Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 98
Phần 98

Đồng tử trong mắt Lạc Nam và Chân Mật hơi co lại, vô thức lùi lại phía sau một bước.

Khi một vị Thần Đạo Cảnh khủng bố như Man Lực Tộc Trưởng muốn đồ vật của ngươi, dù ngươi là ai cũng sẽ cảm thấy áp lực.

Cũng may vừa rồi Man Lực Tộc Trưởng nói rõ kêu hai người ra giá, điều này chứng tỏ không thật sự muốn cướp mà là muốn thương lượng… cho nên Lạc Nam và Chân Mật cũng chưa đến mức phải quay đầu bỏ chạy.

Chân Mật mím môi lắc đầu, Lạc Nam bước lên một bước, nhẹ hít một hơi chắp tay nói:

“Với thân phận của ngài, chắc hẳn không quá cần đến một quả trứng của Thiên Địa Dị Chủng chứ?”

Bên dưới Thần Đạo, mọi sinh linh đều là con sâu cái kiến…

Dù Thiên Địa Dị Chủng như Thanh Thiên Trùng Ngưu có tiềm lực và lợi hại đến đâu đi chăng nữa, một khi chưa trở thành Thần Đạo Cảnh thì cũng vô nghĩa và không có giá trị.

Lạc Nam không cho rằng đường đường là tộc trưởng của Man Lực Thần Ngưu, Thần Đạo Cảnh cao cao tại thượng sẽ vì một quả trứng như thế mà tham lam.

Nếu thật sự như thế thì thật sự đánh giá quá thấp Thần Đạo Cảnh rồi.

“Ngươi nói không sai, Man Lực Thần Ngưu vốn là chủng tộc cường đại không thua kém bất kỳ yêu thú hay thiên địa sủng nhi nào…” Man Lực Tộc Trưởng trầm thấp nói:

“Nhưng trường hợp của Thanh Thiên Trùng Ngưu thì khác, bổn tọa cần đến nó.”

“Tại sao?” Lạc Nam nghi hoặc.

Man Lực Tộc Trưởng im lặng như lâm vào tâm sự, ngược lại Đại Trưởng Lão lại chủ động mở miệng, thanh âm có chút đau xót:

“Bất kỳ thế lực nào cũng đều có kẻ thù, Man Lực Thần Ngưu kẻ thù lại càng nhiều hơn…”

“Năm đó tộc trưởng phu nhân hoài thai một đứa trẻ, vốn tưởng rằng hắn chính là tương lai của Man Ngưu Thần Tộc, là hậu đại duy nhất của tộc trưởng, kết quả bị kẻ gian bí mật thi triển Thần Đạo Nguyền Rủa giáng xuống, chết trong bụng mẹ.”

“Tộc trưởng phu nhân đau bụng dữ dội, dù toàn tộc chúng ta đã dốc hết khả năng cũng không thể cứu vãn, cuối cùng chỉ hạ sinh ra được một giọt tinh huyết.”

Lạc Nam cùng Chân Mật rùng mình, lại nghe Đại Trưởng Lão tiếp tục nói:

“Cũng vì chuyện đó mà phu nhân mắc phải tâm ma nghiêm trọng, muốn tìm mọi cách hồi sinh đứa nhỏ nhưng bất thành, cuối cùng ngủ sâu đến nay vẫn chưa tỉnh lại.”

Hai người nghe xong nhất thời lâm vào trầm mặc, chuyện như thế xảy ra với một đứa trẻ vô tội còn trong bụng mẫu thân, quả thật khiến người đau lòng…

Thân là một người phụ thân, Lạc Nam xem như hiểu được ý đồ của Man Lực Tộc Trưởng, hắn dò hỏi:

“Các vị muốn thông qua Thanh Thiên Trùng Ngưu để đứa nhỏ của tộc trưởng sống lại theo một cách khác?”

“Không sai.” Mấy vị trưởng lão đồng loạt gật đầu:

“Giọt máu kia vẫn còn tồn tại, hơn nữa cực kỳ tinh khiết… nếu để trứng của Thanh Thiên Trùng Ngưu hấp thụ, quả thật giống như đứa nhỏ của tộc trưởng được hồi sinh, hơn nữa còn trở thành Thanh Thiên Trùng Ngưu, thiên phú bất phàm.”

“Vậy nên các vị cứ thoải mái ra giá, chỉ cần có thể đáp ứng, Man Lực Thần Ngưu không ngại giao ra.”

Lạc Nam đưa mắt nhìn Chân Mật, lúc này hắn không tiện chen miệng vào bởi vì lý do của Man Lực Thần Ngưu rất là chính đáng.

Một Thần Đạo cấp chủng tộc sẽ không bịa ra những chuyện như thế chỉ để đạt được ý đồ.

Lúc này tùy thuộc vào quyền quyết định của Chân Mật, tin tưởng Man Lực Thần Ngưu Tộc cũng sẽ không để nàng chịu thiệt thòi, ngược lại nàng có thể dùng những thứ đổi được đi tìm mua một loại chiến thú khác.

Chân Mật lấy ra trứng của Thanh Thiên Trùng Ngưu đưa đến, thẳng thắng nói:

“Nếu nó đã hữu duyên như vậy với Man Lực Thần Ngưu, vậy thì ta thuận nước đẩy thuyền, cũng không cần giao dịch hay báo đáp gì cả.”

Lời vừa nói ra, biểu lộ của Man Lực Tộc Trưởng và mấy người đều động dung.

“Tiểu cô nương, lời này của ngươi là sao?” Man Lực Tộc Trưởng trầm giọng nói:

“Chẳng lẽ ngươi cho rằng tộc ta không trả nổi?”

Chân Mật lắc đầu, mỉm cười đáp: “Có thể trợ giúp tương lai của Man Lực Thần Ngưu Tộc, giải quyết được phiền não của Thần Đạo Cảnh như các vị đã là vinh hạnh vô cùng to lớn, ta cảm thấy vô cùng xứng đáng…”

“Huống hồ ta đã coi quả trứng này như một đồng bạn của mình, nó không phải là thứ nên xem như hàng hóa mà giao dịch.”

Lạc Nam tán thưởng nhìn lấy Chân Mật, không ngờ nữ nhân phóng khoáng thoải mái này lại có được một trái tim ấm áp đến như vậy.

Nhớ lại khi nàng gặp khốn cảnh, Khương Lê tạm gác ân oán cá nhân mà giúp đỡ nàng, hiện tại Chân Mật lại không nhân cơ hội thu lấy lợi ích to lớn, ngược lại làm theo bản tâm, lựa chọn hành động theo con tim mách bảo.

Chẳng trách hai nữ nhân sau khi hiểu nhau hơn đã có thể trở thành bằng hữu, các nàng đều có một tấm lòng nghĩa khí, so với một số bậc nam tử đại trượng phu còn hơn thế…

Man Lực Tộc Trưởng thân ảnh biến mất.

Chỉ trong chớp nhoáng, ông ta đã quay trở lại, trên tay cầm một chiếc bình trong suốt, bên trong lại có một giọt máu tinh khiết đang nhảy nhót vô cùng sinh động.

Sắc mặt Lạc Nam ngưng trọng, hắn có thể cảm giác được lực lượng cường đại ẩn chứa bên trong giọt máu này, rất là táo bạo, vượt xa bất cứ loại huyết mạch nào hắn từng chứng kiến.

Mà như cảm ứng được, quả trứng Thanh Thiên Trùng Ngưu lúc này càng phát ra rung động dữ dội… giọt máu bên trong bình cũng đang kích động nhảy nhót với tốc độ nhanh hơn.

“Xem ra bọn hắn quả thật là hữu duyên.” Chân Mật nhẹ nhõm nở nụ cười.

Lạc Nam thoáng chốc ngẩn ngơ, nụ cười này rất khác bình thường… đó là một loại cảm giác lương thiện và hạnh phúc bộc phát từ nội tâm, một vẻ đẹp mà hắn chưa từng nhìn thấy ở nàng.

Chân Mật hướng về Man Lực Tộc Trưởng đưa trứng của Thanh Thiên Trùng Ngưu không chút do dự.

Nào ngờ Man Lực Tộc Trưởng lại lắc đầu, ngược lại đem bình thuỷ tinh đưa đến trước mặt nàng.

“Cái này…” Không những Lạc Nam, mà ba vị trưởng lão cũng sửng sốt.

“Có thề sống lại là phúc phần của nó, có thể đi theo một người như Chân Mật cô nương càng là vinh hạnh của nó.” Man Lực Tộc Trưởng cảm khái một tiếng.

“Nhưng còn phu nhân?” Chân Mật sững sờ, mọi thứ đến quá đột ngột, ngay cả nàng cũng không dám tin.

Sự chân thành của nàng đã khiến Man Lực Tộc Trưởng thay đổi ý định…

Nếu Chân Mật đã dám giao ra trứng của Thanh Thiên Trùng Ngưu mà không cần hồi báo, vậy hà cớ gì hắn không dám để “con” của mình đi theo một người như nàng?

Dù sao thì hắn cũng chẳng mất mát gì, ngược lại đứa nhỏ đó sẽ rất có tiền đồ phát triển.

Chân Mật là Thiếu Thần Nữ của Chân Võ Thần Cung, mà nàng còn là thành viên của Phá Đạo Hội… hoàn toàn đủ tư cách.

“Phu nhân của ta vẫn đang hôn mê, ta chỉ có một nguyện vọng là khi ấp trứng… hãy để nó diễn ra bên cạnh nàng ấy.” Man Lực Tộc Trưởng mỉm cười ôn hòa:

“Ngày sau chỉ cần thỉnh thoảng mang theo nó trở về thăm nhà là được.”

“Vậy tiểu nữ không khách khí với tiền bối.” Chân Mật vui sướng chắp tay:

“Trước hết ta cần đến Trùng Đạo Thần Quốc tham gia đấu giá, đổi lấy Thời Không Chi Trùng…”

“Ngươi định dùng Thời Không Chi Trùng để kết hợp với Man Lực Thần Ngưu à? Ý tưởng không tệ.” Man Lực Tộc Trưởng và ba vị trưởng lão tán thưởng.

Nếu kết hợp khả năng phòng ngự của Thanh Thiên Trùng Ngưu, sức mạnh của Man Lực Thần Ngưu và tốc độ của Thời Không Chi Trùng.

Vậy thì sẽ tạo ra một Thiên Địa Dị Chủng thuộc hàng bá đạo.

“Đại Trưởng Lão, liên quan đến tương lai đứa nhỏ… ngươi hộ tống Chân Mật cô nương đến Trùng Đạo Thần Quốc tham gia đấu giá đi, nhớ đừng để lộ thân phận.” Man Lực Tộc Trưởng trầm giọng nói.

“Được.” Đại Trưởng Lão chắp tay lĩnh mệnh.

Lạc Nam khóe miệng giật giật, để một vị Thần Đạo Cảnh Trung Kỳ hộ tống tham gia đấu giá, sợ rằng ngoại trừ Chân Mật ra… thế gian không còn người thứ hai a.

“Còn Lạc công tử, ngươi có thể tạm thời ở lại tộc ta sử dụng Thể Thần Thác rèn luyện…” Man Lực Tộc Trưởng hào phóng nói:

“Cũng không cần đánh đổi gì cả, chúng ta hiện tại xem như bằng hữu haha.”

“Đa tạ tiền bối.” Lạc Nam kinh hỉ, không ngờ mình lại được phúc từ Chân Mật.

“Khanh khách, xem như ngươi được ta thơm lây.” Chân Mật quyến rũ cười rộ lên.

Mọi thứ được dàn xếp ổn thỏa, Đại Trưởng Lão và Chân Mật khoác vào áo choàng, xé rách không gian đến Trùng Đạo Thần Quốc tham gia đấu giá, tranh đoạt Thời Không Chi Trùng.

Lạc Nam thì được Tam Trưởng Lão của Man Lực Thần Ngưu mang đến phía sau Man Hoang Sơn.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Trước mặt hắn lúc này là một con thác khổng lồ từ trên đỉnh núi đổ ập xuống.

Dòng thác nặng nề, mỗi một giọt nước như ẩn chứa một hải dương mênh mông cuồn cuộn bên trong.

Nếu không phải bên dưới có Trận Pháp cao cấp đỡ lấy, sợ rằng dòng thác này có thể đánh chìm, tàn phá tất cả mọi thứ xung quanh.

Mỗi một giọt nước trong dòng chảy đều chứa đựng Quy Tắc Chi Lực cao cấp có tác dụng luyện thể, chúng nó như có linh tính nhảy nhót từ trên không cho đến khi rơi xuống, sau đó lại quay đầu đảo ngược bay lên đỉnh núi, hình thành một vòng lặp vô tận…

“Đây là Thể Thần Thác, nơi luyện thể của Man Lực Thần Ngưu chúng ta…” Tam Trưởng Lão tự hào giới thiệu:

“Mỗi tộc nhân vừa ra đời sẽ được dùng nước của Thể Thần Thác tẩy lễ tắm qua một lần, những lần sau đó phải có cống hiến to lớn mới được tiếp tục sử dụng.”

“Tại hạ không có cống hiến gì, thật sự ngại quá.” Lạc Nam có chút ngượng ngùng.

“Không cần khách khí, kết giao với nhân vật như ngài cũng là việc đáng vinh hạnh haha.” Tam Trưởng Lão rộng rãi nói:

“Cứ tự nhiên đi!”

Lạc Nam ngó nghiêng xung quanh, lúc này mới ngượng ngùng cười:

“Không biết có thể để ta đơn độc rèn luyện hay không? Có một ít bí mật không muốn người khác nhìn thấy…”

“Được rồi, lão phu sẽ đích thân canh giữ bên ngoài.” Tam Trưởng Lão nghiêm nghị gật đầu, quay người rời đi.

Lạc Nam hít sâu một hơi, lúc này mới chuyển sang dáng vẻ của Yên Nhược Tuyết.

Váy công chúa của Chân Mật mặc lên cơ thể, lao cả người vào dòng thác đang đổ xuống.

ẦM.

Khoảnh khắc khi dòng thác phủ xuống, cơ thể Lạc Nam liền như bánh thịt bị đè ép nằm bẹp xuống bề mặt Trận Pháp…

Hắn tan xương nát thịt, ngay cả Phật Cốt cũng đang vỡ ra…

Cùng lúc đó, váy công chúa cũng tỏa ra lực lượng bao trùm xung quanh.

Lạc Nam linh hồn vẫn còn, liền nỗ lực kích hoạt Bá Đỉnh, điều động Bất Diệt Viêm và các loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính khôi phục cơ thể.

Nhưng căn bản là khôi phục không được, bởi vì còn chưa kịp phục hồi thì dòng thác lại đổ xuống liên tục, đem cơ thể hắn oanh thành cặn bã, chỉ còn những tế bào…

Các tế bào này cố gắng tìm kiếm lấy nhau để liên kết trở lại, sản sinh máu thịt… rồi lại bị nghiền nát.

Nói là luyện thể, thực ra là Lạc Nam nằm ăn hành, cố gắng hồi phục sau mỗi lần ăn hành mà thôi…

Nhưng sau mỗi lần như thế, cường độ của từng tế bào, của từng giọt máu, của từng chút da thịt đều được mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn…

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233