Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 52
Phần 52

– Sao hả? Có ngon không?

– Không tệ… được lắm… Đức gật đầu tán thưởng…

Ngọc dẩn Đức đến một quán ăn bình dân nhưng rất sạch sẻ, thức ăn thật sự không tệ… hai người ăn xong trời chỉ vừa 8 giờ mấy… còn sớm chán…

Hôm nay Ngọc thật quyến rũ tuy chỉ trang điễm sơ sài… Đức quả thật có sức kháng cự vô cùng yếu ớt đối với đàn bà đẹp, tối hôm qua đem Thảo “hành hạ dưới cặc” đến nữa đêm, chiều hôm nay Ngọc mời nó đi ăn tối, lần trước bà cô này khều khều tay nó vài cái… ý đồ đã rõ… muốn lột quần bà cô này… không phải là chuyện khó khăn gì… năng xuất làm việc của Ngọc cũng không tệ, chỉ cần có người dìu dắt, thu nạp là có thể bay cao. Nancy đưa mình quyền lực… không lợi dụng một chút thì không phải là bản tánh của Đức mình rồi… đàn bà đẹp nếu đụ được mà không đụ à? Có ai ngu vậy không?

Người không vì mình trời tru đất diệt nha…

– Chị Ngọc à… chị làm Phó chánh văn phòng cũng lâu rồi hả? Đức hớp một ngụm bia xong nhìn Ngọc hỏi…

– Ừm… đã 4 năm rồi… Ngọc hồi họp đáp… nàng thật sự mong Đức ra tay giúp đỡ… đây là mục đích Ngọc muốn làm thân với Đức… Ngọc biết sau lưng Đức rất khủng… nếu có Đức giúp đỡ thì con đường thăng tiến của nàng sẽ rất thuận lợi… nghỉ tới Chủ tịch Vân… nhảy một cái thăng ba cấp khiến nàng hâm mộ… Trong quan trường, đàn bà đẹp dùng thân xác để tiến lên là chuyện thường… đã 3 năm rồi, mỗi tuần đều cởi quần cho Việt đụ, mong là có một ngày, Việt thăng tiến thì kéo nàng theo, nhưng khả năng Việt cũng không nhiều… Đã đến lúc tìm con đường khác, nay Đức ngay trước mặt đó thôi, Ngọc mong nó ra tay giúp… nàng sẳn sàng… nhưng nó còn quá trẻ, không biết nó có chê nàng già không? Nàng đã 35 rồi…

– Những lời khách sáo đạo đức giả. Đức tôi không muốn nói… chị muốn tiến bộ? Đức biết Ngọc muốn gì nên chẳng do dự đi thẳng vào vấn đề…

– Cậu… cậu chịu giúp tôi? Ngọc mừng rỡ… nàng chẳng mong đợi gì hơn…

– Cái này còn tùy… Đức tôi chỉ giúp người của mình… hơn nửa… tôi cần người trung thành… tuyệt đối trung thành.

– Cái này cậu không cần lo… tôi không phải là người phản bội… Ngọc hứa hẹn, nói như đinh đóng cột…

– Thay vì ở ủy ban, chị có muốn ra ngoài để rèn luyện không? Thí dụ như Bí thư, Chủ Tịch huyện hay… Cục trưởng…

Ngọc như hóa đá… cái này… cái này sao có thể? Chánh văn phòng đã không tệ rồi… Bí thư huyện, Cục trưởng? Hai cái vị trí này Ngọc có nằm mơ cũng không nghỉ tới… là vua một cỏi hoặc là chư hầu địa phương đấy… tiền bạc ào ào vô túi… không đùa chứ hả? Nhưng nghỉ tới Chủ tịch Vân đã nhãy liền 3 cấp mới có địa vị hiện nay… Tuy nhiên Ngọc vẩn lắp bắp:

– Cậu… cậu không nói đùa chứ?

– Đùa? Thôi được… chị cứ về… yên tâm chờ đợi… không lâu đâu… rồi sẽ biết tôi nói đùa hay không… Bây giờ mình về…

– Hả… về… cậu… Ngọc đã chuẩn bị hiến thân nên trong đầu đinh ninh là Đức sẻ ám chỉ khéo léo vòi vỉnh, cái gì cũng có cái giá của nó… ai dè Đức chẳng thèm đề cập tới khiến nàng cảm thấy mất mát nghỉ: “Chẵng lẽ mình không đủ hấp dẫn? Chê mình già? Thường thường con trai mới lớn thích đàn bà mà? Có nên mở miệng không? Nếu nó chịu thì tốt còn nếu nó lắc đầu thì… thật là ngượng chết…”

Thật ra Ngọc rất hấp dẫn, mùi thơm cơ thể nàng thoang thoảng bay vào mũi khiến cặc Đức rục rịch ngóc đầu… mở miệng gạ đụ lúc này… Đức biết chắc là không thành vấn đề… Đức biết chắc Ngọc sẽ không từ chối nhưng mà làm vậy… kỳ quá… có vẻ ép người hoặc là trao đổi… như là cho tôi đụ… tôi cho cô lợi ích… Nhưng nếu Ngọc vì cảm động vì nó đã ra tay giúp đỡ… hiến thân thì là chuyện khác… có ngu mới từ chối… có người đẹp mời đụ, không thể đạo đức giả được đâu…

– Vậy… làm sao để cảm ơn cậu đây? Ngọc cuối cùng cũng đánh bạo mở miệng hỏi… nàng biết chắc một khi Đức ra tay… chuyện nàng thăng chức là chuyện dễ dàng… mấy năm nay, đã cho Việt đụ thì cho Đức đụ cũng không là chuyện lớn gì… nàng sẵn sàng nếu nó muốn… nàng không có gì khác…

– Đừng hỏi như vậy mà… khiến tôi phải phạm tội đó nha, tôi không thích đạo đức giả đâu à… Đức nhăn mặt khổ sở… cái lối ỡm ờ của Ngọc khiến cặc trong quần càng lúc càng cứng ngắt như muốn nổ tung…

– Tiền… tiền bạc thì tôi không có… chỉ có lòng trung thành… sau này cậu sẽ thấy… ngoài ra… cậu thấy… thấy tôi có… được không? Nếu cậu muốn… tôi sẳn sàng… nói đến đây… Ngọc cúi đầu xuống… hai má đỏ bừng… tiếng nói như muỗi kêu…

Đức không thiếu đàn bà… nhưng đôi khi tham vọng chiếm hữu rất mãnh liệt, vả lại sức kháng cự đối với đàn bà đẹp hầu như là số không. Lời Ngọc nói rất đơn giãn nhưng lại làm cho nó vô cùng kích thích… hiến thân đền ơn? Được mà… vậy thì tui không khách sáo màu mè nha…

– Chị nói thiệt? Đức hỏi nhỏ… vừa cười cười… ý dâm lóe lên trong ánh mắt.

– Ừm… thiệt… tiếng Ngọc lí nhí… nàng đã quyết tâm… chỉ sợ Đức chê nàng già… không muốn tiếp nhận… giờ thấy nó có vẻ muốn mình, Ngọc liền không do dự… những chức vụ mà Đức nói khi nãy thật mê hồn… trong thể chế cũng đã lâu Ngọc biết cái giá cho hai cái vị trí kia không dưới 1, 2 trăm nghìn Mỹ kim đâu… là giá hời đấy… nàng không có tiền nhiều như vậy nên chưa bao giờ mơ tưởng… nay viễn ảnh tươi đẹp trước mắt… sao lại bỏ qua chứ?

Thật ra Đức vẫn còn rất lơ mơ trong việc hối lộ trên quan trường… nó chỉ cần “thu người” có khả năng cho sau này, không hề nghỉ rằng đây là cơ hội bỏ túi một mớ. Nancy không hề đề cập vấn đề này. Đức chỉ là không rành nên bỏ sót, không nhân cơ hội lấy tiền bỏ túi nhưng cũng nhờ vậy mà số người nó thu nạp dưới tay đều là những người trung thành… Đó là chuyện sau này…

Người ta đã nói như vậy rồi thì không cần hỏi thêm nữa… nhìn đồng hồ cũng gần 9 giờ… đêm nay muộn rồi… nó về khuya thì không sao… nhưng người ta có chồng con… không tiện…

– Vậy bây giờ mình về… mai mốt liên lạc sau… nếu chị không thay đổi ý kiến…

– Không… không đâu… tôi chờ tin cậu… Ngóc mặt đỏ bừng, xác nhận lại quyết tâm của mình… nàng muốn hiến thân cho nó đêm nay… tiếc là không thể mở miệng được…

– Đức… Đức đưa chị về…

– Ừm… Ngọc bước lên xe… lòng xốn xang… cúi cùng thu hết can đảm nói:

– Còn… còn sớm mà…

– Chị… về khuya được chứ? Ông xã không la chị sao?

– Không… không sao…

– Hả? Hahaha vậy thì mình không khách sáo nửa… đụ dã ngoại nha… Đức nghỉ trong bụng rồi cho xe chạy về khu vườn địa đàng… không cần chuẩn bị gì hết… mọi thứ cần thiết đã có trên xe…

Ngọc cũng phạm “sai lầm” như Thảo, nàng không nghỉ rằng Đức rành chuyện giường chiếu như vậy… cứ tưởng là trai mới lớn, với đàn bà kinh nghiệm như nàng, nếu Đức có thể kéo dài 5 phút là giỏi rồi… ai dè…

Xe ngừng lại… đang muốn hỏi: “Ụa… không đi mmướn phòng sao?” Thì môi đã bị khóa lại… nàng chỉ còn biốt “ư… ư… trong cổ họng”… rồi thì cảm giác hai bàn tay sờ soạn khắp nơi trên người, chiếc ghế nàng đang ngồi được ngà ra phía sau… Ngọc không nhớ làm cách nào nàng nằm gọn trên sàn xe, quần áo trên người làm sao được cởi ra… Ngọc chỉ biết cái lưỡi kia “rà” khắp người nàng, hang cùng ngỏ hẽm nào cũng rà tới… nàng như “chơi vơi” giữa trời cho đến lúc chịu không nổi được sự khiêu khích, chỗ đó của nàng vô cùng lầy lội rồi… Ngọc cầm cái đó… muốn nó đút vào…

Ngọc cau mài… không ngờ của nó “khủng” vậy… khi Đức đút vào… nàng liền bậm môi… rùng mình… rồi khoái lạc tràn trề… cả chồng và Việt đều chưa hề mang đến cho nàng cảm giác này… Ngọc lấy hai chân cặp eo Đức hổ trợ… Đức nắc bạo… nàng cắn trên vai nó mấy lần… không phải 5 phút như nàng nghỉ… mà là lâu… rất lâu… hôm may Ngọc mới biết thế nào là lạc của nhục dục… tại nguồn: vị.

– Cậu thật sự là Tổng giám đốc của 1 công ty bên ngoài?

– Ừm… Đức lập công ty…

– Vậy… vậy cậu tới ủy ban nhân dân làm cái quái gì… tui không hiểu… Ngân nói ra ý nghỉ của nàng… từ lúc biết Đức là Tổng giám đốc của một công ty khá quy mô… nàng lấy làm kỳ quái…

– Là duyên nợ thôi… Đức hàm hồ đáp sau khi hớp một ngụm bia.

– Cái gì duyên nợ? Ngân ngẩn ra…

– Là trời xui đất khiến sắp xếp tui gặp cô… rồi mỗi ngày đều tương tư… không phải là duyên nợ sao? Đức nói xong cười hahaha. Cái lối tán tỉnh nửa nạt nửa mỡ này rất hữu hiệu… vì đó là phương pháp kéo gần khoảng cách, không làm cho đối phương ngượng ngịu vỉ cứ tưởng đó là “đùa chơi” thôi mà nhưng trong lòng lại có chút “vấn vương” với mình…

Quả nhiên Ngân nghe được liền “nguýt” nó một cái đồng thới véo trên tay nó một cái…

– Lúc nào cũng cà rỡn… không đàng hoàng chút nào… không nói với cậu nữa… Ngân xụ mặt…

– Tôi nói thật mà… cô lại không tin… tôi không biết phải làm sao a… Đức “thở dài”…

– Cứ nói nhăn nói cuội hoài… Ngân bĩu môi trông thật dễ thương như một cô bé đang giận dổi khiến Đức ngẩn người nhìn nàng chăm chăm… Đụ nhiều đàn bà, sáp lại gần họ, nó chỉ nghỉ đến chuyện đụ… Nó có ấn tượng sâu sắc với Yến vì những cử chỉ hồn nhiên ngây thơ đáng yêu và bây giờ Ngân cũng vậy…

– Cậu nhìn nửa… móc mắt cậu đấy… Ngân “trừng” mắt nhìn Đức… mặt nàng ửng đỏ… lòng thì sung sướng…

– Móc tim luôn cũng được mà… nè nói thiệt nha… hôm nay cô đẹp quá khiến tui nghỉ đến câu chuyện “không bằng cầm thú”… lúc trước thấy câu chuyện vô lý, bây giờ thì hiểu rồi hahaha… tui thiệt muốn làm “cầm thú”… chẳng thà làm cầm thú còn hơn bị mắng là “cầm thú cũng không bằng”… Đức cười.

– Cậu nói gì vậy? Không hiểu gì hết… Ngân bư mặt ra ánh mắt mê man… không hiểu Đức nói cái gì…

– Cô chưa nghe câu chuyện “không bằng cầm thú” hả? Vậy để tui kể cho nghe… OK?

– Không phải là chuyện bậy bạ gì đó chứ? Ngân dè dặt hỏi… thời buổi này tụi thanh niên thường kể những câu chuyện không đàng hoàng…

– Cái gì bậy bạ chứ… cô thiệt là khờ mà… thôi được để tui “khai sáng”cho một chút… cứ như bà già nhà quê í… ngáo ộp… Đức nhìn Ngân “miệt thị”… rồi không đợi Ngân ừ hử, nó bắt đầu bô bô cái miệng: “Là vầy… tóm tắt thôi nha… ngày xưa bên Tàu… có hai người một mam một nữ vô tình cùng nhau trú mưa trong một ngôi miếu… đêm tối, trời mưa vần vũ bên ngoài, ngôi miếu lại dột nước… chỉ còn một chỗ là ngủ được… người con gái giống như cô vậy… đoan trang thục nữ, còn chàng thanh niên giống như tui… đẹp trai, đàng hoàng biết lễ nghĩa… là”soái ca” của thời đại…

Ngân cười khúc khích”cậu biết lễ nghĩa thì heo nái cũng biết leo cây”…

– Ậy… đừng có cắt ngang mà… để tui kể tiếp… “Cô gái thấy người thanh niên là 1 tú tài thư sinh nên cũng an tâm… nhưng để đề phòng, cô ta lấy một vật gì đó để ở giữa, chia làm hai bên rõ rệt rồi nói:”Người vượt qua làn ranh này là cầm thú”… Thế là hai người nằm ngủ cho đến sáng hôm sau… Nói tới đây Đức hớp một ngụm bia…

– Rồi sao nửa? Ngân tò mò hỏi tới…

– Chàng thanh niên đánh một giấc tới sáng, lúc thức giấc chỉ thấy một mãnh giấy viết vài chữ… còn cô gái đã đi mất rồi… chị có biết cô ấy viết cái gì không? Cô ấy viết là “quá tệ, ngay cả cầm thú cũng không bằng”…

Ngân cúi gập người cố nín cười… mặt đỏ ửng…

– Sao hả cô thấy sao?

– Tầm phào… có cô gái nào lại như vậy… nhất là ngày xưa trong xã hội phong kiến…

– Vậy là cô không hiểu rồi… giống như tui lúc trước vậy… tui mới vừa hiểu ra đó… nhờ cô…

– Vậy… cậu nói nghe coi cậu nghỉ gì… Ngân bĩu môi…

Đức làm như bí mật lắm… nói nhỏ giọng vừa đủ cho Ngân nghe: “Mấu chốt của câu chuyện là ‘Chàng thanh niên đánh một giấc tới sáng’, cái này thật là không bình thường nên tui nghỉ trăm phần trăm là cô gái đó có nhan sắc như chị Doãn (1)”… Đức tỉnh bơ nói…

(1): Chị Doãn: Trong tác phẫm “O chuột” của nhà văn Vũ trọng Phụng… miêu tả chi Doãn như sau: “Chí Doãn là người đàn bà có cái nhan sắc của người đàn ông không đẹp trai.”

Đang uống một ngụm nước, nghe nó nói Ngân bị sặc… nàng ho sặc sụa nhưng vẫn không thể nén cười… mặt nàng đỏ lên vì cố nén tiếng cười của mình…

– Nếu tui là anh chàng thư sinh đó mà cô là cô gái đó hả? Cầm thú cỡ nào tui cũng tình nguyện làm nha… Đức lại “tỉnh bơ từ tốn” nói… mắt nheo nheo nhìn Ngân cười mím chi.

Ngân ngượng nghịu… ‘hung hăng’ thẳng chân đạp Đức một cái dưới gầm bàn…

Có điều nàng không ngờ Đức rất lẹ làng… hình như đã “biết” trước… chân nàng bị hai đùi nó kẹp chặt lấy… Ngân cố rút chân nhưng vô hiệu, kế đó chiếc giày cao gót liền bị tháo ra… Đức thản nhiên lấy tay “mơn trớn” trên bàn chân nàng trong khi nét mặt làm như không có gì…

– Buông… buông ra… mặt Ngân đỏ như trái táo đỏ… gắt nhỏ… nàng sợ các bàn bên cạnh để ý… thiệt ngượng chết người…

– Có nên gọi món tráng miệng không? Cô thích gì? Đức tỉnh bơ, tay còn lại lật tờ menu tìm món tráng miệng, tay kia phía dưới vẩn khều khều mơn trớn bàn chân nàng… nhìn khóe miệng nó ẩn ý cười khiến Ngân “căm phẩn”… rúc cục đành “chịu trận”… cứ để tên dê xồm mơn trớn bàn chân mình…

– Cô có từng coi phim: “Ỳ thiên kiếm đồ long đao” chưa? Đức hỏi… Rồi không đợi Ngân đáp, nó nói tiếp: “Tui khoái nhất là cái đoạn Vô Kỵ với Triệu Minh rơi vào trong cái hầm ở Lục liểu sơn trang í… thật là tình điệu nha… Nói tới đây Đức nhìn Ngân cười chúm chím… mặt Ngân đỏ như táo chín, ngượng ngùng, Đức biết Ngân hiểu nó muốn nói gì… Vô kỵ”nâng niu chân” Triệu minh… cũng như nó đang nâng niu chân nàng…

Ngân hiểu… nên mặt đang đỏ lại càng thêm đỏ… trông thật đáng yêu khiến Đức ngây người.

Nô đùa với bàn chân người đẹp một chút rồi cũng “thả” ra với nhiều tíếc nuối… vậy đủ rồi… để lại một ấn tượng đẹp lúc ban đầu rất là quan trọng… không nên quá đáng. Đức không hề có ý muốn đem Ngân “lên giường” tối nay… bộ muốn là được sao? Không thể nào mới hẹn hò lần đầu tiên lại làm cái chuyện đó rồi… coi người ta là ai đây hả? Cần phải xây dựng cảm tình trước… cái gì cũng phải từ từ, giống như ninh nồi thịt kho tàu ngày Tết vậy, phải ninh lâu một chút, ăn mới ngon… hahaha cua gái không khó… muốn đụ được gái thì là đạo lý này…

Lúc Đức mơn trớn bàn chân mình… Ngân ngượng, rủa thầm… nhưng khi Đức “thả” ra, Ngân lại thấy tiếc nuối… nguýt nó một cái… trong lòng cảm thấy như được ăn phải mật ong…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202