Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 130
Phần 130

Thành phố Krong Prey Veng… Tỉnh Prey Veng… Campuchia.

Narith nói tiếng việt như người việt… Nói hắn là người miên gốc việt cũng đúng hoặc nói hắn người việt gốc miên cũng không sai… hắn họ Đổ… người việt quen biết hắn gọi hắn là Narith Đổ… nghe như là tên Tây nhưng không phải…

Người ta cũng không chú ý lắm đến cái nguồn gốc của hắn… chỉ chú ý đến cái địa vị của hắn trong thành phố nhỏ như hạt mè Krong Prey Veng… của tỉnh Prey Veng… xứ Chùa Tháp Campuchia.

Nơi đây… Narith là ông trùm… lời nói của hắn là thánh chỉ… người nào không nghe? Có lẽ người đó chán sống rồi… Số “1” của CA thành phố Krong Prey Veng gặp hắn cũng khum người nịnh nọt… người ta nói hắn là 1 trong những tài lọt của Hun Sen… không biết đúng hay không nhưng chẳng ai dám đi kiểm chứng… rảnh lắm à? Chán sống rồi sao?

Narith ngang tàng hống hách, bá đạo… không sợ trời, không sợ đất… chỉ sợ có một người… đó là vợ hắn.

Nghe thì thấy kỳ quái nhưng khi nhìn thấy vợ hắn mới hiểu tại sao…

Narith đen, lùn vô cùng xấu xí… có lẽ nếu so với Vỏ đại Lang thời Tống bên Tàu… bên tám lạng bên nửa cân… nhưng vợ hắn… phải nói đẹp… vô cùng đẹp… đem tám chữ “sắc nước hương trời, hoa nhường nguyệt thẹn” gán cho cũng không phải là quá đáng… cái tên nghe đủ thấy phê rồi: Công Tằng Tôn Nữ Mỹ Chi… nghe tên đủ biết là giai nhân nước việt… lại là không phải xuất xứ bình thường… cái họ Công Tằng… nghe đồn rằng thuộc về quan lại hay hoàng tộc của một thời xa xưa…

Hắn xấu xí nhưng vợ hắn đẹp như hoa hậu… dĩ nhiên là gây lên không ít sự ganh tị… sau lưng hắn lúc nào cũng nói chuyện vợ chồng hắn là chuyện của “hoa lài cặm bãi cứt trâu”.

Narith cóc cần… ai nói gì thì nói… nhưng đừng đụng vợ hắn là được rồi… Narith rất ghen… chỉ cần thằng đàn em nào có ánh mắt hỗn xược nhìn vợ… ngày mai người ta thấy thằng đó mất tích… vài ngày sau xác nổi bập bềnh trên dòng sông Prek Khyaok…

Narith là ai chứ? Hắn là lão đại của khu vực tỉnh Prey Veng… hành sự tàn ác… chuyện gì cũng làm… dưới tay hắn có mấy chục thủ hạ… chuyên về độc phẩm và giết mướn…

Vợ của Narith là niềm tự hào của hắn… hắn không cần gì hết… niềm vui duy nhất là dúi đầu vào giữa hai đùi vợ… đụ vợ… hắn bú hoài, đụ hoài không chán… chán sao được… ở cái xứ này… đàn bà con gái vừa xấu vừa đen…

Hôm nay hai vợ chồng Narith tiếp một người khách đặc biệt trong nhà…

– “Mày tới chơi là mừng rồi… sau lại mùa này mua kia vậy?” Mỹ Chi cười hài lòng, cực kỳ vui vẻ… ở đây không có ai là người việt cho nên thấy bạn đến… vô cùng hài lòng mặc dù biết bạn mình “vô sự thì không lên điện tam bảo”…

– “Đúng đó… chị Tiên à… sau này đừng có khách sáo như vậy nửa” Narith “sa sầm” nét mặt…

– “Cái gì chớ… tuy chúng ta quen thân như vậy… haha nhưng lễ nghi thì không thể thiếu sót được… hihi” Tiên cũng là tay sành sỏi đời… đẩy đưa một vài câu…

– “Có chuyện gì nói đi… nếu giúp được tao kêu Narith giúp mày…” Mỹ Chi liếc chồng một cái rồi nhìn bạn cười hỏi…

Narith mĩm cười không nói gì… không cần biết là chuyện gì… vợ đã nói… nhất định phải thi hành lệnh vợ…

– “Hihi… có chuyện này muốn nhờ anh Narith… anh coi đi…” Tiên rút trong người ra một gói nhỏ để lên bàn… đẫy về trước mặt Narith…

Narith bình thản… mở gói… bên trong một thứ bột trắng… hắn dùng ngón tay út lấy một chút đưa lên mũi ngửi rồi bỏ vào miệng… chép chép lưỡi… hai mắt nhắm khít như đang thiền…

– “Chị muốn sao”? Vài phút sau Narith mở mắt ra hỏi…

– 30 Ngàn USD… một ký… hiện giờ tôi có 20 ki… tổng cộng 600 ngàn… anh qua Cao Lãnh 550 tôi giao qua đây thì 600 ngàn…

– Không được… cái giá này hơi cao… một tiếng thôi… tôi qua Cao Lãnh… 500… sao hả?

– Thành giao… khi nào anh muốn hàng?

– Khi nào chị sẵn sàng… gọi cho tôi… chậm nhất là 24 tiếng đồng hề sau… tôi qua tới đó… tôi liên lạc với chị…

– “Được… coi như một lời đã định” Tiên hớn hở… lần đầu tiên giao dịch… coi như có chút uy tín với lão bản rồi…

– “Không ngờ đó… từ khi nào mày làm ăn mấy cái này?” Mỹ Chi nãy giờ ngồi nghe chồng và bạn giao dịch… bây giờ mới lên tiếng hỏi…

– “Hihi… trong một dịp tình cờ thôi…” Tiên cười đáp…

– “Không phải chỉ có lần này thôi chứ hả?” Narith xen vào…

– Không đâu… cái đó còn tùy… nhưng yên chí đi… khi nào có hàng… tôi giao cho anh…

– “Ừm… từ nay… haha… hợp tác vui vẻ…” Narith hài lòng…

– Hợp tác vui vẻ… hihi…

Ngay lúc này di động trên bàn vang lên… Tiên “vô tình” liếc mắt nhìn màn hình… 84277…

– Xin lỗi… Narith bắt điện thoại… – Alô… lão Sơn… sao nghe nói anh vui thú điền viên rồi có phải không? Haha hèn chi rãnh quá ha… gọi cho tôi…

Tiên cầm ly nước hớp một ngụm… không biết người kia nói gì nhưng nàng thấy Narith vẻ mặt nghiêm trọng… hắn đứng lên đi về phía góc phòng… Tiên chỉ nghe được lõm bõm câu mất câu còn… “tụi nó lấy mắc… 30 ngàn đô…”

– “Lại có người muốn giết ai rồi…” Mỹ Chi liếc nhìn Tiên cười nói… chẳng ngại nói ra… nàng biết bạn mình biết Narith làm nghề gì…

– “Khi nào có rãnh về Cần Thơ chơi đi mày… thay đỗi nhiều lắm…” Tiên cười tránh nói chuyện ‘nhạy cảm ‘… tuy Mỹ Chi không ngại nhưng nàng tránh thì tốt hơn nên lái qua chuyện khác…

“Vậy sao? Để tao bàn với hắn… đi chơi cũng tốt… ở đây… khỉ ho cò gáy riết chán phèo…” Mỹ Chi hai mắt sáng kên…

– Tốt… chừng đó tao sẽ dẫn mày đi đây đi đó cho biết… haha… thay đỗi nhiều lắm… có lẽ mày sẽ nhận không ra… dù sao cũng gần 10 năm rồi…

– “Haha… xin lỗi nha… có khách hàng… ừm… hồi nãy mình nói tới đâu rồi…”… Narith xong điện đàm… hihi haha tâm trạng rất phấn khỡi…

– “Có gì mà vui vậy?” Mỹ Chi liếc chồng…

– “Em biết rồi đó mà… haha”… Narith gãi đầu… đối với vợ… hắn không dám dấu nhưng có mặt của Tiên… không tiện lắm…

– Em muốn về Cần Thơ chơi cài bửa… anh nghỉ sao? Lâu quá rồi… nghe Tiên nói nhiều thay đổi… muốn về cho biết…

– “Được đó… khi nào? Anh thu xếp đi với em… bà xả… hihi… em cũng biết đó… thiếu em thiệt là khó ngủ… hihi”… Narith không ngại Tiên đang có mặt… miệng bô bô nịnh vợ khiến Tiên bấm bụng nín cười…

– “Nói mà không biết mắc cở… có khách đó…” Mỹ Chi cười mắng… Narith thích bú lồn nàng… cách đêm là hắn chúi mũi vào giửa hai chân nàng miệt mài… hắn nài nỉ nàng bú hắn… nhưng nàng chỉ đặc biệt cho hắn khi cảm thấy vui vẻ… bình thường thì nàng cứ nằm cho hắn bú xong rồi lên ngựa…

– Thôi… xong rồi… tui trờ về… khoãng vài ngày sau… Narith tui gọi anh… chừng đó chúng ta giao dịch… hay là lúc đó Mỹ Chi… mày đi luôn…

– “Đề nghị hay… cứ quyết định như vậy đi…” Narith lập tức ưng thuận… cố ý làm cho Mỹ Chi vui vẻ…

– “Haha… vậy chuẩn bị đi em… dăm ba bửa nửa qua Cần Thơ chơi một chuyến…” Mỹ Tiên vừa lên xe… Narith vừa nói vừa đưa tay lòn vào áo bóp vú vợ… hắn muốn Mỹ Chi bú cặc nhưng không dám… sợ nàng giận… nhất thời vừa bóp vú vừa cạ cạ cặc vào người nàng…

Mỹ Chi biết hắn muốn chi rồi… nghỉ tới vài bửa nửa về cố hương du lịch một chuyến… Mỹ Chi tâm trạng vui vẻ… thôi thì chìu hắn hôm nay… “Củi khô dể nấu… chồng xấu dể xài”… hơn nữa hắn rất tốt với mình… lâu lâu chìu hắn một lần cũng được… nghỉ vậy nàng đưa tay kéo phẹc mơ tuya quần Narith xuống…

– “Không được ra trong miệng em nha… nhớ đó”… Mỹ Chi cầm cặc Narith xốc cốc vài cái… dặn dò…

– “Được… được bà xã… em nói sao thì sao đi”… Narith thấy vợ đặc biệt cho mình… hắn mừng hết lớn… vội vàng kê đầu cặc ngay miệng nàng đút vào… nắc…

Nói thì dể… làm thì khó nhất là cái chuyện đang đụ… đàng ông đang đụ vợ… không muốn vợ có bầu… hoặc là mang bao hoặc là để cặc trần trụi nhưng đang lúc lên đỉnh phải rút cặc ra… đó là cực hình… cũng như lúc nầy Narith được vợ cho đụ miệng… khoái tỉ tê… phấn khích quá độ… chưa đầy một phút… người rần lên… phóng ào ạt… khiến miệng Mỹ Chi đầy ấp tinh dịch…

Hăm he Narith… không cho hắn bắn vào miệng… nhưng Mỹ Chi cũng biết chuyện không thể nào… cái này là tâm lý… hắn sẽ cảm thấy “ăn năn” vì làm trái ý nàng… sẻ nghe lời nàng hơn… Mỹ Chi đắc ý nhưng ngoài mặt “hờn giận”… sau khi nhổ ra một ngụm trắng đục trên nền nhà…

– Đã nói không được ra trong miệng người ta mà… anh thiệt là…

– “Hihih… xin lỗi em… bà xả…” Narith xấu hổ cười giả lả…

– “Anh nha… lần nào cũng hứa… chỉ là hứa cuội thôi”… Mỹ Chi “mắng nhiếc…

– “Hahah… anh thề… lần tới…” Narith đưa tay lên thề…

– Lại thề… có quỷ mới tin anh…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202