Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 129
Phần 129

– “Phải nhớ kỹ 4 điều tối quan trọng… thứ nhất… súng lúc nào cũng nạp đạn… thứ hai… đừng bao giờ chĩa súng vào bất cứ vật gì mà anh không muốn bắn… thứ ba… ngón tay chỉ chạm cò súng khi nhìn thấy mục tiêu và cuối cùng là phải chắc chắn đó là mục tiêu và cái gì sau mục tiêu… Hiểu không?”

Phương Anh cầm khẩu súng Smith Wesson đen ngòm vừa ngắm nghía vừa giải thích…

– “Ừm. Nhớ rồi… dạy nạp đạn… làm sao bắn đi…” Đức hàm hồ nóng lòng hối thúc…

– “Cái gì nhớ rồi chứ… chưa biết đi đã muốn chạy… anh phải hiểu khái niệm an toàn trước…” Phương Anh sẵng giọng “quát”…

– “Ây da… được rồi… hiểu rồi… vu vi một chút đi… không cần phải nghiêm túc như vậy đâu à… hihi… cô nói sao thì sao đi… vậy được chưa? Cười cái coi… lúc nào cũng để cái mặt hầm hơi không đẹp đâu… cô là người đẹp mà… có nghe ‘nhất tiếu khuynh thành khuynh nhân quốc’ chưa? Hắc hắc…” Vừa nói, Đức vừa lộ liễu ngắm nhìn khiến mặt nàng đang đỏ lại càng đỏ hơn…

Hôm kia vô tình nhìn thấy cảnh nóng khiến nàng muốn “độn thổ”… từ hôm đó, trừ phi có chuyện cần, nếu không thì hay né hắn… không hiểu sao khi thấy hắn trong đầu lại hiện lên cái cảnh kia… thiệt là mắc cỡ chết người…

Nàng cứ tránh né… sợ gặp hắn…

Đức đâu biết cô nàng này cứ “canh cánh” hình ảnh Kiều Chinh cầm con cặc tổ bố của hắn mà nút, liếm nên đeo như đĩa… mục đích để được học bắn càng sớm càng tốt… nhìn khẩu súng Nancy đưa cho mà ngứa ngáy… từ hôm bị “độp” phải nhảy sông… trong bụng đã nhất quyết sau này phải có súng lận lưng mới được… không để tình cảnh như vậy xảy ra nửa… thế là cứ đeo theo Phương Anh…

Bất cứ người con gái nào cũng thích làm đẹp và thích được người khác khen mình đẹp… nhất là khi được đàn ông khen mình đẹp… Bởi vậy khi nghe hắn nói “cô là người đẹp mà.”… lòng như được uống nước đường… tim đập rộn lên… len lén liếc hắn một cái… cố trấn tỉnh xua đuổi những cảm giác kỳ quái đối với hắn…

– “Cái miệng ba hoa”… Phương Anh “mắng”…

– Sao cũng được… cô thích thì được rồi… haha…

– Anh… anh lẻo mép…

– “Ừm… cũng đúng…” Đức gật đầu…

– “Anh… anh… hihi…” nàng cười khì lên…

– “Wow… như vậy mới đẹp… tui thích nhìn cô cười…” Đức “tán”…

– “Anh… lại nửa rồi”… Phương Anh “hờn giận”…

– Hihi… nói thiệt mà cô không chịu thì thôi… nà… nói thiệt nha… tuần tới tui đi Đồng Tháp… dạy hỏa tốc đi… làm sao nạp đạn, làm sao bắn… haha… vậy là được rồi… người ta “độp” mình… mình “độp” lại như vậy mới quan trọng… cái quy tắc an toàn… từ từ đi… OK?

– Vậy… vậy…

– Vậy cái gì… cứ quyết định như vậy đi…

– “Là anh dạy hay tui dạy đây hả?” Phương Anh lại tức giận “quát”… thiệt là hết cách với tên này…

– Haha… dĩ nhiên là cô rồi… đâu có ai dành làm thầy đâu à… nhưng mà vu vi một chút đi… haha.

– Thiệt là hết cách với anh luôn… mình đi…

– Ừm… ụa mà đi đâu?

– “Không phải anh nói muốn học bắn sao? Thì cũng phải tới trường bắn mới được chứ? Đi đi… đồ khờ”… Phương Anh mím môi “mắng”…

– Đúng… đúng… hihi… nói rõ một chút đi… ai biết cô kêu đi trường bắn đâu chớ… à có cần đăng ký trước không?

– Người khác thì cần… anh đi với tôi… không cần…

– “Wow… oai vậy sao… hắc hắc… tui thích đó… Trường bắn này nghe nói mới khánh thành năm ngoái… tới đó tập bắn chắc đã à nha… hắc hắc… chuyện gì chứ mấy cái trò chơi này… haha tui siêng lắm… yên chí đi… trong tương lai bảo đảm bách phát bách trúng…” nói tới đây Đức có ý tưởng dâm dê… Phương Anh thì ngây thơ tưởng hắn nói trong tương lai hơn nàng… vậy là có khuynh hướng “khi sư diệt tổ”… thật ứa gan muốn đá hắn một cái… nàng bỗng nghỉ ra một kế, miệng cười gian…

– Anh cũng phải tập vài chiêu cận chiến… nếu không… bị đánh như cái mền thì thiệt là khó coi…

– “Hắc hắc… chuyện này hả… không cần phải lo đâu… tui chưa từng có đối thủ…” Đức ‘hách dịch’ đáp…

– “Anh… hay là mình trao đổi vài chiêu… thế nào… hừ…” Phương Anh ánh mắt khinh thường từ từ “giăng bẫy” để Đức lọt vào… sau đó tha hồ đá đít hắn…

– “Cô? Chỉ sợ cô nổi giận… thôi đi…” Đức… miệng trề, nhún vai… tỏ ý “miệt thị”…

– “Nói cái miệng ai cũng nói được mà… ra tay đi”… Phương Anh bị coi thường… tức khí thủ thế… sau đó nhanh chóng sấn tới đá một đá…

“- Muốn chơi thiệt sao? Được… hắc hắc… cho cô biết thế nào là lợi hại…” miệng cười gian… không lui, cũng không né đòn… ngược lại đưa thân sấn tới… chơi trò cận chiến…

Phương Anh có nằm mơ cũng không ngờ tên này lưu manh như vậy… thấy hắn nhào tới muốn ôm mình… ý đồ đánh đô vật… nàng thất kinh nhảy qua một bên tránh né, thuận thế dùng chân trái tạt ngang một đá…

Nàng lẹ… hắn còn lẹ hơn… lúc nàng đưa chân cao đá ra thì đúng là lúc Đức nhanh nhẹn cúi người lủi tới… cố ý chịu 1 đòn, xô hạ bàn của mỹ nữ… thế là Phương Anh mất thăng bằng ngã xuống… nhanh như chớp… Đức ôm chặt lấy…

Từ lúc nàng tung cái đá đầu tiên cho đến lúc bị hắn ôm chầm lấy… sự việc xảy ra chỉ trong một nốt nhạc.

– “Ê… anh muốn làm gì”… bị hắn ôm chặt hết đường cục cựa”… Phương Anh hoảng hốt… la lên…

– “Một trong sở trường của tui… là đánh đô vật… bây giờ cô đã bị khống chế… hết đường cục cựa… chịu thua chưa? Hắc hắc… cô nha… bắn thì giỏi… đánh nhau hả? Còn khuya…” Đức trơ trẽn khoe tài…

– “Anh đúng là lưu manh mà… cái này là so tài hả” Phương Anh tức giận thở phì phì…

– “Dĩ nhiên rồi… có gì không đúng… cô giỏi Thái cực đạo… tui giỏi môn đấu vật… đơn giản là vậy… thua chưa? Không thua tui không buông… chà chà thơm quá”… Đức “vô sỉ” đưa mũi hít hít mùi thơm trên người mỹ nữ… hắn ôm sát khiến nàng hết đường cục cựa… mùi thơm cơ thể nàng làm hắn ngây ngất…

– “Anh… anh lưu manh”… hai má Phương Anh đỏ rực cảm thấy có một vật cứng ngắc đang áp sát vào đùi mình…

– “Hả… haha… là phản ứng sinh lý sinh hóa thôi… haha… không có gì phải ngạc nhiên… haha… thôi không giỡn nữa… đi thay đồ… nữa tiếng sau đi trường bắn…” nói xong cười bẽn lẽn buông Phương Anh ra… đứng dậy nhanh chóng chạy đi… bỏ lại Phương Anh đang ngồi ngây ngốc trên bãi cỏ…

Từ lúc biết người ngồi vào vị trí Phó Chủ tịch huyện không phải là mình mà là tên Lê Khánh Du… Thu Hoa khó mà nuốt được cơn giận… nhưng vô kế khả thi… nàng nhận thấy chỗ dựa của mình không đủ mạnh… muốn vươn lên… nhất định phải có chỗ dựa vững chắc… nếu không chỉ là công dã tràng…

Không những vuột đi vị trí Phó Chủ tịch huyện… gần đây Hoa có cảm giác lời nói của nàng hình như mất đi “trọng lượng” rất nhiều… cái vụ hối lộ 50 T của con mụ Diễm khiến uy tín Hoa bị tổn thương nặng nề… mọi việc hình như dần dần ra khỏi tầm kiểm soát… chính vì vậy Hoa đang rất phiền muộn… tên Tú Toàn kia ngày càng uy hiếp nàng… coi nàng là công cụ tiết dục của hắn… Hoa âm thầm suy tính…

Lại Đức Quang cũng đang suy tính… muốn “lên thuyền” của Bộ Trưởng Lý Hoàng Ân thì phải làm chó cho Lý Gia Thành… chuyện này cũng không khó nhưng vì làm con chó cho Lý Gia Thành mà đắc tội với Nancy… cái được không bù với cái mất… trên đe dưới búa…

Lại Đức Quang thiệt đau đầu… bất giác lão sáng mắt lên… mình không làm nhưng chưa chắc người khác không muốn làm… Trần Đức đụng chạm không ít người vậy thì mình lèo lái cho những người này gặp mặt Lý gia Thành… Mình chỉ “tọa quan sơn hổ đấu” là được rồi… nếu phe Lý gia Thành thắng… mình coi như có công “tiến dẫn hiền sỉ”… như vậy… hắc hắc… “lên thuyền” của Lý Bộ trưởng coi như là không thành vấn đề… còn nếu như Trần Đức thắng… mình cũng không có tội… là do Lý Gia Thành bất tài thôi…

Tìm ra con đường sáng… Lại Đức Quang cảm thấy phấn khởi… lão biết cận vệ thân tín đã ra ngoài… xế trưa mới về…

– Ngọc Nương…

– “Lãnh đạo… em đây”… Ngọc Nương tờ trong nhà trong đi ra… nàng cũng đang vô cùng phiền muộn… tên Tồn kia đang bóng gió… hắn muốn nàng cho hắn đụ… nếu không hắn sẽ đem chuyện hắn thấy hôm đó ra nói với Quân… đây là đại họa… nàng không biết có nên đem chuyện Tồn hăm dọa nói với Trọng? Tên em chồng này rất nóng tính… Trong lòng Ngọc Nương rối như tơ vò…

– “Đang làm gì phía sau vậy?” Quang nắm tay Ngọc Nương thân thiết hỏi… lão thường dùng phương thức này để biểu lộ sự ham muốn…

– “Không… em nấu cơm trưa thôi… lãnh đạo… em kêu người cho ngài hay là…” Ngọc Nương không dám tự ý mặc dù muốn lắm… mỗi lần phục vụ lãnh đạo, nàng được vài triệu bỏ túi… thường thì nàng gọi phụ nữ muốn “nhảy dù” kiếm thêm thu nhập cho gia đình… lãnh đạo biến thái… chỉ thích đàn bà có chồng… nếu là như vậy… nhiều lắm Ngọc Nương chỉ xén được tối đa là 1 T…

– “Thằng Quân ra ngoài rồi… đến xế trưa…” Quang nói đến đây… hai mắt láo liên nổi lên dục vọng…

Ngọc Nương cả mừng… như vậy lãnh đạo muốn nàng rồi… Ngọc Nương cười lẳng lơ, đưa tay chầm chậm cởi từng nút áo… tuột luôn quần… một thân hình trắng muốt khêu gợi lồ lộ trước mặt Lại Đức Quang… lão đi đến quầy bar gần đó… tự rót cho mình một ly Cognac VSOP… đứng dựa lưng ngắm nhìn nàng…

Ngọc Nương mừng hết lớn… hôm nay trúng mánh rồi… lần trước lãnh đạo biểu nàng từ từ cởi quần, cởi áo… đứng trước mặt lão trần truồng uốn éo… làm đủ động tác dâm dật… chổng khu, móc chim, tự sờ vú, liếm lưỡi… trước mặt lão… Ngọc Nương cứ làm theo sự chỉ dẫn của lãnh đạo… lần ấy nàng được 6 T… như vậy hôm nay chắc là cũng vậy rồi… vì vậy Ngọc Nương ra sức thể hiện…

Lại Đức Quang cũng đã cởi hết quần áo trên người… con cặc già của lão cũng đang giựt giựt…

Là Lãnh đạo cao tầng Tỉnh ủy… Lại Đức Quang thường có dịp ra nước ngoài để tham quan và học tập… thật ra cũng chẳng có con mẹ gì để học với tập… chỉ là tới thăm qua quýt một vài tổ chức, công ty… nói cho đúng ra là cưỡi ngựa xem hoa… thế thôi… đó là phúc lợi của lãnh đạo…

Lần đầu tiên Lại Đức Quang ra nước ngoài… lão đến thành phố New York của Mỹ đế… đêm đến… lão được mời đi tham quan gái Mỹ nhảy ở truồng… trước mặt lão… Lần ấy Lại Đức Quang vô cùng kích động… gái ở truồng, tự bóp vú, móc lồn, làm đủ mọi cách khêu dâm trước mặt lão… tiếc là không cho sờ…

Về nước, Quang ghiền… lão từng mướn gái gọi nhảy riêng cho mình… từ từ Quang dần dần biến thái… muốn đàn bà có chồng nhảy ở truồng cho lão thưởng thức… dĩ nhiên là lão sẻ sờ soạn và sau đó bú cặc lão… chứ không như bên nước Mỹ… coi cho đã… nứng cặc cũng không làm được gì…

Ngọc Nương đã được Quang chỉ điểm ít nhiều lần trước nên lần này có chút kinh nghiệm… phấn khởi thể hiện… Quang tiến gần… Ngọc Nương chõng khu đưa lồn trước mặt lão, quay đầu nhìn lão liếm môi như gái Mỹ nhảy ở truồng chuyên nghiệp…

Quang nằm xuống sàn nhà… Ngọc Nương choàng hai chân qua người lão… dí sát lồn ngay miệng lãnh đạo, mông không ngừng uốn éo… tay nàng tự bóp vú khêu dục… Quang chồm đầu lên đưa lưỡi liếm nghe khe thịt… Ngọc Nương ngả người ra sau tay cầm cặc lãnh đạo vuốt ve…

– Aiz… kích thích tột cùng… Quang bắn… mốt vũng tinh dịch dính đầy hai bên đùi…

Ngọc Nương quay người cúi đầu liếm sạch đầu cặc lãnh đạo…

– “Haha… tốt lắm Ngọc Nương… cho em 6T… thôi 7T đi…” Quang quá hài lòng với người vợ của thuộc hạ… tiền lão có thiếu gì… miễn nàng ngoan ngoãn chiều chuộng lão là được…

– “Cám ơn lãnh đạo” Ngọc Nương mừng rỡ… 7 t chỉ nhảy ở truồng… uốn éo không tới nữa tiếng đồng hồ… nhưng ngay lúc vừa mặc lại quần áo… di động trong túi reo lên… Ngọc Nương sa sầm nét mặt… tên Tồn kia như âm hồn bất tán… réo hoài… thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện… thôi thì cho hắn đụ cũng đâu có sao… biết đâu sau này làm cho hắn mê thì có thể sai khiến hắn…

Nhìn Ngọc Nương cầm tiền lắc mông đi… Lại Đức Quang cười khoái chí… đúng là có tiền mua tiên cũng được… lão kéo ngăn tủ lấy ra cây viết, một tờ giấy trắng viết…

Lý Bình… Thu Hoa… Thế Luân… Minh Hiếu???

Cao Lãnh… Đồng Tháp.

Ngọc Sơn, nguyên Giám đốc CA tỉnh Đồng Tháp giận điên lên được… hai thân tín hắn gửi đi hai ngày nay bặt tin… thường thì bọn chúng “báo cáo công tác” mỗi ngày nhưng hai ngày nay bặt vô âm tín rỏ ràng là chuyện bất thường… khiến Sơn bất an… hắn như kiến bò trên chảo lửa… đứng ngồi không yên… vừa rồi xem đài Cần Thơ… hai xác người trôi sông…

Lần trước 4 đàn em thân tín vào tù… mình bị văng chức… lần này tưởng gửi đi hai thằng xịn nhất… ai ngờ còn tệ hơn…

Sơn có dự cảm chuyện không may… nhưng đã tới nước này… muốn dừng cũng không được… hắn nhất định ăn thua đủ… có ra sao thì ra…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202