai khe thịt hồng… đôi khi lấy ngón tay trêu đùa sâu bên trong một tí… Gia Kỳ điên lên được… đầu gục gặc mỗi lúc một nhanh… tay tự động mân mê bìu dái hắn…

Cả hai ngược đầu bú mút lẫn nhau quên cả thời gian… Không biết bên ngoài bãi đậu xe của khách sạn Mường Thanh… Chủ tịch Diễm đậu xe cách xe của Gia Kỳ không xa… Bà kiên nhẫn ngồi trong xe chờ… Từ lúc hai người tay trong tay bước vào khách sạn… Diễm đã bắt đầu chờ…

“Ở Cần Thơ thì không nói… ở đây… Con bé này không thể qua đêm với hắn được…” Nghỉ vậy nên Diễm vừa nghe nhạc vừa chờ… biết rằng hắn sẽ trở lại trong hai tuần nữa nhưng Diễm nhất định đêm nay phải thỏa lòng cơn thèm khát… Mấy tháng nay dùng vibrator (1)… thiệt chán…

… Giờ này Lý Hoàng Chương đang có cuộc điện đàm với con ông là Lý Hoàng Ân tại Hà nội…

– “Nước cờ của ông ta rất hay… nếu ông ta đi được… tại sao chúng ta không được… Aiz… Thằng Gia Thành kia coi như không có nó đi…” Hoàng Chương chậm rãi nói… Ông đã suy nghỉ từ chiều đến giờ… Đây là lý do ông gọi con trai để bàn thảo…

– “Không có giải pháp khác sao?” Lý Bộ trưởng ngập ngừng hỏi…

– “Có… Hai vợ chồng mày bây giờ sốt sắng sanh thêm đứa con… xong rồi chờ thêm hai chục năm… nhưng mà mày được sao?” Hoàng Chương giọng tức giận…

– “Vậy… ba quyết định đi…” Lý Bộ trưởng thở dài… không ngờ tới đời của minh lại lâm vào tinh cảnh này… Coi bộ đây là giải pháp duy nhất… Nếu không họ Lý coi như chấm dứt…

– Được rồi… cúp máy đây…

Hoàng Chương đăm chiêu nhìn vào trong bóng đêm trước mặt… đây là biện pháp duy nhất duy trì Lý Gia… Bên kia đẩy hắn… Thêm vào lực lượng bên mình lượng đẩy hắn… Ai dám nói gì… Nhưng tội nghiệp Gia Kỳ phải chịu hy sinh vì Lý gia… ừm… nếu Gia Kỳ có thể sinh càng nhiều càng tốt…

“Áhhhhh”…

Gia Kỳ quả thật đang hy sinh lớn… trán nàng lấm tấm mồ hôi… đau thấu trời xanh… hét lên một tiếng lớn… nàng cắn lên vai hắn… Dấu răng thấy rõ… vai hắn rướm máu…

Khác với những lần trước… Thay vì nhấp nhấp đi từ từ… Vừa đút cặc vào… Đức nhấn một phát một xâm nhập tận cùng trong cơ thể nàng… Thà đau ngắn hơn đau dài… Nhớ lần trước… trong cơn say phá thân Vịnh Hà… Bích Hà cũng là một phát tới đáy cốc đó mà… đâu có sao chứ…

– “Em… sao rồi… OK hong?” Nam trên nữ dưới… Nằm áp lên người nàng… liếm vành tai… Tay bóp nhẹ… mân mê se đầu vú… Đức nằm im một chút sau khi cặc đã cắm sâu vào người nàng… rù rì hỏi nhỏ…

– “Ừm”. Nàng “ừm nhỏ trong miệng… tay rờ vai hắn… vô cùng áy náy… hết đau rồi… chỉ còn chút chút thôi… nhưng cảm giác thật lạ… thật tuyệt vời… Hai tay nàng ôm hắn siết mạnh vào… môi nàng tìm môi hắn… Hai cơ thể hòa thành một… Nàng cảm giác hắn chuyển động thân hình… mỗi lần hắn chuyển động… nàng thấy đê mê…

Đức nắc nhanh dần. Nhanh dần… lần đầu… không thể quá lâu… nhưng cũng nửa tiếng sau… Gia Kỳ cảm nhận được một dòng nước ấm áp bắn vào người mình…

“Bành bạch… bành bạch bành bạch…” âm thanh kỳ diệu của hai bộ phận sinh dục chạm vào nhau và tiếng rên rỉ của người thiếu nữ vừa biến thành đàn bà…

Tiếng đề máy xe và ánh đèn xe khiến Chủ tịch Diễm đang thiu thiu ngủ giật mình mở mắt ra nhìn… Hắn đang “đá lưỡi” nồng nàn với “con bé”… Khoảng vài phút sau chiếc xe rời đi…

Gia Kỳ rời đi… Đức quay lưng bước vào khách sạn… chợt thấy một người đang nhìn minh cười… Hắn sửng sốt… mừng rỡ…

– Chủ tịch Diễm… sao bà lại ở đây?

– “Hi hi… Không được sao? Chờ cậu lâu rồi…” Diêm không cần khách sáo… Bà và hắn đã đụ nhau nhiều lần… những trò dâm dật nào mà chưa làm qua… khách sáo làm gì chứ…

– “Ha ha… sorry. Đi lên trên phòng trò chuyện…” Đức hí hửng… thật là đúng lúc… Lần đầu của Gia Kỳ… nắc đâu dám nắc mạnh nên chưa đã… Đối với Chủ tịch Diễm thì khác nha… nắc trên hay nắc dưới… tha hồ nắc… Kiểu nào cũng được… Để thêm hào hứng tinh điệu… Đức ghé quầy tiếp tân lấy chai rượu đỏ trước khi lên phòng…

Mấy tháng nay ra ngoài miền Trung… lạ nước lạ cái nên phải cẩn thận giữ hình tượng đoan trang gương mẫu… Vì vậy Diễm chỉ dùng vibrator tự sướng… Nay có cái thật và thuộc loại khủng… Cánh cửa vừa đóng lại bà như con mèo cái khát tình vồ lấy… Cũng may Đức vừa tắm trước khi đưa Gia Kỳ về… Con cặc thơm tho sạch sẽ vừa nằm trong miệng bà… Hắn đã khởi động nắc bạo… vừa nắc vừa cởi phăng quần áo tên người Diễm… Tay bóp vú tay khều móc hang sâu…

Tuổi đời xấp xỉ 50 nhưng người rất ít mỡ thừa nhờ siêng năng tập thể hình… Lồn vẫn còn bót… Diễm thích kiểu cọ… thích mạnh bạo… vừa đúng “khẩu vị” của Đức ca… Hai ngày nay tuy có lồn mới của Gia Kỳ hầu hạ nhưng nàng là tân binh… không dám thẳng cặc mà nắc… Đối với Chủ tịch Diễm thì khác… Hắn tha hồ nắc… hết lỗ dưới tới miệng trên…

Diễm thét gào… cho tới gần sáng… mặt mày phơi phới ra về…

– “Hi hi… anh đẹp trai… Tụi em tới tiễn anh nè… hong chừng mai mốt xuống Cần Thơ chơi… Phải tiếp đãi tụi em đó nha… hihi…”Vừa thấy Đức và Gia Kỳ xuống xe… Nhã Phương nhanh chóng tiến gần tươi cười… Biết Gia Kỳ và Đức sáng hôm nay ra về nên ra sân bay đưa tiễn… Phía sau nàng còn cò Nhã Thy, Thanh Thảo, Thúy Hằng và dĩ nhiên là Ngọc Lan…

– “Wow… các người đẹp làm anh bịn rịn không muốn về nửa… ha ha…” Đức trêu đùa… biết các bà cô này ra tiển Gia Kỳ… minh chỉ là vai phụ… nhưng hắn không ngờ là ngược lại… Gia Kỳ chỉ là cái cớ… Sau buổi tối hôm qua… thiện cảm của các nàng đối với hắn khó mà hình dung được…

– “Vậy thì ở lại đây đi… Để Gia Kỳ về một mình… hihi” Ngọc Lan liếc nhìn Gia Kỳ cười… nụ cười đầy ý nghĩa…

– Ha ha… cô thật là biết cách nói làm cho người ta vui… Dù sao đi nữa cũng cảm ơn nhiều… Ừm… hai tuần sau chúng ta sẽ gặp lại…

– “Anh yên chí đi… Tụi em sẽ huy động bạn bè hỗ trợ và tham gia vào hoạt động của cứu trợ của anh…”Thúy Hằng chớp mắt hứa hẹn…

– “Chuyện này dĩ nhiên rồi… nửa tháng sau gặp lại… Anh đẹp trai…” Thanh Thảo không chịu kém… Đám mỹ nữ mỗi người một câu… không ai chịu nhường ai…

Đức mừng hết lớn… chuyến đi này thành công hơn sự mong đợi… Có ông nội Gia Kỳ, Bí thư tỉnh ủy chống lưng sẽ tránh được rất nhiều phiền phức… Nhất là đám mỹ nữ này… đều thuộc thành phần cậu ấm cô chiêu (COCC)… không cần họ ra sức… Chỉ cần họ ra mặt… đám tép riu sẽ không dám hó hé… tránh được rất nhiều phiền toái…

– Ahh… Nhìn bóng lưng của Đức cùng Gia Kỳ vừa qua cổng Kiểm tra an ninh… Nhã Phương đột nhiên hét lên… Nàng nhớ ra rồi…

– “Con nhỏ này… mày nổi điên gì đây… làm hết hồn ” Ngọc Lan “mắng”… Nhã Phương lườm… Thanh Thảo, Thúy Hằng cười khúc khích…

Nhã Phương đang tập trung nhìn vào màn hình… lục lọi trên trang FB cá nhân… cách đây không lâu nàng có “se” (Share) một đoạn video trên mạng…

– “Là hắn”. Nhã Phương run giọng… nàng muốn tự tát vào mặt mình… Thần tượng soái ca trước mắt hôm qua đến giờ mà không nhận ra… thật là tức chết mà…

Ngọc Lan, Nhã Thy, Thanh Thảo, Thúy Hằng tất cả đều ghé mắt nhìn vào trên màn hình… đều sửng sốt…

Người đàn ông trên màn hình… tay cầm súng… vai đẫm máu… cách đây không lâu được phát tán trên mạng FB… làm rung chuyển trái tim các nàng lại là hắn… Đúng là hắn…

Ánh mắt của Ngọc Lan sáng ngời… kiên định hơn bao giờ hết…

(1): Máy run dùng để thủ dâm của phụ nữ…

‘Em đến bên anh những đêm dài cô đơn…

Gieo bao thương nhớ khát khao mong chờ…’

(Lời của bài hát Tình đã vụt bay…)



‘Anh còn nợ em… chim về núi nhạn… Trời mờ mưa đêm… Trời mờ mưa đêm…

Anh còn nợ em… nụ hôn vội vàng…

HẾT QUYỂN 1

Bạn vừa đọc xong Quyển 1, Quyển 2 tại đây:

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202