Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 8
Phần 8

Lạc Nam không có nhiều chuyện để nói với họa Thuỷ, sau khi nhận ra không dễ dàng chế phục nữ nhân này, hắn cũng để nàng trở về Tam Đạo Môn.

Bản thân hắn thì một đường hướng về Độ Đạo Môn.

Tiếc là họa Thuỷ làm tốn không ít thời gian của hắn, dẫn đến không thể nào chặn đường khống chế Nguyệt Lượng.

Tuy nhiên Nguyệt Lượng là Thiếu Thần Tử của Song Thần Môn, tu vi Thiên Đạo Cảnh… nói không chừng chiến lực cũng rất mạnh, áp đảo được đối phương hay không cũng khó mà nói.

Bất quá không thể không nói, lần trước thu phục con hàng Nguyệt Tường quả thật có chỗ để dùng đến, nếu Nguyệt Tường không truyền tin, lần này hắn cũng không biết Tam Đạo Môn và Song Thần Môn có ý đồ như vậy.

Sau hai trận chiến liên tục với Hải Đao Bang Chủ và họa Thuỷ, Lạc Nam có thể kết luận thực lực hiện tại của mình còn chưa thể triệt để nghiền ép Thiên Đạo Cảnh.

Gặp phải Thiên Đạo Cảnh hơi yếu như Hải Đao Bang Chủ có thể đánh bại nhưng không thể ngăn hắn đào tẩu, gặp phải Thiên Đạo Cảnh cường đại như họa Thuỷ thì đánh khó phân thắng bại.

Đặc biệt là tu vi của họa Thuỷ chỉ là Thiên Đạo Cảnh Trung Kỳ mà thôi.

Nếu nàng là Thiên Đạo Cảnh Hậu Kỳ hay thậm chí là Thiên Đạo Cảnh Viên Mãn, vậy thì kẻ phải bỏ chạy sẽ là Lạc Nam.

Nghĩ đến đây hắn cũng vuốt cằm suy tư, bên trong Tranh Đoạt Thiên Cảnh chắc chắn không thiếu nhân vật Thiên Đạo Cảnh tham dự, bản thể của mình còn chưa chắc giành chiến thắng, vậy chỉ với thân phận Tiểu Ma làm sao có thể đàn áp quần hùng? Thậm chí sợ rằng khả năng tự vệ cũng không có a.

“Không được, ta phải cố gắng đột phá cả Đạo Tu và Thể Tu đến Đại Đạo Cảnh trước khi Tranh Đoạt Thiên Cảnh xảy ra.” Lạc Nam âm thầm quyết định.

Tuy rằng có Hương Trà sư tỷ trấn định càn khôn, nhưng mình thân là sư đệ của nàng… cũng không thể quá mức lép vế được.

Đạo Thụ hùng vĩ đã hiện ra trước mắt, Lạc Nam cách Độ Đạo Môn đã rất gần, đang định khôi phục thân phận Tiểu Ma.

Bất quá lúc này, hắn bỗng nhiên dừng lại cước bộ.

Bởi vì lại có một mảng hình ảnh truyền vào trong đầu hắn.

Đó là tại Vô Lượng Sơn, Hoàng Ngọc Động.

Lần trước tiến vào Hoàng Ngọc Động nhặt Rương Đặc Biệt bên dưới đáy đàm phát hiện một nơi thần bí, để đảm bảo an toàn… hắn đã lưu lại một con Xích Nha Hắc Ám ẩn nấp ở phụ cận lẳng lặng quan sát.

Đó là một nhân vật khoác áo choàng trắng từ đầu đến chân, phong cách ăn mặc không khác Bạch Y Nhân bao nhiêu đang lặng lẽ đặt tay lên cửa động.

Mà ngay khi Xích Nha Hắc Ám của Lạc Nam lặng lẽ tiếp cận định tiến vào bên trong quan sát.

“Hự…”

Sắc mặt Lạc Nam bỗng nhiên biến sắc, cổ họng đau điếng, linh hồn tê dại.

Bởi vì có một bàn tay đeo găng tay màu trắng đã lặng lẽ bóp lấy cổ của Xích Nha Hắc Ám tự khi nào.

Lạc Nam lập tức thu hồi Hồn Lực, cảnh tượng sau đó liền biến mất.

“Lại một nhân vật đáng sợ?” Lạc Nam nhíu chặt chân mày.

Phải biết rằng Xích Nha Hắc Ám của hắn có một tia quy tắc trạng thái thống trị dung hợp bên trong, vậy mà vẫn bị đối phương phát hiện?

Như vậy người mặc áo choàng trắng kia chắc chắn phải là Thần Đạo Cảnh.

Bởi lẽ ngay cả họa Thuỷ nhập đạo siêu thoát thiên địa tu vi Thiên Đạo cũng không thể phát hiện tung tích của hắn khi có Bá Đạo Quy Tắc che đậy.

“Lần đó bên ngoài cửa động chỉ có Thiên Đạo Quy Tắc phong bế mà thôi, nhưng chủ nhân của động phủ lại là Thần Đạo à?” Lạc Nam có chút trầm ngâm:

“Liệu người này có liên quan gì đến bí mật dưới đáy đàm?”

Nghĩ tới nghĩ lui hắn chỉ có thể lắc đầu, chuyện này tạm thời còn quá xa vời năng lực của mình, hơn nữa cũng không liên quan, tránh chủ động tò mò tìm hiểu.

Dù sao thì việc lẻn vào động phủ của người ta mà chưa được phép đã là hành vi thất lễ.

Chỉ hy vọng vị Thần Đạo Cảnh kia sẽ không truy cứu, dù sao thì ngoại trừ Rương Đặc Biệt do Hệ Thống cung cấp, mình cũng không lấy bất cứ thứ gì bên trong động.

Không bận tâm đến nữa, Lạc Nam tìm một nơi hoang vắng hoán đổi sang túi da Tiểu Ma, tiến vào Độ Đạo Môn.

Vô Lượng Sơn – Hoàng Ngọc Động.

Bình thản nhìn Xích Nha Hắc Ám tiêu tán trước mặt mình, người khoác áo choàng trắng không có chút dao động cảm xúc nào đáng nói.

Mặc dù vừa rồi thông qua Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn, y đã trực tiếp nhìn xuyên thời không và chứng kiến sự tồn tại của Lạc Nam.

Bất quá dường như không quá để ý…

Chỉ bước đến bên ngoài Hoàng Ngọc Động, thần thức cuồn cuộn quét vào bên trong kiểm tra.

Chứng kiến mọi thứ vẫn nguyên vẹn không có gì thay đổi, thân ảnh áo trắng lẩm bẩm:

“Năm đó ta thương nặng trong người, chỉ có thể sơ sài bố trí…”

Nói đến đây, Thần Đạo Quy Tắc từ đôi tay mãnh liệt tiến ra, trực tiếp hình thành tầng tầng lớp lớp phong ấn bao trùm Hoàng Ngọc Động.

Chưa dừng lại ở đó.

Áo choàng trắng tung bay, thân ảnh đứng giữa Vô Lượng Sơn hùng vĩ, ngón tay nhẹ điểm xuống.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Toàn bộ Vô Lượng Sơn rung lắc kịch liệt, sau đó bị nhấn chìm vào vô tận hư không.

Trong nháy mắt, dãy núi Vô Lượng mênh mông đã hóa thành một vùng đất trống rỗng hoang vắng.

Mà như cảm thấy vẫn còn chưa đủ, thân ảnh áo choàng lại từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra bốn pho tượng đá ném xuống.

Như tứ trụ định càn khôn, phân biệt ở bốn phương Đông Tây Nam Bắc xung quanh khu vực Vô Lượng Sơn rơi xuống.

Bốn pho tượng khổng lồ này như được hoang thạch đúc thần, vô kiên bất phá lại cực kỳ sống động có thần như những sinh mệnh thật thụ.

Nếu như có người ở đây chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn nội tâm sẽ run rẩy.

Bởi vì đây chính là bốn pho tượng yêu tộc cường hoành, dù là tại Đạo Giới cũng vô cùng hiếm hoi, gần như đã tuyệt tích.

Cổ Thánh Kỳ Lân.

Địa Ngục Ngũ Đầu Khuyển.

Bất Diệt Điểu.

Thần Long.

Làm xong tất cả, thân ảnh khẽ gật đầu: “Như vậy tạm đủ… hy vọng có thể vĩnh viễn ngủ say…”

Thoại âm như gió nhẹ mây trôi, thân ảnh trong áo choàng trắng đã như khói bụi biến mất.

Mà ngay khi thân ảnh này vừa tan, từ các vùng không gian khác nhau thuộc Đạo Địa, lại không ít người mở mắt.

Tất cả bọn hắn đều là đại năng chân chính, hay nói đúng hơn là Thần Đạo Cảnh, Đạo Chủ của các Đạo Thống và thế lực.

“Đây là Tứ Thần Trấn Thiên Trận, một trong các trận pháp cao cấp bậc nhất tại Thần Đạo Cấp.”

Chư vị Đạo Chủ hít sâu một hơi, ngưng giọng lẩm bẩm:

“Phải dùng đến Tứ Thần Trấn Thiên Trận phong tỏa, rốt cuộc Vô Lượng Sơn đã che giấu thứ gì?”

Mặc dù rất hiếu kỳ, nhưng các vị Đạo Chủ dù cao cao tại thượng, thực lực vô biên cũng không dám chủ quan.

Bởi vì bọn hắn đều cảm ứng được, nhân vật ra tay bày trận kia…

Không dễ chọc!

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233