Hai cha con Lê Quốc Đại đều chết cùng một ngày… Sớm không chết… muộn không chết…
Người ngu cũng biết là chuyện không bình thường…
– “Đức ca… bây giờ tụi em biến nha” Thấy ” lão đại ” miên mang suy nghỉ… Hưởng tắc kè cáo từ…
– Khoan đã… kế hoạch có thể thay đổi… vầy đi… theo dõi nó… trước khi ra tay… gọi tao… nhớ đó…
– OK… Đức ca…
…
Tại sao Lê Quốc Anh bị đâm chết? Ai đâm hắn?
Đức gọi lại cho Hòa… Giờ này Định, Hòa… cả hai đang đứng ngồi không yên… Trực giác và kinh nghiệm trong quan trường… hai người cảm thấy có vấn đề nhưng không dám mở miệng… Sợ họa lây…
– Chủ tịch… cậu có chỉ thị gì sao? Giọng Hòa thản nhiên… như là mọi chuyện không có gì đặc biệt…
– Ha a… Chỉ thị thì không có… muốn hỏi anh vài câu thôi… ừm… có biết ai đâm chết Lê Quốc Anh không?
– “Là thằng Tuấn… nó cũng bị xếp Hùng bắt rồi… hiện đang bị giam giữ” Hòa trầm giọng…
– “Hung thủ bị bắt rồi? Thằng Tuấn nào? Anh quen biết hắn?” Tâm cơ chợt động…
…
– “Aiz… Ở xã Đông Phú này… ai lại không biết thằng Tuấn… Trước kia kia là Đại Úy… Phó Trưởng CA xã… chuyện là vầy…” Sai vài chục giây im lặng… Hòa cuối cùng cũng “biết sao nói vậy…
– “OK… cảm ơn anh… anh Hòa… không còn gì nữa… mai gặp…” Đức cúp di động… trong đầu đầy nghi hoặc… Bây giờ chỉ còn chờ bên Phương Anh điều tra coi kết quả thế nào…
– “Có chuyện gì mà suy nghỉ nhiều vậy? Làm Chủ tịch xã… bận lắm sao?”… Hai má con Trúc, Tiên bước vào ân cần hỏi… trên tay cầm một mâm mang thức ăn, đồ nhắm… một chai Crown Royal Reserve… là Whiskey ngon của xứ lá phong (Canada)…
Cả hai chờ bên ngoài… thấy bọn thằng Hưởng đi ra… liền đi vào… Trúc thì muốn báo cáo chuyện làm ăn… Tiên thì đã tự coi mình là người của lão bản… muốn “săn sóc” hắn…
Từ lúc được lão bản đụ… Tiên đã hoàn toàn thay đổi… không còn vẻ lẳng lơ như lúc xưa… thay vào đó là vẻ nghiêm túc, đàng hoàng… khiến Trúc lấy làm lạ… tò mò… cái gì làm con gái như biến thành người khác vậy? Bám theo hỏi miết… dù sao cũng là má mình… Tiên hé lộ một chút…
Trúc là má mì… cũng là dâm bà… nghe xong… sửng sốt… hâm mộ… ước ao có ngày được thử… Vì vậy, vừa bước vào phòng, Trúc âm thầm liếc trộm đũng quần của hắn… lòng dâm rạo rực… người chưa chi đã lên cơn sốt… Thầm nghỉ Tố My và Chị Tư chắc cũng nếm mùi qua rồi… thật là may mắn a…
– “Tàm tạm thôi… nhưng rất vị… haha… WOW… có Whiskey đồ nhắm… thiệt đúng lúc… đang đói bụng… lại đây… ngồi xuống… uống một chút…”Đức thầm tính… Phương Anh có nhanh lắm cũng mất hai hoặc ba tiếng đồng hồ… Thôi thì ở đây hưởng thụ chút chút… mình là lão bản mà… tại nguồn: tại nguồn: vị… thú vị… Còn phải nhờ em đó Phương Anh… điều tra tên này dùm anh… em hiểu ý anh chứ…
– “Không thành vấn đề… nhưng không phải miễn phí đâu… phải trả công em đó…” Phương Anh nũng nịu…
– Hắc hắc… em muốn sao cũng được… là như vừa rồi… gấp đôi ha… sao á…
– “Nghe anh nói nè… hi hi” Hắn kề miệng sát tai nàng rù rì… Hai má nàng đỏ lên… Ngượng ngùng vài giây… quay người cúi đầu há miệng ngậm cặc hắn vào…
Đức nhè nhẹ di chuyển mông ra vào…”cần phải rèn luyện thêm a… hôm nay coi như là bài học vỡ lòng đi… hi hi…”
– “Hụ. Hụ hụ” Phương Anh nghẹt thở… ho sù sụ… cái đó của hắn chắn ngay cổ họng nàng khiến nàng nghẹt thở…
– “Hi hi… Từ nay hết ám ảnh rồi nha… hihi”…”nhấn sâu” khiến nàng nghẹt thở… ho sù sụ… cảm thấy bài học “vỡ lòng” đã đủ… Đức ngừng chơi miệng người đẹp… Hôm may được vậy cũng là khá lắm rồi… dục tốc bất đạt…
…
– “Ừmm… em còn nhớ vụ Phạm Bá Thành hông… Anh đang nghi ngờ trong căn biệt thự Lại Đức Quang đang ở… lão cũng giấu tài sản không ít đâu…”Đức vừa mặc lại quần vừa nói…
– “Anh… anh quay mặt chỗ khác… không cho nhìn… ý của anh là muốn gắn máy theo dõi?” Thấy hắn nhìn chăm bẳm vào minh… Phương Anh “hung hăng ” lườm… lấy áo quần mặc vào…
– Ừm… nhưng khó khăn hơn nhiều… Phạm bá Thành sống một mình… Lại Đức Quang thì khác… bên cạnh hắn có hai vợ chồng tên cận vệ, con hắn Lại Đức Huy, và tên Lý Gia Thành cũng đang ở trong biệt thự.
– Thủ trưởng nhất định có cách… chúng ta về gặp Thủ Trưởng…
– Ừm… Anh cũng có kế hoạch rồi… không biết có được không… Chúng ta về bàn với Nancy…
– “Đưa em trở lại Bệnh viện… xe còn đang đậu ở đó… anh về trước… em về sau…”Tuy Nancy… có nói qua rồi… nếu nàng thích hắn… nhưng nàng vẫn còn ngại…