Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 63
Phần 63

Vừa xuống xe tiếng di động lại vang lên… Đức nhìn màn hình cười mỉm… mới tan học mà giờ gọi tới rồi.

– Hahaha… nhớ Đức hả?

– Đàng hoàng một chút đi… có chuyện này muốn nói cho cậu biết… Cục CA thành phố thả Huỳnh Tám rồi, cha hắn Huỳnh Bảy lái xe công vụ tới rước… Cục trưởng nói là do hiểu lầm… không có chuyện gì lớn nên ra lệnh thả… chỉ cần viết bản kiểm điểm thôi.

– Vậy à? Sao chị biết? Sau vài giây trầm ngâm Đức hỏi với giọng lạnh… đầy sát khí… thả ra? Hiểu lầm? Coi Trần Đức tui là ai đây? Giết người phóng hỏa không được muốn bình an rút lui? Hắc hắc hắc… đời không dễ như vậy đâu… mi không sống dở chết dở thì tao sẽ là “Trần Đức Cống”.

– Anh tôi là Phó Cục trưởng… tôi nhờ ảnh để ý coi chuyện Huỳnh Tám… ảnh vừa điện thoại nói thả hắn rồi…

– Ừm… hiểu rồi… anh chị tên gì? Nói là tôi cám ơn nhiều…

– Nguyễn thanh Tùng… mai mốt cậu có cần gì cứ nói với tôi… tôi sẽ nói với ảnh… không thành vấn đề gì đâu…

– Ừm… nè… Chị làm trong uỷ nhân dân… ai trông coi Cục CA vậy?

– Tùy theo sự phân công… nhưng thường là Phó Chủ tịch thường trực… Hiện nay là Phó Chủ tịch Thảo…

– Được Cám ơn… à nè… nhờ cô 1 chuyện… khoảng đúng 1 giờ sau… cô điện thoại cho Phó Bí thư Việt nói tôi đã biết được Cục CA thả Huỳnh Tám… cho ông ta biết ngày mai tôi sẽ khíếu nại với tỉnh ủy… Ngày mai nếu gà không bay chó không chạy thì từ nay tôi sẽ đổi tên là “Trần Đức Cống”.

– Hả? – Ừm tôi sẽ làm như cậu nói… Quyên muốn hỏi lắm:

– Vậy cậu định làm sao? Nhưng kịp kiềm lại… ngày mai chắc có kịch hay coi rồi…

Chợt nhớ nó nói đổi tên Trần Đức Cống… Quyên gập người cười rũ rượi…

Thảo buông điện thoại xuống miệng cười hảnh diện… Từ lần đầu đến tỉnh ủy trình diện với Phó Chủ tịch Túc… lão này rõ ràng dâm dê… nhiều lần muốn mời nàng ăn cơm… Ánh mắt của lão nhìn mình, Thảo biết lão này muốn đụ mình… Nếu là lúc trước… có lẽ Thảo cho lão cơ hội, nhưng hôm nay khác rồi… Tuy nhiên Thảo cũng đẫy đưa khiến Túc lòng rộn rả, cứ cách ngày lại điện thoại rủ rê ăn cơm trưa hoặc cơm tối… Từ chối hoài cũng không phải là cách… ăn cơm thôi mà… nếu lão có ý gì mình sẽ thẳng thừng từ chối…

Nghỉ vậy nên cuối cùng Thảo cũng bằng lòng đi ăn cơm với Túc một bửa… coi như là xả giao… dù sao mai này cũng phải báo cáo công tác mỗi tháng… Nhìn đồng hồ thấy cũng đã sắp đến giờ hẹn, Thảo lấy gương săm soi, tu chỉnh nhan sắc một chút…

Tiếng chuông di động vang lên… liếc nhìn màn hình… Thảo ngẩn ra… Đức rất ít khi gọi…

– A lô… là cậu à? Rất ít khi gọi cho tôi đó… có chuyện sao? Thảo hỏi giọng có vẻ nủng nịu… nhưng ngược lại nàng nghe giọng Đức rất lạnh lùng khiến Thảo sửng sốt.

– Tôi không muốn làm phiền cô đâu Chủ tịch Thảo… Chỉ có vài thắc mắc muốn biết cho tường tận thôi. Chủ tịch Thảo… cô phụ trách Cục CA thành phố?

– Ừm… Đức à… có chyện gì sao? Thảo nghe giọng nói của Đức… lòng cảm thất bất an, run lên… “chẳng lẽ hắn biết mình sắp đi ăn cơm với chủ tịch Túc nên không hài lòng?” Nghỉ tới những lời Đức trước kia, Thảo liền mất bình tỉnh… nàng đâu có ý nghỉ phản bội gì đâu… chỉ đi ăn cơm thôi mà? Mục đích là cho tiện công tác sau này…

– OK cảm ơn… Bye…

Đức cúp máy khiến Thảo mặt trắng bệch… vô cùng hối hận đã nhận lời đi ăn cơm với Phó Chủ tịch tỉnh Túc… nàng không nghỉ Đức sẻ phản ứng mạnh như vậy… tức thì gọi lại.

– Chuyện gì? Giọng Đức cộc lốc…

– Cậu… cậu đang ở đâu… ra ngoài ăn cơm nhé… Thảo nhu mì hỏi…

– Không cần đâu… tôi bận lắm… từ nay đừng gọi cho tôi nữa nha… Chúng ta không thân lắm đâu… Nói xong lại cúp máy…

Đức cười khoái chí sau khi cúp máy… đàn bà lâu lâu phải “gỏ” mới được… giống như cây gậy và củ ca rốt vậy… vừa dỗ ngọt và vừa trừng trị mới là chánh đạo… không thể để họ lờn mặt…

Là Phó Chủ tịch thành phố, phụ trách Cục CA nhưng Thảo chỉ mới thượng vị không lâu, cái tên Cục trưởng là thân tín của lão Hải… Thảo cũng phải cần có thời gian để mọi việc “đâu vào đó”, không thể nào hai ba tuần, 1 tháng mà có thể “nắm” đại cuộc được… Điều nầy Đức hiểu, nhưng không thể vì vậy mà “khoan hồng”dễ dãi với nàng ta, cần phải gây áp lực để Thảo trở nên mạnh mẻ vượt khỏi cái “bóng ma” của lão Hải… dù sao đi nữa Thảo cũng đã từng là thuộc hạ của lão… yếu tố tâm lý “kiêng nể cựu lãnh đạo” cũng có thể hiểu được nhưng không vì thế mà ảnh hưởng đại cuộc… tôn trọng lãnh đạo là điều tốt nhưng không phải một cách mù quáng… Đức không chấp nhận như vậy… người của mình lại kiêng dè người khác…

Thảo điếng hồn… cảm thấy đầu óc quay cuồng, thấy trước mặt tối sầm lại… nàng vô cùng sợ hãi hoàn toàn không biết Cục CA lại là đầu giây mối nhợ cho sự nổi giận của Đức… nàng lại nghỉ vì chuyện nó biết được nàng đi ăn cơm với lão Túc… lòng Thảo rối tung lên… lưng lạnh toát, ngã xuống bất tỉnh…

Đúng lúc, nữ Thư ký của nàng mở cửa bước vào, thấy Phó Chủ tịch ngất xỉu nằm trên nền nhà, nàng hốt hoảng kêu lên:

– Người đâu… Chủ tịch Thảo xỉu rồi… mau kêu xe cứu thương…

Trong lúc này Đức bấm số gọi Vân…

– A lô… hôm nay rãnh à?

– Rảnh thì không rảnh đâu… nhưng có chuyện này tôi nhất định phải nói… ngày mai tôi sẽ khiếu nại với Tỉnh ủy về khả năng làm việc của ủy Ban nhân dân các người… Tôi không để yên đâu…

Vân chưa kịp hiểu đầu hiểu đuôi thì Đức đã cúp máy…

Vân sửng sốt, ngẩn ra… có chuyện lớn gì vậy? Nàng bấm số gọi lại nhưng chỉ nghe “Chủ máy đã tắc máy… vui lòng gọi lại sau”.

Chỉ nói vậy thôi… Đức cúp máy xong… mỉm cười… Bàn cờ đã bày ra rồi các người chơi đi…

Nhìn đồng hồ… gần 5 giờ rồi, tắm rửa một cái ngủ một giấc chuẩn bị cho tối nay trước nhất là hẹn hò với người đẹp Ngân… sau đó tới nhà Nhung làm gian phu…

Chưa đến 5 giờ, chưa phải là giờ cao điểm nên chỉ lác đác vài người khách đến dùng cơm. Các nhân viên thấy Đức gật đầu chào… Đức gật đầu mỉm cười chào lại rồi bước lên lầu…

Thu đang nằm trên giường đọc tạp chí, giờ này khách chưa đông nên muốn lợi dụng thời gian nghỉ ngơi một chút, nghe tiếng mở cửa liền ngồi lên… Nếu không phải bé Trúc thì còn ai trồng khoai đất này… Một khuôn mặt “dâm dê” nhìn nàng nhe răng cười…

Trong phòng nên Thu không mặt áo ngực, cặp vú căn cứng ẩn hiện dưới làn vải saten mỏng… hai đầu vú hồng hồng trông thật mê người… Thu ngày càng hấp dẫn… từ khuôn mặt tới dáng người… không ai nghỉ nàng đã bốn mốt rồi…

Thấy Đức đứng nhìn mình nhe răng cười, hai mắt “dâm dê” của nó dính lên người mình một cách thèm khát… Thu trong lòng hớn hở, nàng không phải vì nó mà ăn mặc như vậy sao… nhưng ngoài miệng thì gắt:

– Làm gì nhìn dữ vậy? Có gì không ổn sao?

– Không… cô không có gì không ổn nhưng Đức thì thật là không ổn…

– Hà… có gì không ổn? Bệnh hả? Giọng Thu yêu thương đầy lo lắng…

– Hahaha… Đức ôm Thu rù rì… không biết nó nói cái gì mà hai má nàng đỏ lên liếc nhìn phía dưới thấy đủng quần đang phồng lên… “Cái tên này… lúc nào cũng vậy hết”… chưa kịp nói thêm thì hai bàn tay tên kia một tay luồn lên trên tay kia luồn phía dưới xoa bóp loạn xạ.

Đức đẩy Thu nằm xuống, kéo cả quần ngoài và quần lót xuống… Mặt Thu đỏ rực, hai mắt nhắm nghiền trong khi Đức đang chiêm ngưỡng tác phẫm của mình… Tuần trước, chính nó đã cắt tỉa nên đám lông đen mượt trước mắt rất chỉnh tề, trông thật xinh xắn… Khi nãy rù rì bên tai Thu là muốn kiễm tra… sẻ cắt tỉa nếu cần… Thu là người đầu tiên Đức thử nghiệm “tay nghề” của mình… sau đó sẻ thực hành với Tâm, Yến… Nancy là “Bạch hổ tinh” dĩ nhiên là không được rồi… Những người khác tuy muốn lắm nhưng không dám… bỗng nhiên thắy lông lồn vợ mình được tĩa gọn, là chồng mà không phải mình làm… vậy là lại ông con ở bụi này rồi…

Lần đầu tiên… Thu ngượng lắm kiên quyết không chịu nhưng nó cứ lãi nhãi năn nỉ ỉ ôi… cuối cùng nàng cũng siêu lòng… những kiểu làm tình kiểu nào cũng đã chiều nó… vậy thì cứ để nó cắt tỉa chỗ đó đi thôi…

– Coi… coi chừng bé Trúc vào… Thu thì thào… tay Đức cầm cây kéo nhỏ mân mê chùm lông, cắt tỉa khiến Thu xốn xang, miệng nói coi chừng Bé Trúc nhưng tay nàng lần mò kéo khóa quần Đức xuống, luồn tay vào nắm cặc Đức vuốt ve…

Trước đây, những lần đẩu trần truồng nằm cho Đức chơi mình… Thu rất hổ thẹn, ngượng ngịu nghỉ mình đã từng coi nó như con cháu… bây giờ trái lại những ý nghỉ đó lại làm nàng kích thích hơn nên ngày càng chủ động hơn… Thu cảm thấy nàng ngày càng táo bạo hơn… kiểu truyền thống “nam trên nữ dưới” đã xưa rồi… Thu bây giờ “cưởi ngựa” đi đường xa “vạn dậm”… và nghệ thuật bú liếm thì không cần Đức phải “chỉ đạo” nửa…

Đức buông Thu ra đi vào nhà tắm… Thu đã không còn sức lực, nằm trên giường nguýt nó… nàng còn phải xuống dưới trông coi nhà hàng tới khuya… còn nó thì chuẩn bị đi xả giao… thiệt là không công bằng mà…

Tuy đã dọn vào văn phòng dành cho Phó Bí thư được một tháng rồi nhưng thỉnh thoảng Việt vẩn nhìn quanh văn phòng của mình lấy làm đắc ý… Bây giờ lão đã là Phó Bí thư Thành ủy… Nhân vật số 3 của Thành phố… quyền lực so với lúc còn làm Chánh văn phòng thật là một trời một vực… Có điều lão hơi bực bội… đã mấy lần điện thoại cho Ngọc gạ đụ nhưng Ngọc luôn phớt lờ khiến lão thiếu hơi lồn, khí tồn tại nảo… lúc nào cũng thấy dục hỏa công tâm… “Được thôi… đã như vậy thì đường ai nấy đi… hiện nay với địa vị Phó Bí thư của mình… còn sợ không có đàn bà sao?”

Đang suy nghỉ, điện thoại trên bàn vang lên… Việt liền bắt máy… là thư ký của lão gọi vào…

– Thư Bí thư… có cô Liên… xin vào gặp…

– Ừm… cho cô ấy vào đi…

Khoảng chừng 2 phút sau, có tiếng gỏ cửa rồi cửa mở… Cô thư ký mở cửa cùng Liên bước vào…

– Được rồi… cô ra ngoài đi… Việt khoát tay bảo thư ký ra ngoài… biểu hiện phong phạm của 1 lãnh đạo…

– Cậu à… thiệt là có phong thái của lãnh đạo đó nha…

Chờ cánh cửa hoàn toàn đóng lại Liên buông lời nịnh bợ cậu mình… hôm nay nàng đã là Chánh văn phòng bên ủy ban… cũng là do Việt đề bạt bởi vậy Liên rất biết ơn người cậu này… thầm nghỉ kiên quyết bám sát Việt… tương lai Việt thăng quan cao hơn thì nàng cũng có nhiều chỗ tốt…

Việt mỉm cười đắc ý trước lời nịnh bợ của đứa cháu gái… hôm nay đã khác xưa, chức vụ Chánh văn phòng ủy ban đâu phải tầm thường nên Liên ăn mặc rất chải chuốt, mái tóc dài được chãy kỷ lưỡng, bộ đồ trắng OF khiến Liên trông đẹp hẳn lên… Việt cũng ngẩn ngơ trước sự thay đổi của đứa cháu…

– Hôm nay cháu cũng không tầm thường… suýt chút nữa cậu cũng nhìn không ra… đẹp lắm…

Liên thích thú hãnh diện… hôm nay ai cũng khen nàng đẹp… Có thế chứ… bây giờ nàng là Chánh văn Phòng ủy ban nhân dân thành phố… không còn là cán bộ quèn nửa… từ bửa được lên chức, như là cá vượt vũ môn hóa rồng… ai cũng nhìn nàng với cặp mắt nể nang… cảm giác thật tuyệt…

– Sao hả? Làm việc có thuận lợi không? Có khó khăn gì không? Việt ân cần hỏi.

– Thuận lợi… có gì khó khăn chứ? Có ai dám không nể mặt Phó Bí thư? Liên lại được dịp vuốt đuôi ngựa… khiến Việt thấy vô cùng thoải mái cười hahaha.

– Thôi đừng có ngồi đó mà vuốt đuôi ngựa… nói đi tìm cậu có chuyện gì?

– Không có gì… lâu lắm rồi muốn mời cậu đi ăn cậu luôn bận quá mà… hôm nay cháu ghé tạt qua cầu may thôi, cậu có rãnh không? Coi như là cảm ơn cậu đã nâng đỡ cháu í mà… Liên hóm hỉnh nhanh nhẩu trả lời, vô tình ưởn ngực lên… bộ ngực no tròn căn cứng khiến Việt ngây ngốc… ánh mắt dán vào như si như dại… gần cả tháng rồi, chưa thấy hình dáng cái lồn nào hết nên lão đang trong tình trạng khí tồn tại nảo, ánh mắt đờ đẩn… lòng dâm nổi lên… khẻ nuốt nước bọt… Việt năm nay 42, hơn Liên chỉ nửa con giáp nên hai cậu cháu thường rất thân nhau… đây là lần đầu tiên Việt có ý nghỉ xằng bậy tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:

– Nơi đây à? Thấy Đức ngừng xe, Ngân hỏi nhỏ, mặt đỏ lên… chổ này vắng lặng như vậy trai đơn gái chiếc… tên này hay dê xồm… nó có… ý đồ gì không đây? Tuy nghỉ vậy nhưng lòng lại mong đợi… liếc nhìn trộm Đức…

Đức cười thầm trong bụng… không hấp tấp, hối hả… nó có kinh nghiệm chiến trường dồi dào… những người đàn bà của nó hiện nay có ai lại chưa từng cùng nó làm tình nơi đây, trên chiếc xe này? Đức đang từ từ dìu Ngân đi những bước đầu tiên vào “động thiên thai có lắm hoa vàng”…

– Cô biết không… nhiều lúc tôi tới đây nằm ngủ qua đêm 1 mình… ngắm trăng ngắm sao… nè có nghe tiếng dế kêu không? Cảm giác thật thơ mộng… những cái này… quang cảnh mộc mạc của đồng quê, trong tương lai không dễ có được đâu… Đức “trơ trẽn” làm ra bộ dáng người iêu thiên nhiên lắm vậy… mặt ngước nhìn bầu trời, hai mắt nhắm lại hít một hơi dài thưỡng thức không khí trong lành của đồng quê…

Những lời này không phải của nó… Đức nhớ có lần chở Phó Loan tới đây qua đêm… Phó Loan chỉ bầu trời nói và làm như vậy… bây giờ nó lập lại y chang… nét mặt vô cùng nghiêm túc khiến Ngân nhìn nó đến nổi ngây ngốc… không ngờ Đức lãng mạn như vậy… lòng đã iêu lại càng iêu… hình tượng Đức trong lòng nàng càng lúc càng lớn lên… lại nhớ tuần trước, nó vừa ca vừa đàn. Giọng hát nó thật hay… nàng về nhà mấy hôm sau vẫn còn vương vấn…

– Nè… uống nước đi… Đức đưa cho Ngân một chai nước lọc… nó khui cho mình một lon bia…

– Cậu thường hay tới đây 1 mình sao?

– Ừm… cái giường ngủ của tôi đó… còn tiện nghi hơn đi cắm trại nửa… Đức chỉ phía sau xe nói…

– Tôi rất thích đi cắm trại nhưng chưa bao giờ được đi… là con gái nên có nhiều cái ba má tôi không cho phép… Ngân nhìn Đức hâm mộ nói…

– Sẻ có dịp mà… khi nào cô thích… tôi sẽ đưa cô tới đây… ngủ đêm trên chiếc xe này… nửa khuya, mình ngắm trăng, ngắm sao… hahaha dĩ nhiên là cô không sợ tôi…

– Sợ? Sợ… sợ cậu cái gì chứ… tôi…

Lời chưa kịp nói Ngân cảm giác môi mình bị khoá lại… hai mắt nàng mở to… đầu óc mê mang… rồi hai tay như vô thức quàng lên cổ Đức nồng nàn đáp trả…

Một nụ hôn dài… thật dài… Ngân như ngộp thở… lưỡi nó quấn quít lưỡi nàng… một hơi thở ấm áp phà vào cổ… rồi một bàn tay luồn vào áo, lòn dưới áo ngực chạm vào ngực nàng… Ngân rùng mình muốn ngăn lại nhưng lại buông xuôi để mặc bàn tay kia hoành hành ngang dọc… lại một bàn tay khác luồn từ phía dưới xâm lấn vùng cấm địa… chỗ đó của nàng được xoa xoa nhè nhẹ… cảm giác thật dễ chịu… quần áo trên người nàng cứ thế được cởi ra… người Ngân cảm thấy rỡn tóc gáy không phải vì lạnh mà là vì cái lưỡi rà khắp người nàng, rà tới chỗ nào nàng rỡn ốc chỗ đó… Bổng Ngân giật mình… hốt hoảng:

– Đừng mà… dơ lắm…

Nhưng đã muộn rồi… cái lưỡi của nó đã nhanh nhẹn chui vào u cốc bí ẩn của nàng… nơi đó đang vô cùng lầy lội ngập nước…

Ngân quyết tâm ly dị nên dọn về nhà ba mẹ… từ lúc đó đến giờ đã hơn tháng mấy rồi… nàng không biết mùi đàn ông… Ngân hôm nay như một thùng xăng gặp lửa liền bùng cháy mãnh liệt trước sự điêu luyện của tên “dâm dê”…

Đức nhẹ nhàng đút vào… Ngân cau mày nhăn mặt, mím môi hai chân dang ra quấu vào lưng nó. Đức bắt đầu chuyển động “ra vào” nhẹ nhàng một lúc lâu rồi nhanh dần, dừng lại một chút rồi tiếp tục khi nhanh khi chậm cuối cùng là hùng hục…

Ngân hả miệng cắn vai nó thật mạnh… nàng nghe vị mặn trên đầu lưỡi… lưng nó đã bị nàng cắn rướm máu rồi… nhưng nàng vẫn tiếp tục cắn, hai tay lại càng cào mạnh hơn… chỉ có như vậy mới kìm được cơn sướng mà không thét gào lên.

Đêm ấy Ngân trong lúc vào nhà cố gắng “đi đứng” bình thường… nơi ấy đau quá mà… nơi ấy đau nhưng miệng thỉnh thoảng cười chúm chím… mãi một lúc sau mới chìm vào giấc ngủ…

Ngân đâu có ngờ tên “dâm dê” kia giờ phút này vẫn đang nhấp nhô cái đầu giữa hai đùi của người mỹ phụ đầy xuân tình… Nhung hai mắt nhắm, miệng không ngừng rên rỉ… phía dưới giữa hai đùi nàng, Đức đang hì hục bú liếm, tiếng đánh lưỡi vào u cốc lầy lội nghe mồn một giữa đêm khuya thanh vắng… hai tay Nhung ghì mạnh đầu tóc nó sát thêm vào… Đức gần như muốn ngộp thở…

Nhung vừa sướng vừa tức… hai tay nàng “thấy” rõ ràng trên lưng nó có “vết tích” cào cấu, cắn… Biết nó phong lưu nhiều đàn bà nhưng Nhung vẫn bực bội khi nghỉ lúc nó “du dương” với người khác… vì vậy càng ghì mạnh hơn… muốn cho nó ngộp “chết” đi… nhưng cái tên này hình như trời sinh để phục vụ đàn bà… nó làm nàng muốn điên lên được, nàng như chơi vơi trong khoảng không gian nào đó… cảm giác thần tiên… sướng rợn người… hai bàn tay từ từ buông lõng, dịu dàng xoa mái tóc nó… thôi đi… đã biết nó là như vậy mà… chấp nhất làm gì… miển là trong lòng nó luôn có mình là được rồi…

Bụng thì nghỉ vậy nhưng đến lúc cũng dằn không được… há miệng cắn nó một cái… rồi mỉm cười đắc ý…

Dấu tích chủ quyền của “bà” cũng có rồi đấy nha…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202