Thằng Đức - Quyển 1 - Tác giả Lạtma

Phần 180
Phần 180

Tú Nhi lười biếng nhìn ra ngoài… trận mưa kéo dài từ trưa đến giờ… đường xá ngập nước… cũng may hôm nay nàng nghỉ buổi chiều. Gió hiu hiu lành lạnh… bây giờ sướng nhất là nằm trên giường, đắp mền nghe nhạc… Ống nghe bên tai… tiếng hát ngọt ngào làm nàng thiu thiu ngủ… Đang mơ màng chợt di động vang lên… nhìn màn hình… tim Tú Nhi đập thình thịch… Là hắn…

– A lô…

– Ha ha… Là anh đây… ừm… em đang ở đâu? Đài truyền hình hay đang ở bên ngoài?

– Em đang ở nhà… Anh tìm em có chuyện gì vậy?

– Vậy quá tốt… anh tới gặp em một chút…

– “Hả? Ngay bây giờ?” Tú Nhi sửng sốt…

– Ừm… có gì bất tiện sao?

– “Không… không phải… Vậy được… 15 phút sau anh tới…” Đức nói xong cúp máy… Tú Nhi bung mền chạy nhanh vào nhà tắm sửa soạn lại hình tượng… không muốn cho hắn thấy tình trạng “bèo nhèo” của minh… Trong lòng đang khẩn trương muốn chết… nghỉ lại hôm đó ngậm cái đó của hắn… Tú Nhi vô cùng hổ thẹn… bất giác sững người ra… nàng đang “home alone”… trai đơn gái chiếc… hắn… hắn…

Còn đang “bấn loạn” tâm thần thì nghe tiếng chuông ngoài cửa… Vuốt tóc, vuốt áo quần thêm một lần… nàng ra vẻ thản nhiên ra mở cửa…

– Hi hi… Chào em Tú Nhi… Sao hôm nay ở nhà vậy?

– Chỉ nửa ngày thôi… làm biếng… thấy hơi nhức đầu nên về sớm thì anh tới phiền… hi hi… ừm… anh tìm em có chuyện gì vậy?

– “Nhức đầu? Ho sốt gì hong? Ây da… coi chừng bị “con vịt 19 “đó nha…” Đức “hốt hoảng…”

– Đúng đó… coi chừng bị lây… anh…

Chưa nói hết câu… cặp môi xinh đã bị môi hắn lấp đầy… Theo bản năng Tú Nhi hai tay đẩy ngực hắn ra nhưng hắn ghì mạnh nàng… tham lam mút lấy lưỡi khiến nàng chơi vơi cuối cùng là ghì mạnh nồng nàn đáp trả…

– “Hihi… vậy là em lấy anh rồi… anh phải ở lại đây… hai đứa mình cách ly để bảo vệ sức khỏe cho cộng đồng… hi hi”… Sau vài phút mút chiếc lưỡi thơm tho của mỹ nữ… Đức “trơ trẽn” cười hi hi ha ha nói…

– “Anh đúng là lưu manh mà… Chủ tịch xã sao rảnh rang ung dung nhàn hạ vậy?” Tú Nhi hung hăng trừng mắt “mắng”…

– Anh là lãnh đạo nên làm việc bằng đầu óc… không phải bằng chân tay đâu à… anh suy nghỉ đưa ra phương hướng cho thuộc hạ làm… nên đâu cần ngồi lì trong văn phòng chứ… Cần phải ra ngoài quan sát đó đây… hắc hắc…

– Ngụy biện… nói đi… tìm em có chuyện gì…

– Khoan đã… hỏi em vài câu trước rồi nói… ừm… em làm việc ở đài truyền hình… có vui không vậy? Thấy em chạy tới chạy lui tối ngày… cực lắm nha… mà không có tương lai chút nào…

– Khoan đã… anh nha… có gì nói mau đi… anh chõng cái đuôi lên… Có ý đồ gì đây?

– Ây da… Sao lại nói như vậy… là anh có việc làm cho em… lương cao… phúc lợi tốt… phúc lợi đặc biệt… Cái gì cũng có… Chỉ cần em gật đầu thôi… hi hi…

– “Chuyện gì vậy?” Tú Nhi nghi ngờ… không biết tên này đang âm mưu gì…

– “Tổng giám đốc Đức Lập… em là nhân tuyển thích hợp nhất”… Giọng Đức chợt nghiêm túc… Đêm qua có bàn với Nancy rồi… Loan tuy có tài quản lý nhưng không đủ uy… Tú Nhi tuy chưa có kinh nghiệm trong thương trường nhưng là con gái của Bí Thư Tỉnh ủy… ai có ý đồ xấu với Đức Lập cũng phải nhìn trước ngó sau… như vậy sẽ bớt rất nhiều phiền toái…

Còn về vấn đề kinh nghiệm, chỉ cần cho nàng thời gian… Kinh nghiệm không phải một ngày mà có được… Hơn nửa Loan cũng không còn trẻ… một ngày nào đó cũng sẽ rời Đức lập…

– “Em? Tại sao lại là em…” Tú Nhi sửng sốt… nàng không nghỉ có một ngày bỗng nhiên được làm Tổng giám đốc của một công ty có tầm vóc…

– Tại vì em là phụ nữ của anh… đơn giản vậy thôi… hi hi.

– “Đừng có miệng lưỡi… là phụ nữ của anh? Không biết em đứng hàng thứ mấy à… Em không ngu đâu… Nói thiệt đi…” Tú Nhi trừng mắt…

– Ha ha… em là người phụ nữ của anh là một trong những lý do… quan trong… cái đó không nói chơi a… lý do khác chính là vì thân phận của em… Con gái của Bí thư tỉnh ủy… nà không phải lợi dụng đâu nha… mà là khai thác lợi thế thôi…

– Nhưng tại sao phải thay đổi Tổng giám đốc bây giờ là ai? Có phải đã xảy ra chuyện gì?

– “Aiz… chuyện là vầy…” Đức đem câu chuyện từ tốn kể… Tú Nhi chăm chú ngồi nghe…

– “Không được… em không làm Tổng giám đốc Đức Lập”… Tú Nhi lắc đầu…

– “Hả? Ừm… em không thích thì thôi… Anh tìm cách khác…” Đức thất vọng…

– Đồ khờ… em chỉ nói không làm Tổng Giám đốc thôi… không có nói là không tới Đức Lập làm mà…

– Hả? Ý của em là?

– “Anh thật là không tế nhị chút nào… Nếu bây giờ… em tới Đức Lập đảm nhiệm chức Tổng giám đốc… đây không phải là thượng sách… sẽ có nhiều đố kỵ… nghỉ thử đi… Yến nà… Tuyết nà… anh sẽ làm tổn thương người ta đó… Đừng nói hai người đó không phải là phụ nữ của anh nha…”Tú Nhi “lườm”…

– Vậy… vậy…

– Vậy cái gì… sao cũng được… nhưng em sẽ không làm Tổng giám đốc…

– “Tú Nhi… em… em thật tốt…” Đức cảm động…

– Chưa hết đâu… còn có điều kiện đó… Thụy Vũ cũng phải làm việc ở Đức Lập…

– Được được… em muốn sao thì sao… em nói sao anh nghe vậy…

– Đừng có nịnh bợ… em…

Cặp môi thơm tho một lần bữa bị hắn tham lam mút lấy… và thêm một lần nữa nàng run rẩy khi bàn tay của hắn chui vào trong áo… chạm vào làn da mịn màng… rồi ngang nhiên chiếm lấy vùng núi đồi… Sờ nắn vuốt ve.

Tú Nhi điếng người… muốn đẩy hắn ra nhưng hai tay hầu như không có sức… cứ để hai bàn tay hắn du ngoạn khắp cơ thể nàng… một luồng điện chạy rần rần trong cơ thể… mang lại cảm giác thật để chịu…

Không phải lần đầu… kinh nghiệm có thừa với lồn trinh nữ… Đức từ tốn vừa liếm vừa lột… Tú Nhi rên hừ hừ… chẳng mấy chốc trên người không còn một mảnh vải… hắn liếm khắp người nàng… hắn liếm đến đâu nàng nổi da gà nơi đó… cuối cùng…

– Đừng… dơ…

… cảm giác được Đức sắp áp môi vào đó… Tú Nhi theo phản xạ ngăn lại nhưng đã trễ… hắn đã bắt đầu hôn hít mút liếm… khiến nàng ngây dại… nhớ lại đã không ít lần coi lén trên mạng… bất tri bất giác nàng dang rộng hai chân ra…

Người chưa từng biết mùi vị đàn ông mà hôm nay lại bị cái lưỡi của Đức tung hoành ngang dọc ngay chỗ đó thì làm sao chịu nổi, Tú Nhi rên từng đợt, hai tay theo phản xạ ghì mạnh lấy đầu hắn áp sát vào thêm.

Lưỡi hắn cứ thế rà lên rà xuống ngay chỗ đó… hai tay khi thì se đầu ti khi thì nhào nắn… Tú Nhi cảm thấy phía dưới ướt đẫm… người nuổn ra… mềm như cọng bún…

Nàng cau mày, mặt tái nhợt, khi Đức đút vào… mặc dù rất… rất chậm, cặc vào một chút, hắn ngừng lại một hồi lâu… để cho Tú Nhi có thời gian “thích ứng”… mặt tái xanh có lẽ vì đau đớn… một khoảng đường chừng vài cm hắn nhấp đi nhấp lại nhiều lần, nhiều khi muốn “nhấn” mạnh một cái nhưng sợ nên cứ “vùng vằng” tại chỗ…

… Đức thình lình đẩy mạnh xuống, ngay lúc cảm giác chạm đáy hang sâu, vai trái hắn đau thấu tận trời xanh… nguyên do vì quá đau nên nàng cấu mạnh… Hắn nằm trên người Tú Nhi không động đậy… hôn nhẹ lên trán lấm tấm mồ hôi của nàng… Tú Nhi đau… đau lắm… nhưng cảm giác đau đớn không kéo dài, cảm giác sướng từ từ xâm chiếm… mỗi lúc một nhiều lên…

Mãi một lúc sau Đức bắt đầu nhấp nhẹ… thật nhẹ… miệng hôn lên má, lên môi nàng… tay bắt đầu mò mẫm mân mê vò nắn cặp vú đang săn cứng…

Hắn không nhấp nhiều… vài cái rồi dừng lại… hôn môi, mút liếm đầu vú, sờ bóp… không vội vã, rất dịu dàng… rồi lại nhập nhè nhẹ ra vào…

Biết không thể nhấp lâu được, đây là lần đầu tiên của nàng… Đức nhấp ra vào nhè nhẹ cũng 15 phút sau rồi phun ào ào…

Nhẹ nhàng rút ra… hôn lên trán lấm tấm mồ hôi của người đẹp. Nằm xuống bên cạnh nàng vuốt ve trìu mến…

– Đóng dấu rồi đó nha… em là phụ nữ của anh…

– “Lưu manh” Tú Nhi “mắng”… vừa mắng xong quay mặt che dấu nụ cười…

– Ha ha… Giờ mới biết sao? Muộn rồi…

Nghe tin Gia Kỳ và Đức cùng nhau đi ăn trưa… Lại Đức Huy muốn điên lên được… tâm trạng căm tức… phiền muộn, hắn đi tìm Phó Hiệu Trưởng Thanh Tuyền để phát tiết…

Người lõa lồ… Thanh Tuyền hai tay chống lên mép bàn trang điểm… mông chìa ra sau cho Lại Đức Huy nắc… hắn vừa ra sức vừa nhìn cặp vú đong đưa trong gương, nhìn gương mặt với cặp kính trắng của Phó Hiệu trưởng… tưởng tượng đó là Lý Gia Kỳ… mà ra sức… nắc.

Thanh Tuyền ngoáy mông phối hợp… miệng giả vờ rên siết… cho Huy hài lòng… nàng biết hắn sắp bắn… khả năng của hắn là vậy… hùng hổ nhưng không trấn trụ được lâu… Nhưng mau hay lâu… không phải là chuyện nàng quan tâm… Chỉ cần hắn lên tiếng… Với cái uy danh của cha hắn… Chiếc ghế Hiệu trưởng không phải là sẽ vào tay nàng hay sao?

Quả đúng là như vậy… khoảng 1 phút sau… Huy gồng người lên… một dòng nước trắng đục chảy xuống đùi Tuyền… hình như chưa đã… Huy còn muốn nắc thêm nửa nhưng cặc đã mềm xèo… không đợi hắn rút… cũng tự động rời hang…

Tuyền lấy khăn giấy chùi tinh dịch trên đùi… trong lồn rồi đứng lên đi vào nhà vệ sinh rửa ráy… Huy ngồi ngửa ra dựa lưng vào ghế sofa… hắn nhớ lại những lời của tên Tài nói mà căm phẫn…

– “Suy nghỉ gì mà nhập tâm vậy?” Từ trong phòng tắm đi ra thấy Huy ngồi thừ người… Tuyền ỏn ẻn hỏi…

– “Ha ha… không có gì… nà… lại đây ngồi xuống… công việc ra sao rồi?” Huy vỗ lên đùi… ý muốn Tuyền ngồi lên đùi hắn…

– “Còn sao nữa… cũng vậy thôi… chán phèo… Cái vụ… kia ra sao rồi?” Tuyền thăm dò… không biết Huy có vận động cho nàng hay chưa bên Sở Giáo dục & Đào tạo…

– “Haha… Yên chí đi… Em cứ chuẩn bị làm bà Hiệu Trưởng đi…”Huy nói như đinh đóng cột… Trưởng Phòng Tổ chức cán bộ Của Sở Giáo dục là do một tay do cha hắn đưa lên… Dám không nghe lời sao?

– “Hihi… Anh thiệt giỏi…” Tuyền khen…

– “Vậy sao? Hắc hắc… Vậy thì biểu hiện một chút đi… bà Hiệu trưởng tương lai” Huy vừa nói vừa chỉ xuống con cặc đang xìu của hắn…

– Đồ quỷ… Tuyền cười lẳng lơ… được phấn khích bởi tin mừng… nhanh hăng hái trườn người xuống cầm con cặc mềm bỏ vào miệng… khởi động…

“Điiiing đooong”… Có tiếng chuông cửa… khiến Huy hoảng hốt…

– Ai nhấn chuông vậy… không phải thằng chồng em chứ?

– “Hi hi… Tầm bậy… lão ta chiều mới về… đồ nhát gan… để em đi coi” Tuyền đứng lên đến sau cánh cửa hỏi vọng ra…

– Ai đó?

– “Pizza Hut giao hàng… nà… tôi để trước cửa đó nha…”Người giao hàng nói xong bỏ đi… Tuyền nghe tiếng bước chân hắn xa dần…

– Là Pizza Hut… anh gọi hồi nào vậy?

– Đâu có… nhưng nó để đó thì lấy ăn trước đi… sẵn cũng hơi đói… ăn mới có sức hắc hắc…

– “Ừm”… Tuyền nghe có lý… hé cửa nhìn… hộp Pizza nằm trước cửa… mùi thơm ngào ngạt… Nàng mở lớn cửa bước ra cúi người cầm họp Pizza lên quay vào chưa kịp đóng cửa thì cánh cửa bật ra… Nàng bị xô ngã nhào…

– “Ê… ê các người là…” Huy la lớn lên nhưng chưa hết câu đã bị bịt mồm… ăn vài cái đấm vào bụng… Tuyên mặt tái xanh… kinh hoảng… chiếc khăn quàng trên người bung ra… thân thể lõa lồ phơi bày…

– “Hắc hắc đại ca… con mẹ này… hết sẩy… bỏ uổng…” Một thằng nhóc trạc 14, 15 tuổi nhìn Tuyền với ánh mắt thèm thuồng…

– “Làm chuyện chính đáng trước đi… đụ má có nứng cặc cũng ráng nhịn…” gã đàn ánh mắt cũng hau háu nhìn Tuyền nhưng cố nhịn… lấy từ trong túi vải một cuộn băng keo nhựa cùng dây thừng… 4 thằng đàn em dè Huy trôi gô hắn lại… lấy băng keo bịt mồm miệng trước cặp mắt kinh hãi, tuyệt vọng của Huy… Kế bên… Tuyền run lẩy bẩy… Một mùi hôi thúi bay khắp phòng…

– Đụ má… con đỉ này ỉa trong quần rồi đại ca… thúi quá…

– “Còn chờ gì nữa… đụ má… kèm thằng này nó cho tao…” Tên đại ca vừa bịt mũi vừa cầm gậy bóng chày giơ cao lên nhắm ngay ống quyển của Lại Đức Huy… dùng hết sức lực đập xuống…

– “Rắc”… Tiếng xương gảy nghe rợn người… Lại Đức Huy giãy đành đạch… tiếng hét đau đớn của hắn chỉ là tiếng ư ư trong cổ họng… nước mắt hắn chảy ra… cùng với cức đái ở phía dưới…

Khi chân bên kia cũng chịu cùng số phận… Lại Đức Huy hoàn toàn mất tri giác… bất tỉnh nhân sự…

– Zọt tụi bây… mau lên… xong rồi… Thúi quá…

Danh sách chương (202 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202