Trong suốt một tuần lễ… buổi sáng làm việc bình thường nhưng sau xế trưa thì ai cũng chuẩn bị cho buổi chiều trình diễn nên tan sở sớm… dĩ nhiên là Đức Chủ tịch phải chạy đôn chạy đáo chia sẻ thân mình đưa đón… ủy lạo… mỗi nàng vài giờ hoặc nửa ngày thôi cũng đủ rồi… ai cũng hiểu mình không thể độc chiếm nếu không sẽ trở thành “công địch” của những người khác…
Thư ký Tâm Đoan vì làm việc trực tiếp với lãnh đạo nên lúc này được ân sủng nhiều nhất… Sáng được Chủ tịch Đức đón đi làm… Việc đầu tiên khi vừa vào đến văn phòng là pha ly cà phê đặt trên bàn cho lãnh đạo… Sau đó cửa đóng then cài cười rúc rích… chờ lãnh đạo chỉ đạo công tác… Nàng học một hiểu mười đôi khi cũng cầu kỳ sáng tạo khiến Chủ tịch Đức khen nức nở…
Ai cũng hiểu Thư Ký Tâm Đoan là “thân tín đại thần” của Chủ tịch Đức… nàng lại là “thiên kim” của Huỳnh đại gia… người đầu tư không nhỏ vào xã Đông Phú… và cũng là người ủng hộ không ít vào chương trình từ thiện do lãnh đạo xã mình tổ chức… mỗi đêm quyên được không dưới 10 tỷ…
Người xã Đông Phú tự hào… Tuần lễ này đi làm về là hối hả tắm rửa, ăn cơm rồi từng nhóm lên xe kéo nhau lên Cần Thơ đến công viên Lưu Hữu Phước xem văn nghệ một cách si mê… Đối với đám con gái… Chủ tịch xã mình tài cao lại đẹp trai… đàn hay… hát cũng hay… Chưa hết… có người không biết nghe ai nói… mà lần mò moi ra được trên “Phây bù” hình ảnh Chủ tịch xã mình bắn nhau… tay cầm súng áo nhuộm máu đỏ lòm…
Tâm lý mà… Thiếu nữ thích yêu chuộng Soái ca… Nhiều nàng tâm tư bắt đầu mơ mộng… len lén nhìn trộm Soái ca trên khán đài… má đỏ hây hây… rồi nhìn Thư ký Tâm Đoan… trông người sang tủi phận hèn… nhưng vẫn yêu thầm… ai cấm được chứ?
Tâm trạng của Thư ký “vòng ngoài” Thục Hiền cũng là thế đấy… nhưng tệ hơn nhiều… cảm thấy hụt hẫng… Trước kia nhận việc thư ký chỉ muốn làm hài lòng ba mình… nàng luôn tránh gặp mặt hắn… Sợ hắn nổi máu dê… Bây giờ nghỉ lại… Thục Hiền hổ thẹn… Gần đây, mỗi sáng… khi thấy nàng… hắn chỉ cười gật đầu coi như chào… vô cùng xa vắng…
Chỉ đạo Tâm Đoan đến gần 9 giờ Chủ tịch Đức rời đi… Phải lên huyện báo cáo… Thấy Chủ tịch Đức “đầu tắt mặt tối”… dân trong xã ai cũng cảm động… Tiền bồi thường tưởng đã mất nay trong thời gian ngắn… đã lấy lại được… Hình tượng của Đức Chủ tịch cao vời vợi… chỉ cần nghe ai nói gì không tốt về Chủ tịch Đức… Dù chỉ một tí xíu thôi là sẽ bị mắng xối xả vào mặt… Đám tàn dư của Lê Quốc Đại vì vậy mà miệng câm như hến…
Gần đây Đức ca dùng hai thân phận tương phản nhau của mình… Thân phận thứ nhất là Chủ tịch xã nên thường đến khi thì Huyện ủy khi thì Ủy Ban huyện Châu Thành “báo cáo công tác” với lãnh đạo… Cũng phải thôi… Bí thư Đồng Giao ở Huyện ủy, còn Chủ tịch Thanh Nhã và Phó Chủ tịch Quyên ở bên Ủy ban đều rất quan tâm tình hình của xã Đông Phú í mà… Lúc này tinh hình ở xã rất bận rộn… nên báo cáo hơi lâu… lãnh nào nghe Chủ tịch Đức báo cáo xong đều rất hài lòng… miệng cười chúm chím… má đỏ hây hây…
– “Anh… anh thật là bậy bạ mà… Ở đây là văn phòng…” Đồng Giao mấy ngày nay cứ là dùng câu đó chống chế cho có lệ… nàng biết có “phản đối” cũng vô dụng nên cứ để mặc tay chân hắn sờ soạng… Dù sao bây giờ đang lúc nghỉ trưa… và chốt cửa cũng được gài cẩn thận…
– “Hi hi… Cho anh cưng chút thôi mà… mai anh đi hai ngày sau mới về… nhớ em…” Đức nịnh… tay không ngừng táy máy… Bây giờ thường lấy văn phòng làm bãi chiến trường đánh du kích… Thật kích thích… Hơn trên giường nhiều… mà các nàng hình như cũng thích thì phải… không gian, hoàn cảnh đúng là rất quan trọng mà…
Bí Thư Đồng Giao quả thiệt đang động tình… hai bàn tay quái ác của hắn làm hơi thở nàng mỗi lúc mỗi dồn dập… mặt nàng đỏ ửng… để mặc hắn tháo móc. Kéo váy và kéo luôn quần lót nàng xuống… Rồi nàng không thể tin được khi chính mình tự động dang hai chân ra khi hắn vừa áp mặt vào giữa hai đùi nàng…
Thật là thơm a… mỗi người đều có mùi thơm đặc biệt khác nhau… Nhiều khi Đức nghỉ nếu mắt bị bịt lại… chỉ cần ngửi mùi thơm… hắn có thể biết đây là lồn của người nào… Tú Nhi có mùi đặc biệt của Tú Nhi… Thụy Vũ có mùi của Thụy Vũ… và Đồng Giao có mùi thơm riêng của nàng… Tâm Đoan, Tuyết, Yến cũng thế…
Các người khác vào gặp lãnh đạo báo cáo công tác chỉ được tối đa 15 phút thôi cho nên phải gói ghém… cố mà dàn xếp báo cáo ngắn gọn… Chủ tịch Đức thì khác… hắn báo cáo kiểu gì ấy… mỗi lần thấy hắn vào báo cáo… Ai cũng oán giận… thầm nguyền rủa trong bụng nhưng ngoài mặt tươi cười chứng tỏ vô cùng hiểu biết… Chủ tịch Đức trong huyện Châu Thành này nói riêng… Trong Tỉnh Hậu Giang nói chung như mặt trời giữa ban trưa… Anh có giỏi thì làm như hắn đi rồi nói sau…
Thân phận thứ hai của Đức ca là Đức tổng… lãnh đạo tối cao của Đức Lập… mỗi lần đến Đức Lập thường họp… Lần đầu tiên họp tay đôi với Đức tổng… Tú Nhi… Thụy Vũ… hết hồn… bàn chuyện thì ít… ngồi cho hắn hôn hít sờ soạng thì nhiều… Lần đầu hồi hộp… kỳ quá mà… lần hai bớt sợ nhiều… lần ba thì thích thú… y chang như Tâm Đoan vậy… Và một khi đã quen mùi thì sao cũng được… có điều hơi chật vật một chút khi chõng khu cho hắn dập… không thể rên siết lớn như khi ở nhà… nhưng cảm giác kích thích khó tả… nó làm sao ấy…
Thụy Vũ biết Tú Nhi làm gì khi họp với hắn… và ngược lại Tú Nhi cũng biết Thụy Vũ làm gì khi vào họp với hắn… Chỉ là ai cũng có bí mật mà… chưa đến lúc phải thổ lộ với nhau mặc dù tình thân như chị em… Nhưng có điều cả hai vô cùng thắc mắc… cả hai người Tuyết, Yến… có lúc cùng lúc vào họp với hắn… Có thể nào không? Bạo vậy sao? Tên này đúng là dâm tặc mà…
Có điều khi hắn họp với Chủ tịch Nhàn, Loan Tổng và Giám đốc Tâm của phòng nhân sự thì các nàng ngây thơ không tưởng tượng được chút nào… Mẹ con… Dì cháu mà… ai nghi ngờ chứ… Ví vậy Đức tổng tiết kiệm được nhiều thì giờ lắm… không cần phải hẹn về nhà mới chơi được… Về nhà là một chuyện khác… văn phòng là tình điệu… Điều quan trọng là các nàng ai cũng hài lòng…
Bốn mỹ nữ đều biết mình là phụ nữ của hắn… chấp nhận là như vậy… cùng hắn thác loạn đắm chìm trong tinh yêu và tinh dục… Họ ngấm ngầm hiểu nhau… vô tình ngày càng xích lại gần nhau chỉ là có những chuyện “nhạy cảm” chưa nói ra miệng mà thôi… Có lẽ cần thêm một thời gian nửa… biên giới mới có thể rộng mở…
Cùng làm chung một công ty mà… Giờ trưa thường rủ nhau ra ngoài ăn trưa… trong đó dĩ nhiên là có Phượng chảnh rồi… lại còn có Thúy Ái… Hồng Phượng trước mặt 4 chị dâu “ngầm” cứ luôn miệng chỉ trích chê bai Đức tổng… thường kể chuyện “xấu” của hắn khi còn nhỏ… Nhưng “căm hận” giữ lại chuyện hắn hư hỏng rình nàng trong nhà tắm… Định bụng trong tương lai gần đây sẽ tinh sổ với hắn… nhưng khi nghỉ tới tên Ngô Trung hậu khốn kiếp… Hồng Phượng nức lòng nức dạ… hắn vì nàng mà trả thù… trong lòng cảm thấy ngọt ngào…
Lúc này… Trong căn nhà bên vĩnh Long… Người Phượng chảnh muốn tính sổ… đang ôm vuốt ve sờ soạng từng bộ phận trên cơ thể của mẹ nàng trong vòng tay. Ngày mai Đức lần đầu tiên đi máy bay ra ngoài Hà Tỉnh… Thủy có chút lo lắng… tay nàng mân mê… sốc lên sốc xuống con cặc to dài của hắn…
– “Khi tới nơi… nhớ gọi về liền đó…” Thủy một lần nữa căn dặn… hắn là cha của đứa nhỏ trong bụng nàng… Là chồng “ngầm” của nàng… không lo sao được…
– Hi hi… yên chí đi mà… hồi đó giờ chưa đi máy bay… đi một lần cho biết… mai mốt sẽ đi thường hơn… cùng thím ra ngoài Phú Quốc… Nha Trang… Đà nẵng chơi cho biết…
– “Ừm”… Thủy sung sướng gật đầu… cúi đầu liếm bìu dái… mút mút đầu cặc… rồi ngậm vào… nàng muốn ngậm thật sâu vào… Gần đây không còn cảm thấy ngộp nửa nên nguyên chiều dài con cặc hắn mất hút trong miệng nàng…
– “Wow… được rồi…” Đức kinh hỷ…
– “Ừm”… Thủy nhả ra… gật đầu… như muốn chắc chắn là minh đã đạt đến “trình độ cao” nàng lại một lần nữa nuốt… con cặc hắn liền mất hút… nàng gục gặc đầu liên tục… không khó khăn chút nào…
Vú bà bầu bóp đã nhất… căng nung núc… Đức tha hồ nhồi bóp nhưng không dám mạnh tay… khiến Thủy “bực mình”… Nàng biết hắn thích bóp vú nàng một cách mạnh bạo và nàng cũng thích như vậy…
– “Chuyện gì? Sợ bể à?” Thủy “lườm”…
– “Ha ha… hong phải… Sợ thím đau thôi… không đau thiệt hả?” Đức tăng sức…
– “Ừm”… Thủy tiếp tục gục gặc đầu… ngoan ngoãn phục vụ hắn… Đức từ từ quay người dần dần áp sát miệng vào giữa hai chân nàng…
Trong phòng chỉ nghe tiếng lưỡi nút chùn chụt… tiếng “húp súp” và tiếng rên rỉ… một hồi rất lâu…
Hai thím cháu chơi trò 69 một hồi rất lâu… Chịu hết nổi… Thủy chõng khu cho hắn đút vào… nàng thích doggy… Hắn nói không được… sanh xong rồi kiểu nào cũng được… an toàn trên hết… Có thai 4 tháng… còn muốn chõng khu không an toàn chút nào…
– “Hi hi… ngoan đi cưng… nam trên nữ dưới…” Hắn cười hi hi nói…
Từ thế yêu thích không được… cũng được đi… nhưng nghe hắn nói nam trên nữ dưới… Thủy liền phản đối… Nhất định không chịu… Cuối cùng mỗi bên nhường một bước… Đức làm ngựa cho nàng cởi… Thủy biết hắn là “Hãn huyết bảo mã”… ngày đi ngàn dặm không biết mệt… Nên tha hồ nhúng nhảy… xoay tròn… đến khi mệt quá ngã xuống ngủ thiếp đi…
Chỉ đi có hai ngày thôi mà người nào cũng nằng nặc dặn dò khi tới nơi nhớ gọi về liền… Nào phải là căn dặn trong điện thoại đâu… phải chính miệng dặn dò mới chịu… Nhưng khi gặp mặt dặn dò thì cũng phải hôn hít sờ soạng… mà khi hôn hít sờ soạng thì phải giải quyết vấn đề…
Cũng may hắn liệu mọi việc trước hết rồi… không vấn đề gì… ai cũng có phần…
…
Ở Thị xã Hồng Lĩnh… ai nói không biết Lý Gia thì không phải là người của Giòng Sông Lam, của núi Hồng Lĩnh…
Hiện nay Lý gia có Bộ trưởng Lý Hoàng Ân là một nhân vật sáng chói trên chính trường… nếu không có gì thay đổi… vài năm nửa… Chuyện ông có thể ngồi vào một trong bốn vị trí tối cao của đỉnh cao quyền lực là chuyện hiển nhiên… Người Hồng Lĩnh nói riêng và người Hà Tỉnh nói chung ai cũng nghỉ như vậy… Sông Lam núi Hồng là nơi “Địa Linh sinh nhân kiệt” mà… Trong quá khứ đã có Chủ Tịch nước Lý Hoàng Chương thì tương lai sẽ có một Chủ tịch nước, Tổng Bí Thư Lý Hoàng Ân thôi… tại nguồn: tại nguồn:
Khi Đức xuống Sảnh tiếp tân… Gia Kỳ đang ngồi chơi games trên di động… Hoàn toàn không thể tưởng tượng đây là Giám đốc Sở tài chính của một Thành phố trực thuộc Trung ương… nàng trẻ trung nhí nhảnh như một nàng sinh viên của một trường đại học nào đó… và đặc biệt là đẹp…
– Wow…
– Wow… Cái gì… wow?
– Thôi không nói… nói bị… chửi… hi hi. Tôi không ngu đâu… hi hi… bây giờ đi đâu…
– “Theo tôi… đi mua quà…” Gia Kỳ đắc ý biết vì sao hắn “wow”… đứng lên bước đi… Đức lẽo đẽo theo sau…
– Mua quà lưu niệm cho tôi à? Hi hi… Có lòng là được rồi… không cần đâu.
– “Cho anh? Muốn nằm mơ cũng phải chờ đến nửa đêm… Xí… Mai là sinh nhật của người bạn…” Gia Kỳ lườm… Xí… một cái thật dài…
– Boyfriend… Wow… Anh nào ngu vậy… không biết chết là gì? Aiz…
– Đi đi…”Bổn cô nương” không muốn cù nhầy với anh… bạn tôi biết anh tới Hồng Lĩnh… có mời luôn anh đó…
– Vậy sao… vậy là phải tốn tiền rồi…
– “Lưu manh… hạ lưu…” Gia Kỳ “mắng”… Nàng biết hắn chỉ đùa nhưng vẫn mắng… Nàng thích mắng hắn…
– Ha ha… cảm ơn… rúc cục cô cũng có ấn tượng với tôi rồi… là chuyện tốt… hi hi…
Lúc này Gia Kỳ thật sự muốn “đá” cho hắn một cái… Nhìn cái mặt hi hi ha ha của hắn thật… đáng ghét…