Trên đường lái xe tới nhà Loan thì tiếng chuông di động vang lên, Đức liếc nhìn trên màn hình thấy Phó tổng Loan gọi tới, nó mỉm cười bắt máy.
– Đang trên đường đi tới… nói rồi nha lát nữa mình ở truồng…
– Hôm nay không được… Giọng Loan nói nhỏ và gấp rút trong điện thoại…
Đức ngẩn ra… sao vậy? Bộ có gì quan trọng sao… liên hỏi:
– Sao vậy? Có chuyện gì?
– Có khách… là học trò của tui… Cô Tuyết đang ở đây… Loan nói với giọng miển cưỡng… quả thật nàng không tình nguyện đón Tuyết chút nào, tất cả đã chuẩn bị cho buỗi lãng mạn tối nay, trong lúc lăng xăng thì có tiếng chuông ngoài cửa, tưởng là thằng Đức tới sớm nên lòng nở hoa… ai dè khi mở cửa thì thấy Tuyết tươi cười… Loan đành “bấm bụng tươi cười” mời vào… Cô nàng Tuyết này hồn nhiên chuyện trò huyên thuyên không có dấu hiệu ra về khiến Loan chột dạ tức muốn chết… cuối cùng đành gọi cho Đức…
Đức liền hiểu…
– OK… vậy bữa khác…
– Ừm vậy đi… Loan giọng “oán giận”… nói xong liền cúp máy…
Đức chuyển hướng xe chạy về nhà… hy vọng giờ này, mẹ chưa xuống nhà hàng…
Quả nhiên khi thấy Đức, Nhàn ngạc nhiên, thường thì tối khuya mới về…
– Sao hôm nay về sớm vậy?
– Hôm nay không bận lắm… mẹ xuống nhà hàng giúp việc hả? Hôm nay thôi đi ở nhà vứi con ha…
Thật ra cái việc Nhàn xuống nhà hàng phụ việc chỉ là kiếm chút chuyện làm cho vui thôi, đi cũng được mà không đi cũng chẳng sao, khi nghe Đức nói muốn mình ở nhà, thật là trúng tâm ý của nàng sao lại không chịu chứ?
– Ỗng và chú ba xong ở ngoài Đà nẵng rồi, nghe nói tuần tới sẻ về…
– Ừm… vậy… mình làm sao đây… Nhàn nhìn Đức hỏi, vẻ lo ngại trên mặt… hiện nay Đức điều ngủ với nàng, hai mẹ con đụ nhau mỗi đêm, quen rồi… mai mốt Tuấn về… là một vấn đề nha… tuy cả hai có thể chờ Tuấn ngủ say nữa đêm xuống nhà bếp đụ lén nhưng không phải là kế sách lâu dài, đụ trên xe cũng được đấy nhưng lâu lâu một lần thì được, đụ hoài trên xe cũng rất bất tiện đấy… nhất thời Nhàn không biết tính sao…
– Mẹ có chút tiền không? Đủ để mua căn nhà cấp 4… Đức hỏi.
Mắt Nhàn sáng lên… ý kiến hay đó… tiền nàng có… hai hoặc ba trăm triệu thôi đủ để mua căn nhà cấp 4… coi như đầu tư, mai này giá nhà lên… bán lại cũng có lời…
– Có… khoảng gần nữa tỷ…
– Vậy thì tốt rồi… con sẽ để ý… khi nào có nhà coi được con nói mẹ mua…
– Ừm được… Nhàn mừng rỡ… Đức quay người ra khóa cửa… Nhàn nhìn con… biết nó muốn đụ rồi… quả nhiên không ai hiểu ý con bằng mẹ, Đức quay người kéo Nhàn đi lên phòng tắm trên lầu… “đã lâu rồi mình không tắm chung mẹ à… bây giờ còn được mai mốt…”Đức cười hắc hắc.
– Không phải nói sẽ mua cái nhà cấp 4 sao… Nhàn tủm tỉm cười… quần áo trên người đã bị thằng Đức lột sạch nằm rãi rác trên cầu thang, ngay trước cửa phòng tắm, hai tay nàng đang chống lên tường, mông chìa ra sau… Đức đưa miệng áp sát bú liếm… về cái nghệ thuật bú liếm lồn đàn bà, người Nhật và người Mỹ là hai “trường phái” khác nhau nha… đàn ông Nhật khi bú lồn thường hai tạo tiếng kêu “rồn rột” giống như khi họ ăn tô mì hoặc hủ tiếu, người Mỹ thì khác, lúc bú lồn cũng giống như khi họ ăn uống, điềm đạm… không nghe tiếng động “rồn rột” thô bỉ như bọn Nhật…
Đối với chuyện bú lồn đàn bà… Đức có thể nói là “vạn sự thông, kinh nghiệm có thừa và khẩu kỷ xuất chúng”, dù kiểu nào đi nữa… cái lưỡi của thằng Đức cũng làm cho người đàn bà “điên” lên được… Nhàn, Thủy, Lan, Dì hai, Phó tổng Loan thích kiểu Nhật còn Thu, Dì Út, Phó tổng, Chủ tich Vân thích kiểu Mỹ…
Kiểu nào đi nữa thì cuối cùng cũng là rên rỉ thôi… người ta thường nói “đường nào cũng tới La mã”… Kiểu bú lồn nào thì cũng đưa đàn bà lên tiên… ậy dù sao đó cũng chỉ là “dạo nhạc” hoặc là “món khai vị” thôi… cái quan trọng là đút vào dập… hắc hắc hắc… lúc trước cứ phiền lòng vì học thì không thông minh sau này ra đời chỉ có nước làm cu li… không phải đâu nha… sai rồi… làm nên sự nghiệp chỉ cần “CỰ BẶT ĐẠI DU”… hắc hắc hắc. Lao Ái (*)ngày xưa… Đức ta ngày nay…
(*) Lao Ái… thời Võ Tắc Thiên bên Trung hoa… nổi tiếng cặc bự đụ dai nên Vò tắc Thiên rước vào cung phục vụ… truyền thuyết có nói là không chỉ có Võ Tắc Thiên mà con bà là Thai Bình công chúa cũng đam mê Lao ái. Thời Võ tắc Thiên trị vì… Lao ái giàu sang, quyền uy tột bực ai cũng nể sợ, sau Võ tắc Thiên băng hà… người này bị giết chết…
…
Từ lúc có quan hệ xác thịt với Đức tổng, thái độ của Chủ tịch Vân liền thay đổi 180 đối với Hải và Long, gần đây, trong lúc tiếp xúc với Bí thư Hải, lão đã có ý ám chỉ muốn “quan hệ thắm thiết như xưa” nhưng Vân đã thẳng thừng khéo léo từ chối khiến Hải giận tím mặt nhưng cũng đành đấu dịu cười hề hề, cam đoan từ nay quan hệ hai người chỉ là hợp tác thôi trên cơ bãn hai bên cùng có lợi…
Trước kia mỗi lần Long muốn đụ, Vân vì ham muốn tình dục nên cũng cho lão đụ đấy… nhưng bây giờ thì Vân khinh bỉ ra mặt, đã đụ với Đức rồi thì trong đầu Vân biết trình độ của Long… bú lồn nàng cũng không cho mặc dù Long là chồng nàng đấy… vấn đề không phải là đụ dai hay đụ như gà… ngày xưa chính Long đã dâng nàng cho lão Hải để có được cái vị trí hiện nay, nói cho cùng là vạn sự do Long mà ra… thì ngày nay đừng trách nàng… Vân đang nghỉ có phải đã đến lúc ly dị? Nàng thật sự không muốn chung một mái nhà với người bỉ ổi này nửa… nhưng có lẽ phải chờ đợi một thêm thời gian… Vừa mới thăng lên vị trí Phó Chủ tịch thường vụ liền ly dị với chồng… có vẻ không ổn lắm…
Chủ tịch Vân nhớ lại hôm đó trong chiếc xe kia nơi khu “vườn địa đàng”… nhớ tới lần đầu tiên cầm con cặc “hắn”… sao bự vậy… lại không hiểu tại sao cái “đó” chui vào miệng mình một cách “vừa vặn” nha… rồi nhớ lúc “hắn” đút vào nhịp tới nhịp lui… sao mà sướng thế, đây mới là khoái lạc của nhục dục… Nghỉ tới đó… cảm thấy nóng lên… Vân cầm di động gọi…
– Alô… Chủ tịch Vân… có gì chỉ dạy đây… giọng nói “cà rỡn” quen thuộc vang lên.
– Chiều nay có rảnh không? Ra ngoài ăn cơm? Vân nói nhỏ trong điện thoại như sợ có ai nghe…
Đức cười thầm… Chủ tịch Vân bắt đầu bén mùi cặc mình rồi… muốn đụ đây… nhớ lại “thời đụ biểu” tối nay đến đụ dì Út… nó liền nói.
– Tối nay Đức bận… hay là… trưa nay? Tôi mời Chủ tịch Vân ăn trưa?
Thoáng nghe Đức nói tối nay bận khiến Vân thất vọng nhưng lại nghe Đức mời ăn trưa, Vân liền hí hửng… trưa hay tối không phải là vấn đề…
– Nếu Chủ tịch Vân không ngại… hay là đơn giãn một chút… tôi mời cô ăn bữa ăn dã ngoại?
Vân làm gì không hiểu… sung sướng lí nhí:
– Gì… gì cũng được… sao cũng được… cậu quyết định đi…
– Vậy được… 11 gờ tôi tới đón cô ha…
– Ừm được… lát gặp… Vân sung sướng nghỉ lát nữa… phía dưới liền cảm thấy ươn ướt…
Ngồi trong văn phòng, Thảo đang suy nghỉ làm sao tiếp xúc với Đức tổng… phải làm thế nào cho cuộc gặp gỡ là “tình cờ” mới được, ý nghỉ trong đầu tiên là xuống nhà hàng của hắn ăn trưa hoặc ăn chiều gì đó rồi tình cờ “gặp”? Không ổn… không ổn… làm sao mình biết hắn? Đây là vấnđề mấu chốt… phải làm sao cho thật tự nhiên mới được, vậy phải làm sao đây… Thảo trầm tư suy nghỉ… không phải lần đầu nàng thấy thằng Đức, Thảo quan sát nhiều ngày lắm rồi… người thanh niên này khiến Thảo tò mò tìm hiểu, càng tìm hiểu càng sinh lòng ganh tị với Vân, sao con đượi này may mắn vậy? Mình không thể thua con đượi này được… nhất định phải câu dẫn hắn bằng mọi giá… người này có cái dáng người khỏe mạnh, bô trai, trẻ trung… Thảo cam tâm tình nguyện hiến thân đấy… nghĩ đến con đượi kia được ôm trai trẻ còn mình mỗi ngày bú cặc thằng Bí thư mà sinh lòng uất ức… mình không thua con đượi kia sao nó được mà mình không được… Thảo quyết chí tranh đấu.
Thảo lái xe tới nhà ba mẹ nàng trên đường Lý tự trọng, hôm kia nghe má nói ba bệnh, hôm nay mới dành chút thì giờ đi coi sao… vừa bước vào nhà liền thấy Yến, con gái chị cả, Thảo ngẩn ra cười hỏi:
– Hôm may rãnh rang vậy con nhỏ này? Không đi làm à?
– Con nghỉ chỗ đó rồi. Tuần tới đi làm chỗ khác, đúng nghề đúng sỡ trường, lương cao hơn nhiều… Yến sung sướng khoe việc làm mới, mặt nàng rạng rỡ, từ lúc biết mình được nhận làm “phó”Công trình sư Yến cứ ngở như đang nằm mơ, mặc dù là chưa chánh thức, lý do là nàng chưa hề có kinh nghiệm, cần một thời gian thử việc để công ty “quan sát” nếu được thì sẽ biến thành chính thức… Yến không ngại nàng tự tin với khả năng của mình sẽ vượt qua mọi thử thách để trở thành một Công trình sư hàng thật giá thật…
– Vậy sao? Công ty nào vậy? Có quy mô không? Thảo ngạc nhiên nhưng cũng mừng cho đứa con của bà chị mình… Tốt nghiệp ngành kiến trúc khá lâu rồi mà phải đi làm nhà hàng… Có nhiều lần nàng muốn mang nó làm trong Uỳ ban nhân dân nhưng rồi bỏ ý định… bọn cán bộ đều háo sắc dâm dê, Yến lại đẹp gái, sẻ là miếng mồi ngon cho đám dâm tặc lợi dụng thỏa mãn tính… Thảo không muốn vậy… tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: nhận rồi ha… sao hả? Sợ chứ gì? Tui cũng nói chơi thôi… coi cô kìa… sợ xanh mặt rồi kìa… Đức gập người cười hư nắc nẻ…
Nancy chợt tỉnh ngộ… hôm trước mình đùa, làm hắn sợ. Không nghỉ hắn “báo thù” nhanh như vậy… bãn tính vốn không muốn “thua” nhưng lại rơi vào bẫy của “thằng mắc dịch” này… nàng tức mình co chân “đạp” Đức tổng một cái…
– Ê… quan – quan tai nha… (1 – 1 tie có nghĩa là 1 đều)đừng “vủ thê” như vậy mà… như vậy mới có tình điệu ha… Đức vừa xoa mông đít ra vẻ “đau”… thật ra Nancy chỉ là đá nhẹ thôi…
– Nè… có đói bụng không… muốn ăn gì không? Im lặng một chút Nancy nhìn Đức ân cần hỏi… trong thâm tâm nàng… càng lúc càng thấy Đức tổng thật đáng yêu… ở với nó thật vui.
– Đói… nhưng chỉ muốn ăn một thứ thôi… Đức “đăm chiêu” nghỉ ngợi?
– Món gì? Đặc biệt lắm sao? Ngon không? Nancy ngây thơ hỏi…
– Thì món này nè… Đức nhào tới, vén cái vạt áo ngủ lên, nhanh tay tuột cái quần lót xuống úp cái miệng vào…
– Cậu…
Sau đó chỉ nghe tiếng rên rỉ…
…
– Nè… Nancy nằm nghiêng, gối đầu trên đùi Đức, tay cầm cặc nó mân mê thỉnh thoảng vọt lên vọt xuống nhè nhẹ, đây là thói quen của nàng mỗi lần sau khi “mây mưa” với hắn… Hình như tất cả đàn bà của nó đều có thói quen này.
– Chuyện gì…
– Cậu có nghỉ sẽ làm quan hong? Ý tui muốn nói là cán bộ nhà nước… Nancy từ tốn nói…
– Thôi đừng nha… tự nhiên đâm đầu vô cho dân chúng chửi cha… chuyện ngu vậy không có tui… bây giờ như vầy không sướng sao? Đức đắc ý về cái hiện tại của mình…
Nancy lộ sắc giận:
– Nói bậy nói bạ… đúng là không có tiền đồ… không tiến bộ được…
– Cái gì chớ? Bộ tui nói không phải sao? Bây giờ ai cũng chữi cán bộ công an như chửi chó đó mà… cô biểu tui đút đầu vô… có ích lợi gì đâu chớ… Đức gân cỗ “phản bác”…
– Vậy cậu có nghỉ một ngày nào bị người ta ức hiếp hay đè đầu không? Như lần trước đó… nếu không có tui thì bây giờ cậu không biết ở đâu nha… không chừng mồ mả củng xanh cỏ hoặc rục xương trong khám rồi… Nancy bĩu môi khinh thường nhìn nó nói.
– Cô nghỉ tui trở thành cán bộ rồi đấu lại người ta sao hả? Cô hai à, nghỉ kỷ đi… tép riu có chơi lại cá sấu không? Đức không chịu thua tiếp tục nói lý…
– Nói cậu ngu thì không chịu, cứ gân cổ cãi… kêu cậu đi làm cán bộ… bộ cậu tưởng để cậu làm tép riu sao? Đồ ngu… rồi “ngắt” cặc Đức một cái cho hả giận…
– Ây da đau… hả… không phải tép riu thì khác nha… có thể suy nghỉ lại… nói đi… làm sao hả? Đức nhìn Nancy hăm hở hói tới… làm cán bộ? Được đó, nếu là cán bộ cha kìa thì chịu liền, còn làm loại tép riu à? “Nô quây” (no way= nôm na có nghĩa là “đừng có hòng”).
– Cậu đúng là đồ điên mà… cà lơ phất phơ như cậu… đùng một cái biến thành cán bộ cao cấp? Nằm mơ cũng không có đâu… Nancy bĩu môi…
– Vậy sao? Vậy thì quên đi… không rãnh… Đức khoát tay kiên quyết giữ vững lập trường…
– Ngu như heo… cậu nghỉ là tui chịu để cậu làm tép riu à? Cậu có não hay không vậy?
– Nói vậy có nghĩa là cô có cách rồi? Vậy thì khác nha… nói đi… Đức nhiệt tình trở lại.
Thấy nó chịu nghe nancy liền giải thích…
– Nè… trước tiên an bài cậu một chức tép riu nào đó trong ủy ban… tạm thôi… rồi sau đó cấp trên “thấy”cậu là trọng điểm tiên tiến đáng được bồi dưỡng, gửi cậu đi học trường Đãng… cứ thế mà đi lên… có hiểu không? Nancy thao thao giãng dạy con đường “đi tắt” trong quan trường khiến Đức động tâm…
– Vậy… phải là bao lâu mớt có thể thăng lên… thí dụ như là Bí Thư huyện ủy… Chủ tịch thành phố, Bí Thư thành phố chẳng hạn…
– Nhiều thì 5, 7 năm nhưng chức vụ không quan trọng… quan trọng là có thực quyền… cậu hiểu không? Nè… thí dụ như Chủ tịch thành phố mà không có chỗ dựa thì cũng như không… như là tướng không có quân vậy, ngồi chơi xơi nước, còn nếu như là một Bí thư huyện ủy, hoặc Chủ tịch huyện thôi nhưng chỗ dựa là cây cổ thụ thì khác…
– Hiểu rồi… nếu tui làm cán bộ… cô là chỗ dựa của tôi vậy thì mau thăng quan tiến chức… có phải không?
– Vậy là cậu không ngu lắm… Nancy nhìn Đức gật gù tán thưởng…
– Nhưng mà tui đang làm Tổng giám đốc… vậy…
– Không ra ngoài ánh sáng đôi khi còn tiện hơn nhiều… có nhiều lợi ích hơn…
– Phải ha…