Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 155
Phần 155

– “Hắn… hắn là Chủ tịch?”… Nhìn hai người Định, Hòa khúm núm cùng Tân Chủ tịch xã bước vào văn phòng ủy ban… Bác Bảy vẫn còn bàng hoàng… sửng sốt…

Đức liếc nhìn đồng hồ… 9h30…

Hôm nay không phải là ngày lễ, cũng không phải thứ Bảy Chủ Nhật… nhưng không khí tại UBND xã có vẻ giống như là những ngày đầu tiên của Tết Nguyên đán… Chỉ thiếu hoa mai vàng và mùi bánh mứt… tại nguồn: tại nguồn:

Cùng thời gian… Cách trụ sở UBND xã không xa…

Hôm nay là ngày giỗ ông cụ thân sinh của Phó Chủ tịch xã Đông Phú Lê Quốc Đại… Tiệc sáng tiệc trưa tiệc chiều… không khí vui như trẩy hội… Từ mười giờ sáng… người ra người vào vô cùng tấp nập… ai cũng tay xách tay cầm… ậy… không có phong bì thì cũng phải có quà mới được… để tỏ lòng hiếu kính với ông cụ đã khuất… mong Phó Chủ tịch Đại được vui…

Có câu một người làm quan cả họ được nhờ… nhà của Phó Chủ tịch Đại thì có lắm người làm quan… vợ Phó Chủ tịch Đại là Ủy viên Tài chính ngân sách xã, con trai làm trưởng CA xã, em vợ làm ủy viên Quân sự xã, con dâu thì làm ủy viên Lao động TBXH xã…

Nói tóm lại các vị trí mấu chốt điều hành bộ máy chính quyền xã… đều do người thân của Phó Chủ tịch Đại đảm nhiệm… lão rất tự hào… thường nói đây là phước của người dân trong xã Đông Phú… vì hiệu suất làm việc cao… những quyết định quan trọng đều có thể được thông qua nhanh chóng… ngay cả trong bữa cơm của gia đình… không cần tốn quá nhiều thì giờ thảo luận, bàn cãi vô ích…

Tuy vậy… Lê Quốc Đại vẫn chưa hài lòng… vì lâu rồi vẫn chưa xóa được chữ “Phó”… Tưởng là đuổi được tên Chủ tịch xã tiền nhiệm đi… lần này lão sẽ chính thức “đăng cơ”… lo lót hết rồi… Ai dè giữa đường chạy ra một Trình Giảo Kim… làm kỳ đà cản đường…

Lê Quốc Đại một bụng uất nghẹn… lão nghe nói tên Trình Giảo Kim này hỉ mũi còn chưa sạch… trên điều hắn xuống đây làm lãnh đạo của lão… lãnh cái con cặc… Quốc Đại thầm chửi thề… phải cho tân Chủ tịch biết… ở xã Đông phú này… Lê Quốc Đại mới là lão đại…

– “Hắc hắc… ba không cần nóng lòng đâu… thằng già trước chỉ ngồi được 3 tháng đã bỏ chạy thục mạng… thằng này được mấy năm hơi… Hai tháng là cùng… trên đưa xuống một thằng… mình đá một thằng… Trước sau gì cái ghế Chủ tịch cũng là của ba mà… không cần gấp…” Quốc Anh… Trưởng CA xã… cũng là con trai của Quốc Đại bĩu môi khinh thường…

– “Đúng đó ba… con không thấy thằng Chủ tịch mới sẽ làm được gì… cho dù hắn ba đầu sáu tay… hi hi…” Oanh… con dâu lão… phòng Lao động TBXH xã nịnh cha chồng…

– “Hắc hắc… Bây giờ là mấy giờ rồi… sao chưa có tin tức gì vậy?”Đại cười đắc ý… dáo dác nhìn ra ngoài… lão đang chờ tin tức sốt dẻo… tân Chủ tịch xã làm mất lòng dân… bị họ đánh một trận đầu u trán mẻ… Trụ sở ủy ban bị đập phá… đó là “hồi thứ nhất của kịch bản”… sau đó có người đến cầu cứu Phó Chủ tịch Đại… ông liền hỏa tốc cùng CA xã đến cứu viện kịp thời… nếu không kết quả sẽ “trầm trọng” hơn nhiều…

– “Có căn dặn kỹ lưỡng mấy thằng đàn em của anh đừng có mạnh tay quá không vậy? Rủi ro có án mạng là chuyện lớn a…” Oanh hỏi chồng…

– Tào lao… cái gì xảy ra án mạng chứ… gãy răng, chảy máu mũi thôi… cùng lắm là hắc… hắc gãy ba cái xương sườn cho nó tởn tới già…

– “Cái vụ khiếu nại thì sao? Thằng nhóc này có khi nào tuổi trẻ máu nóng muốn làm anh hùng hong?”Phấn lo ngại hỏi chồng…

– Hắc hắc… cầu mong là như vậy… nhưng nó dám sao?

– “Anh hai… chuyện không thể nói như vậy đâu à… nghe nói chỗ dựa của nó cũng là thứ dử đó nha…” Em vợ Đại… Văn An tỏ ra dè dặt nói…

– “Tao biết… nhưng ở đây là tỉnh Hậu Giang chứ không phải Thành ủy Cần Thơ… không cần phải sợ… Thượng Tá Hùng là người rất quyền lực… Có chỗ dựa rất mạnh ở Bộ… Nó mà đụng vào… hắc hắc… không chết cũng bị thương… Yên chí đi…” Đại ngạo nghễ nói…

– “Chủ tịch Đại… Chủ tịch Đại… chuyện lớn rồi…” Ngay lúc này… một gã trẻ mặc sắc phục CA chạy vào thở hổn hển nói không ra hơi…

– “Thằng Công này… mày làm gì như cháy nhà vậy? Có chuyện gì từ từ nói… thiệt không ra thể thống gì hết…” Đại sa sầm mặt mắng…

– “Chủ tịch Đại… ông sai tui đi quan sát tình hình ở Ủy ban… tôi thấy…” Công kể…

– “Cái gì? Hắn… bắn ba phát lên trời?” Đại ngồi bật lên như cái lò xo… Con lão Trưởng CA xã nét mặt trầm trọng… Vợ, con dâu, gã em vợ tất cả đều sửng sốt…

– “Chúng ta đi đến đó coi sao…”Quốc Anh hấp tấp đi ra cửa…

– “Khoan đã… ngồi xuống… mày gấp cái gì…”Đại quát… lão lấy di động ra gọi…

Trụ sở CA Huyện Châu Thành…

– “Hắc… hắc… Con Tố Như này nhìn coi cũng được nhưng thằng Thượng tá này ngu như con heo… đéo mẹ… có nứng cặc thì kêu nó vô văn phòng là được rồi… đi mướn nhà nghỉ giữa ban ngày… ngay trong giờ làm việc… Đổ ngu…”

Trưởng CA huyện Châu Thành là Thượng Tá Cao Hùng đang ngồi trong căn phòng… hai mắt dán vào màn hình của chiếc iphone 11… hôm nay có vụ xí căn đan trên mạng… Thượng tá Hoàng Thanh Hà cùng nữ Trung úy Tố Như bị bắt quả tang trong nhà nghỉ… Hùng khinh thường… thầm mắng thằng kia ngu như heo… tự hào mình khôn hơn nhiều…

Chẳng hạn như bây giờ… phía dưới… thật là trùng hợp… cũng có một nữ Trung úy đang hì hục bú cặc lão… tuy nhan sắc của nữ Trung úy này không được như Tố Như của quận 10 ở Thành phố… nhưng cũng là hoa khôi của Phòng CA huyện Châu Thành… vì vậy từ lâu lọt vào mắt dê của Cao Hùng… Khi nứng… lão gọi nàng vào văn phòng… kéo cái quần xuống… để nàng phục vụ…

Trưởng CA huyện mà… quyền sinh sát nắm trong tay… đã vừa mắt ai rồi thì… cua… cua không được thì dụ dỗ dọa nạt… vì vậy… ai có chút nhan sắc ở Phòng CA huyện Châu Thành này… cũng đã từng chổng khu cho Hùng đụ… thường nhất là khi nứng cặc… lão gia vào văn phòng… lấy cớ hỏi han công tác… 10 phút thôi là đủ cho lão phọt trong miệng người ta…

Bởi vậy… Hùng mắng thằng thượng tá Hoành Thanh Hà… là đồ ngu…

Hùng ngả người dựa lưng lên thành ghế… tay trái cầm đầu tóc của nữ Trung úy hỗ trợ… tay phải cầm iphone nhìn gương mặt của Tố Như… nhắm mắt tưởng tượng… rên rỉ… Đầu tóc của nữ Trung úy trước háng lão liên tục gục gặc… nhìn nhanh như gà mổ thóc…

Đầu cặc giật giật… triệu chứng sắp bắn… Hùng gồng người lên… tay thêm sức ghì sát đầu tóc của nữ Trung úy thêm vào… Một dòng nước đục tràn ra hai bên mép nàng…

– “Đã quá… cảm ơn em Lệ… em càng lúc càng tuyệt… hi hi…” Hùng vừa bắn xong… nét mặt vô cùng hân hoan cười dâm khen “khẩu kỷ” của nữ trung úy trong khi nàng lấy khăn giấy lau chùi đầu cặc còn hơi nhơn nhớt… mắt lườm lão nũng nịu…

– Hơn hai tuần rồi… sao chưa có tin gì vậy? Có phải có gì không ổn?

– “Ây da… anh đã nói trong vòng một tháng mà… hi hi… em gấp cái gì chớ… Lo kiếm nhà hàng nào đãi tiệc lên lon Đại úy đi là vừa… hihi đãi lớn một chút nhen… cho xôm trò…” Hùng vừa cười vừa đưa tay bóp vú… nhưng ngay lúc này… di động lão có cuộc gọi vào… lão liếc nhìn màn hình… bắt máy…

Lệ cười lỏn lẻn… tinh nghịch đưa tay trước đũng quần lão khẽ bóp mấy cái… quay người lắc mông bước ra ngoài…

– “Sao hả? Có chuyện gì?” Giọng Hùng trịch thượng…

– “Thượng Tá… tôi có chuyện muốn báo cáo với ông… Chuyện là vầy…” Giong Đại trở nên vô cùng cung kính…

Đại đa số Bi Thư, Chủ tịch và cán bộ cho dù công tác nơi bộ phận chính quyền hay Đảng ủy đều rất kiêng kỵ CA… Trường hợp Trưởng, Phó CA Tùng, Vinh của thành phố Cần thơ thì lại khác… cả hai rất khách khí với cao tầng của UBND cũng là vì nhìn mặt Đức tổng… tức là nhìn mặt Thiếu Tướng Nancy… ái nữ của Thủ trưởng số 1 mà làm việc… Hơn nửa… Phó Vinh lại là em của Chủ tịch Vân… vì vậy Sở CA thành phố… cho UBND thành phố… 7, 8 phần mặt mũi…

Cho nên Quốc Đại nể sợ Hùng hơn là Bí Thư và Chủ tịch huyện… đó là chuyện thường… là tình trạng chung… Ai làm cán bộ mà chân tay sạch sẽ? CA cũng không ngoại lệ… nhưng CA có thể vừa ăn cướp vừa la làng… có quyền mở hồ sơ điều tra cán bộ, bới lông tìm vết nếu không vừa mắt ai đó…

Còn có nguyên nhân chính nửa là trong vụ đền bù đất đai cho người dân xã Đông Phú… Hùng là ô dù đứng phía sau của Quốc Đại… hai năm qua mỗi khi dân khiếu nại… Hùng gửi CA đến “dẹp loạn”…

Tức “xì khói” cho rằng vì Trần Đức mà não không xóa được chữ “Phó”… Lại được đám người của Lại Đức Quang gợi ý… làm “kỳ đà ngáng chân” Trần Đức là chìa khóa cho tấm vé lên thuyền của Lý Bộ Trưởng… Quốc Đại liền động tâm… một công hai chuyện… ngu gì nói không?

Dĩ nhiên lão không phải nhắm mắt nhắm mũi mà làm… lão cũng thăm dò xem ô dù của tân Chủ tịch đã ngáng chân mình… là cao tầng của Thành ủy thôi mà… mấy người này không quản lão được… Huyện Châu Thành thuộc tỉnh Hậu Giang.

Đây là sai lầm chết người của Đại… đúng ra cho dù lão có muốn đào sâu hơn… cùng sẽ mù tịt… người biết không nhiều… và người biết thì không nói… Lại Đức Quang sẽ không bao giờ nói… lão biết khi nói ra… tên này sẽ sợ té cứt trong quần… chuyện ngáng chân Trần Đức? Quên đi… hắn làm ngược lại thì đúng hơn…

Đám dân làng hôm nay kéo đến “làm loạn” chính là do Đại cho người cò mồi xúi dục… mục đích để đạt được kịch bản như đã trình bày ở phần trên…

Nhưng xe lửa trật đường rầy… kịch bản không xảy ra như mong muốn… Trần Đức không bị đánh gãy xương sườn… hắn rút súng bắn chỉ thiên… làm đám dân và đám tay chân của lão chấn kinh… Lại còn ngồi xuống lắng nghe dân đen nói chuyện…

Có nghĩa là chuyện ăn chặn tiền bồi thường của lão và Thượng tá Hùng sắp đổ bể rồi… lão đã đi một nước cờ sai bét…

Bây giờ, Đại muốn Hùng đem quân “dẹp loạn”… lão dèm pha hai người Định, Hòa mách nước cho tân Chủ tịch trẻ tuổi ra mặt cho dân đen… muốn làm anh hùng… nổ súng thị uy…

Cao Hùng nghe Đại “tả oán” lập tức sai thân tín là Trung tá Liêm đến xã Đông Phú phối họp “dẹp loạn”…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202