Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 9
Phần 9

Lạc Nam không đủ tư cách biết những thứ này, hiện tại hắn đã về tới Độ Đạo Môn.

“Hả? Có chuyện gì náo nhiệt vậy?”

Đưa mắt nhìn, phát hiện ở quảng trường đang tụ tập rất nhiều đệ tử, cả đám đứng vây quanh, cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Bất quá không phải việc của mình, Lạc Nam sau nhiều ngày lăn lộn cũng có phần mệt mỏi, định trở về Thanh Trà Sơn ngủ một giấc.

Nào ngờ lúc này một người bỗng nhiên chú ý đến hắn, lớn tiếng nói: “Nhìn kìa, Tiểu Ma sư đệ trở về!”

Lời vừa nói ra, đám đông nhất thời đều hướng mắt về phía hắn.

Lạc Nam sắc mặt mộng bức.

Hắn phát hiện ở quảng trường có cả những đại nhân vật như Cầm Dao Nhã, Đan Phỉ, Bùi Vũ đám người, ánh mắt cả đám sáng quắc như sói đói nhìn lấy mình.

“Ta nổi tiếng lắm sao?” Lạc Nam vuốt mũi, trong lòng tự đắc:

“Hay do khí chất của ta quá mức kiệt xuất, dù ở trong túi da tầm thường cũng không thể che giấu được, vô hình chung trở thành đối tượng được vạn chúng chú mục?”

“Tiểu tử thúi đến!” Hương Trà cũng không biết từ khi nào hiện ra, nắm tay hắn lôi kéo đến quảng trường.

Lạc Nam nội tâm run rẩy.

Nếu là trước đây khi được Hương Trà cầm tay, hắn cũng chỉ cảm thấy bình thường.

Nhưng hiện tại biết được bà nương này vậy mà là Thần Đạo Cảnh trọng sương từ tương lai trở về, trong lòng khó tránh khỏi có chút khẩn trương.

Thần Đạo Cảnh a… lại là sư tỷ của mình?

“Ngươi sao thế?” Cảm nhận được nội tâm khác thường của hắn, Hương Trà quay đầu hỏi.

Lạc Nam giật mình, vội vàng trấn an cảm xúc, thầm nghĩ sư bá của ta còn là Phá Đạo Hội Trưởng, Phù Tổ còn phải hỏi thăm ý kiến của ta, vậy có thêm một sư tỷ là Thần Đạo Cảnh dường như cũng khá bình thường.

Nghĩ đến đây hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ra vẻ lười biếng nói:

“Đệ vừa rèn luyện trở về, có chút mệt mỏi muốn nghỉ ngơi a.”

“Chuyện lần này cần ngươi ra mặt, sau đó nghỉ ngơi cũng không muộn.” Hương Trà quyết đoán nắm hắn đến vào quảng trường.

Đám người xung quanh còn vô thức tách ra hai bên nhường đường cho tỷ đệ hai người.

Ngay cả các Thiếu Thần Tử, Thiếu Thần Nữ cũng không ngoại lệ.

“Moá, từ bao giờ ta có đãi ngộ này?” Lạc Nam hoài nghi nhân sinh.

“Sư tỷ, rốt cuộc là có chuyện gì?” Hắn nhịn không được truyền âm hỏi.

Hương Trà lúc này cũng truyền âm hồi đáp.

Rất nhanh Lạc Nam đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Thì ra là có thế lực đến Độ Đạo Môn khiêu chiến, mà nói là khiêu chiến thì cũng hơi quá khích, chủ yếu là luận bàn giữa các đệ tử mà thôi.

Cũng giống như việc hắn từng đến Xích Bích Đạo Thống khiêu chiến vậy, chỉ cần là thế lực tu luyện không ngại khó khăn, sẽ chẳng ai hèn nhát từ chối khiêu chiến một cách đường đường chính chính của người khác.

Xích Bích Đạo Thống cũng thế, Độ Đạo Môn cũng giống như vậy.

Và đương nhiên cả Xích Bích Đạo Thống và Độ Đạo Môn đều không muốn thua.

Nghe Hương Trà sư tỷ nói, Lạc Nam mới biết thế lực khiêu chiến Độ Đạo Môn được gọi là Thiên Hoàng Thần Quốc đến từ Đạo Quốc.

Nghe đồn Thiên Hoàng Thần Quốc cũng là một phương thế lực có nội tình khủng bố tại Đạo Quốc, một trong bốn khu vực thuộc Đạo Giới.

Quốc Chủ của Thiên Hoàng Thần Quốc may mắn sinh ra một nữ nhi có thiên phú kinh người, ở trong cùng cấp gần như vô đối, nàng chính là Thiên Hoàng Công Chúa.

Thiên Hoàng Công Chúa tuổi chưa đến một nghìn, tu vi đã là Đạo Cảnh, hơn nữa đã khiêu chiến rất nhiều đối thủ trong cùng cấp tại Đạo Quốc nhưng đều bất bại, cho nên lần này các vị cường giả của Thiên Hoàng Thần Quốc đã mang theo nàng đến Đạo Địa khiêu chiến các thiên chi kiêu nữ tại nơi đây.

Qua lời của Hương Trà Sư Tỷ, Lạc Nam biết được Thiên Hoàng Công Chúa đã tuyên chiến qua Song Thần Môn, Tam Đạo Môn các loại… đều đạt thành tích bất bại trong cùng cấp độ bên dưới Đại Đạo Cảnh.

Lần này đến lượt Độ Đạo Môn trở thành đối tượng khiêu chiến của nàng.

Đã có hơn mười vị đệ tử tinh anh tu vi Đạo Cảnh của Độ Đạo Môn đến từ Linh Cầm Sơn, Vực Đạo Sơn, Đạo Yêu Sơn, Ma Đạo Sơn, Chiến Trận Đường các loại lần lượt ứng chiến nhưng đều thất bại rồi.

Trong tình cảnh éo le như vậy, Độ Đạo Môn liền hướng ánh mắt về phía Thanh Trà Sơn.

Bởi vì Thanh Trà Sơn có Tiểu Ma yêu nghiệt, đã từng thể hiện chiến lực bất phàm trong tỷ đấu nội môn là điều mà tất cả mọi người đều biết.

Đáng tiếc Hương Trà lại nói sư đệ Tiểu Ma của mình ra ngoài tu luyện, không biết bao giờ mới trở về.

Ngay lúc Độ Đạo Môn thật sự bất lực, Lạc Nam rốt cuộc về đến nên mới xảy ra cục diện như hiện tại.

Hắn trở thành đối tượng được vạn chúng chú mục, từ trên xuống dưới Độ Đạo Môn đều đặt hy vọng vào hắn.

Lạc Nam nghe xong mà âm thầm nghiêm túc.

Hắn vừa mới chiến với Thiếu Thần Nữ của Tam Đạo Môn là họa Thuỷ xong, biết được nội tình của Tam Đạo Môn tuyệt đối không thể xem thường.

Vậy mà các đệ tử tu vi Đạo Cảnh của Tam Đạo Môn đã thất bại trước vị công chúa này của Thiên Hoàng Thần Quốc, chứng tỏ chiến lực của nàng ta thật sự phải rất bất phàm, với túi da của mình hiện tại chưa chắc có thể thắng lợi.

Hơn nữa Thiên Hoàng Thần Quốc đến từ Đạo Quốc, đây chắc chắn là thế lực đối nghịch với Phá Đạo Hội, cũng là một trong những thế lực phân tách Đạo Giới ra như bây giờ.

Vì danh dự của Độ Đạo Môn, cũng như vì không muốn Thiên Hoàng Thần Quốc đạt được ý đồ, Lạc Nam quyết tâm không thể bại được.

Thế là hắn ngẩng đầu ưỡn ngực, biểu lộ nghiêm nghị tiến vào giữa quảng trường.

Chú ý đến biểu hiện của Lạc Nam, không ít cường giả Độ Đạo Môn âm thầm tán thưởng.

Nhìn thấy khó khăn không chùn bước, ngang nhiên đối mặt, đây mới là phong thái mà đệ tử Độ Đạo Môn nên có được.

Rốt cuộc Lạc Nam đã được diện kiến phái đoàn của Thiên Hoàng Thần Quốc.

Chỉ thấy đó là nhóm ba người đang được Thất Trưởng Lão của Độ Đạo Môn tiếp đãi.

Trong đó một tên nam tử trung niên diện mục cương nghị, chân mày như kiếm, ngũ quan như hổ, thân khoác chiến giáp đen kịch, có phong phạm đại tướng tung hoành chiến trường.

Một người khác là nam nhân nhưng lại giống nữ nhân, diện mạo xinh đẹp, da trắng má hồng, âm nhu tà mị, mặc y phục tổng quản, rõ ràng là một tên thái giám.

Mà người cuối cùng chính là toàn trường tiêu điểm.

Đó là một thiếu nữ mặc váy công chúa đỏ rực cực kỳ nổi bật, trên váy có tô điểm những viên đá nhỏ như những vì tinh tú trên bầu trời nhuộm máu cực kỳ kích thích thị giác.

Nàng đeo bao tay lưới màu đỏ, mặt đeo khăn lụa đỏ, cũng chỉ để lộ đôi mắt to tròn như hắc ngọc lung linh, bên trong có nét kiêu kỳ không hề che giấu.

Đôi chân trần như ngọc trắng hơn tuyết chính là một trong những điểm ít ỏi lộ ra da thịt của nàng, từng ngón chân tinh xảo như búp măng, xinh xắn đáng yêu.

Mặc dù dung mạo vẫn che giấu, bất quá chỉ cần không ngốc cũng sẽ đoán được phía sau lớp khăn lụa kia là một trương tuyệt mỹ dung nhan.

Thiên Hoàng Công Chúa!

Lúc này nàng hiên ngang đứng ở quảng trường, xung quanh là hơn mười vị đệ tử của Độ Đạo Môn đang chật vật trị thương, hiển nhiên đều đã bại trận rồi.

Điều khiến Lạc Nam chú ý nhất chính là, dù đã chiến hơn mười người… vị công chúa này vẫn khí định thần nhàn, váy công chúa thậm chí không xuất hiện vết nhăn, ung dung cao quý vô cùng.

Rõ ràng chưa từng chiến hết sức, thậm chí có thể nói là dạo chơi mà thôi…

“Nếu Đạo Cảnh của Độ Đạo Môn không còn ai, vậy bản công chúa muốn thử một phen với Đại Đạo Cảnh!”

Thiên Hoàng Công Chúa ung dung lên tiếng, thanh âm thanh thuý êm tai lại như sỉ nhục Độ Đạo Môn một cách trần trụi.

Lạc Nam thở dài, hắn rốt cuộc hiểu cảm giác của Xích Bích Đạo Thống khi bị mình tuyên chiến.

Nếu Độ Đạo Môn cử ra Đại Đạo Cảnh, dù thắng lợi cũng sẽ mất mặt mà thôi.

Không hề do dự, Lạc Nam chậm rãi bước ra, cao giọng nói:

“Tiểu đồng của Thanh Trà Sơn, nguyện thỉnh giáo cao chiêu của công chúa!”

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233