Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 4
Phần 4: Dì Hai

Nhàn vừa lái xe vừa hài lòng, toàn bộ đều là ghế da thượng đẳng, hầu như không nghe tiếng động cơ nổ, máy điều hòa làm bên trong thật mát mẻ, ánh nắng mặt trời không qua được giàn kính màu đen, từ trong nhìn ra ngoài thì thấy rõ như ban ngày mà từ ngoài nhìn vào chỉ thấy là một màu tối đen. Đức chưa có bằng lái nên ngồi bên cạnh, nó điều khiển khiến cái ghế đang ngồi ngã dài ra, Đức gác tay lên sau gáy, bộ dáng rất hưởng thụ. Nhàn cười:

– Sao hả? Chiếc xe thế nào…

– Không chê được… không muốn gì hơn… à nè… má kiếm chỗ nào có bóng cây đậu xe lại được không?

– Chi vậy? Nhàn thắc mắc.

– Tí nữa biết… Đức cười ám muội…

Nhàn cho xe đậu sát lề gần khu gia cư, cách phi trường Trà Nóc không xa lắm, cành lá của cây cổ thụ bên ngoài che khuất ánh nắng nên chỗ đậu xe thật là mát mẻ hơn nữa nàng vẫn không tắt máy xe, điều hòa vẫn chạy đều nên bên trong xe thật dễ chịu.

Chiếc xe vừa ngừng thì Đức đã chồm qua bấm cái nút điều khiển, ghế Nhàn ngã ngửa ra, nó đưa bàn tay vào áo đầm nàng lên mò mẫm giữa hai chân, trong phút chốc cái vạt áo đầm được kéo lên ngang bụng, cái quần lót màu đen làm nổi bật làn da trắng mịn của vùng hạ bộ, Nhàn phối hợp, nhóm mông cho cái quần lót được kéo ra ngoài.

Một mảng lông đen lộ ra, Đức áp miệng giữa vùng lông mịn màng hôn hít, liếm láp, ngón tay khều khều móc móc khiến Nhàn, mặt ửng đỏ như say rượu cả người rạo rực, phía dưới chỗ ấy bắt đầu lầy lội rồi.

Một chút sáng suốt trong đầu còn sót lại khiến nàng vẫn dè dặt lo ngại đưa tay chặn tay con hỏi nhỏ:

– Rủi có ai thấy thì sao? Thôi về nhà đi… rồi sao cũng được…

– Yên tâm đi, xe mình có biển số quân đội, thách cũng không có ai đến gần mà dù có ai đến gần nhìn cũng không thấy gì được.

Nói xong, nó cầm chân trái nàng gát lên vô lăng, hạ bộ Nhàn lúc này rộng mở, cửa động như ẩn như hiện sau đám rừng đen được tỉ mỉ tỉa cành lá, một mùi thơm nhè nhẹ tỏa ra, Đức nuốt nước bọt úp mặt vào, kê miệng giữa khe thịt lầy lội hùng hục bú liếm… Nhàn lim dim tay nắm đầu thằng Đức ghì sát vào miệng rên rỉ bổng Nhàn như chết đứng kinh hãi khi thấy bên ngoài kính xe có ông lão đang nhìn vào, Nhàn khều thằng Đức, nó ngẩng lên theo hướng ngón tay nàng mà nhìn… Đức kề tai má thì thầm: tại nguồn: tại nguồn: kéo dài đến lúc Hà mang thai liền gả cho Quốc nên bây giờ dang rộng hai chân cho thằng cháu chơi đối với Hà cũng không có gì. Trái lại nàng rất là hưởng thụ vì Đức đủ trò, lắm kiểu, sung sức, chơi dai làm nàng vô cùng thỏa mãn nên không ngần ngại mong Đức và mình có thể “hò hẹn” mỗi tuần. Đức sung sướng vì Hà cũng là 1 vưu vật nên”miễn cưỡng” gật đầu, khiến Hà hí hửng đầu gục gặc mỗi lúc nhanh hơn.

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202