– “Chào ông… Cháu là Trần Đức…” Đức lễ phép… mặt nghiêm trang khẽ nghiêng mình chào bậc trưởng bối… không chút hồi hộp khẩn trương mặc dù biết ông cụ trước mắt đã từng là Chủ tịch nước… hắn nhẹ để hộp quà gặp mặt trên bàn… Không có gì quý giá… Chỉ là bộ cờ Tướng làm bằng gỗ mun… Từng con cờ được điêu khắc vô cùng tinh xảo… Suy nghỉ lâu lắm mới chọn được món quà này… tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:
Căn Biệt thự của Bí Thư Hà Tỉnh Cao Ngọc Lệ nằm gần khu giáo xứ Tân Sơn… Từ QL 1A rẽ vào khoản 5 phút xe chạy là đến… Nơi đây rất yên tỉnh… Là khu cao cấp…
Bí Thư Ngọc Lệ năm nay gần 50… là góa phụ… Chồng bà là Giáo sư âm nhạc của Đại học Hà nội… cách đây hơn năm đã qua đời do một tai nạn xe cộ… Hiện nay Bí thư Lệ sống trong căn biệt thự này với con gái Trương Ngọc Lan… Giám đốc bệnh viện Hà tỉnh… Chỉ có hai mẹ con coi như sống hủ hỉ với nhau trong căn biệt thự này…
Bí Thư Lệ tốt nghiệp đại học bên Bỉ với bằng Thạc sĩ Kinh Tế học… Bà là người thuộc tầng lớp trí thức, tư tưởng phóng khoáng… Bác sĩ Ngọc Lan có thể coi như là “bản sao” của Bí Thư Ngọc Lệ lúc còn trẻ… đẹp… năng động và dĩ nhiên là đối tượng mơ ước của đám nhân sĩ tài tuấn của vùng đất Hà Tỉnh rồi…
Bác sĩ. Tốt nghiệp từ Đại học Mc Gill của Canada… 29 tuổi… độc thân mỹ nữ… Cùng với Gia Kỳ là hai vưu vật của vùng Sông Lam… Núi Hồng… Ai lại không mơ mộng chứ… Bỏ cái tài mạo qua một bên… Thân thế hai người nghe cũng “quá đã” rồi… Một người là cháu gái của nguyên Chủ tịch nước, cũng là con gái của Lý Bộ Trưởng… người kia là con gái của Bí thư Tỉnh ủy Hà Tỉnh… Cũng là cháu của Nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng… Nói tóm lại là thứ dữ… Chỉ cần bợ được một nàng về làm vợ… con đường quan thênh thang rộng mở… Ai lại không mơ muốn?
Hôm nay là sinh nhật của Ngọc Lan… Vừa hơn 6 giờ… ngoài khu biệt thự… xe đã đậu đầy đường… toàn loại xe xịn… Bèo nhất cũng là Audi…
Bên trong lố nhố đám con ông cháu cha… nam thanh nữ tú… ăn mặc toàn đồ hiệu… Những người này… không bác sĩ thì là kỹ sư hoặc Trưởng phòng, Chủ Nhiệm, Giám đốc nào đó của cơ quan nhà nước…
Không thấy chủ nhân đâu… khách từng nhôm chuyện trò rôm rả… Đám thanh niên đôi lúc nói lớn… cố ý cho các mỹ nữ nghe… nét mặt vô cùng tao nhã… lịch sự như Tây… Có nhiêu người mang khay rượu liên tục đi quanh để phục vu khách… Tiệc được tổ chức theo phong cách Tây phương…
… Hôm nay có nhạc sống… Bên trong ban nhạc kèn trống đã sẵn sàng nhưng ngay bây giờ chỉ là nhạc êm dịu cổ điển vừa đủ nghe… Ở chính giữa đại sảnh rộng lớn là một cái đàn dương cầm vô cùng khí thế… Nhưng từ lúc phu quân của Bí thư Lệ qua đời… đã không còn ai nghe được tiếng đàn dương cầm nửa… tuy vậy chiếc dương cầm vẫn được bảo quản kỹ lưỡng… Không một hạt bụi…
– “Anh Hưng… Có gặp chị Gia Kỳ chưa? Hôm qua chị ấy đã về… hi hi…” Một mỹ nữ nhìn Tuấn Hưng cười nói với vẻ ám muội… có chút trêu chọc…
– “Nhã Phương… nhiều chuyện…” Nhã Thy lườm em gắt nhỏ… quay nhìn Hưng với vẻ áy náy… Hôm qua hai chị em nàng tinh cờ thấy Gia Kỳ ở sân bay cùng với một thanh niên… Thế là về Nhã Phương làm ” đài phát thanh…”Hiện nay ở Thị xã Hồng Lĩnh này ai lại không biết Gia Kỳ dẫn bạn trai về trình làng… Hôm nay con nhỏ này lại “xát muối” lên vết thương lòng của Hưng… nên Nhã Thy vô cùng áy náy… Từ lâu ai cũng biết Tuấn Hưng đeo đuổi Gia Kỳ mà…
– “Ha ha… không sao… chuyện quá khứ rồi mà…” Hưng cười nói… chuyện này hắn nói thật… Hiện nay hắn đã chuyển mục tiêu từ Gia Kỳ sang Ngọc Lan… Tuy vậy hôm nay hắn vẫn hiếu kỳ… muốn biết bạn trai của Gia Kỳ là thần thánh phương nào…
Tuấn Hưng là Phó Chủ tịch Thành phố Hà Tỉnh… gia thế không tệ… hắn theo đuổi Gia Kỳ 4 năm nhưng không có kết quả gì… Gia Kỳ vào Nam chưa được ba tháng… sao lại có bạn trai rồi… hắn thật không cam lòng… Mặc dù đã chuyển mục tiêu nhưng vẫn ấm ức… canh cánh trong lòng từ hôm qua đến giờ… Sinh nhật của Ngọc Lan hắn biết Gia Kỳ sẽ đến… và dĩ nhiên là “thần thánh” kia cũng đến…
Trước kia không chỉ mình Tuấn Hưng theo đuổi Gia Kỳ… Hắn chỉ là nhân tuyển sáng giá nhất nên những người khác phải chịu lép… Nay nghe nàng dẫn bạn trai về… như vậy chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt vào mặt? Vì vậy hôm nay cũng mong gặp thần thánh kia… sao có thể “ẵm” một trong hai đệ nhất mỹ nữ Hồng Lĩnh trong một thời gian ngắn vậy?
Nói tóm lại Đức ca nào biết đang dấn thân vào “Hồng môn yến”… tâm hồn đang lâng lâng… nghỉ lại lúc trưa… Gia Kỳ thổi “sắc xô” cho mình (saxophone… ý nói bú cặc)… nghỉ lại tới lúc hắn phê quá bắn vào miệng nàng… Gia Kỳ hoảng hốt nhả cặc ra… khiến hắn bắn lên mặt nàng…
– “Anh… anh đang nghỉ bậy bạ gì đó?” Thấy hắn cười cười mím chi từ nãy đến giờ… Nhớ lại lúc trưa nay… Gia Kỳ đỏ mặt lên… tay trái giữ vô lăng… tay kia ngắt đùi hắn…”oán giận”…
– Hi hi… lái xe đi… anh đâu nghỉ gì đâu à…
– Nhìn cái mặt anh nha… biết gian liền…
– “Không chứ hả… Anh đẹp trai như vầy…” Đức “kháng nghị”…
– Nà… nói thiệt đi… lát nữa… trong bữa tiệc… có ai từng đeo đuổi em hay không hả?
– Hi hi… Có rồi sao? Sợ à?
– Sợ? Hi hi… anh chưa hề sợ ai hết… Không là. Mãnh long thì không quá giang đâu cưng à…
– “Ba hoa…” Gia Kỳ mỉm cười… Không phải sao? Chính vì hắn là Mãnh Long… nàng mới trúng chiêu của hắn…
Mỹ nữ chỉ yêu cường giả…