Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 119
Phần 119

Lạc Nam ngẩn ngơ vì khung cảnh trước mắt quá đẹp…

Khác với hai thiếu nữ thiên kiêu mà hắn vừa nhìn thấy, chủ nhân của Lam Thuỷ Kiếm là một vị mỹ phụ nhân nhẹ nhàng như nước, mỹ diễm hơn hoa, có phong thái trang nhã dịu dàng đằm thắm…

Nàng như một đoá hoa sen trắng giữa hồ, tinh khiết vô ngần…

Tóc xanh như nước búi cao để lộ chiếc gáy trắng trong cao quý, xương quai xanh xảo đoạt thiên công, nước da dương chi bạch ngọc không chút tạp chất, đôi bầu sữa đẫy đà ngạo nhân, vòng eo nhỏ nhắn không xương, đôi chân thon dài đứng ở nơi đó đã có thể khoe trọn những đường cong mỹ miều của cơ thể.

Đôi mắt như nước hồ thu tĩnh lặng ẩn chứa nội tâm sâu lắng có thể nhấn chìm cả linh hồn, vẻ đẹp cổ điển của mỹ phụ á đông với khuôn mặt trái xoan, mũi cao thanh tú, bờ môi đỏ thắm khiến người ta nhịn không được muốn lao vào ngậm lấy.

Lạc Nam vô thức bị địa phương bên dưới thu hút, nơi có thảm cỏ xanh mềm mại khéo léo che đi vùng cấm địa của người phụ nhân như ẩn như hiện…

Nếu nữ thích khách và Loạn Đạo Quận Chúa là hai đoá hoa non còn chưa hoàn toàn nở rộ, thì vị mỹ phụ nhân trước mắt này chính là ở vào thời kỳ đẹp nhất, lộng lẫy nhất của một đoá hoa đang rạng ngời khoe sắc.

Đầy phong vận của một mỹ phụ nhưng lại mang khí chất thanh cao khó gần…

Loại nữ nhân này không thể nghi ngờ chính là có sức hấp dẫn nhất đối với mọi nam nhân ở mọi độ tuổi.

“Không biết vị này là?” Lạc Nam nhịn không được hỏi.

Hắn tò mò không biết mỹ phụ này là trường hợp giống như mình với nữ thích khách trùng hợp lẻn vào, hay là người vốn thuộc về Vô Minh Mộ Địa…

Thực lực của mỹ phụ quá kinh khủng, lại thêm có vẻ hiểu rõ tình hình trong này nên hắn thiên về trường hợp thứ hai hơn…

“Ta vốn gọi Loạn Ninh Lam, người phụ trách canh giữ lăng mộ này, các ngươi có thể gọi ta Ninh Lam là được.” Mỹ phụ nhân mở miệng, thanh âm thanh thuý như chuông ngân, ánh mắt chìm vào hồi ức:

“Kể từ khi chủ công không còn, thế gian này đã không ai xứng đáng mang một chữ Loạn trong tên nữa.”

“Người giữ mộ?” Loạn Đạo Quận Chúa toàn thân run rẩy, vừa kích động vừa sùng bái:

“Chẳng lẽ tiền bối là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần?”

Mặc dù Loạn Đạo Quận Chúa được xưng là đệ nhất thiên tài ở Đạo Quốc, nhưng mà so với Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần thời xưa cổ… nàng cảm thấy mình chẳng là gì cả, nhỏ bé vô lực đến đáng thương, nội tâm vẫn luôn sùng bái vị Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần, căn nguyên sáng lập nên Loạn Đạo Thần Quốc của mình.

“Ta nào có bản lĩnh đó?” Ninh Lam lặng lẽ lắc đầu:

“Ta chỉ là một Kiếm Thị của ngài ấy mà thôi.”

“Kiếm Thị?” Lạc Nam và hai nữ khó hiểu.

“Cái gọi là Kiếm Thị, chính là thị vệ của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần, các ngươi gọi là Kiếm Vệ hay Kiếm Thị gì cũng được.” Ninh Lam ngẩng đầu ưỡn ngực đầy kiêu ngạo:

“Bên cạnh ngài chỉ có hai Kiếm Thị, một trong số đó chính là ta.”

Nói đến đây, đôi mắt như làn nước của Ninh Lam khẽ quét về phía Loạn Đạo Quận Chúa và nữ thích khách như có điều nghiền ngẫm.

“Kính hỏi tiền bối, ta có phải đã được lăng mộ tán thành rồi hay không?” Loạn Đạo Quận Chúa mang theo niềm tin trong ánh mắt lên tiếng.

“Không, ngươi vĩnh viễn cũng không thể.” Ninh Lam tuyệt tình đáp.

“Tại sao?” Sắc mặt Loạn Đạo Quận Chúa thoáng chốc đã trở nên trắng bệch.

“Còn dám hỏi tại sao?” Ninh Lam như bị nhắc đến cơn giận, hai bầu sữa phập phồng lên xuống, lạnh lẽo mắng:

“Với thiên phú và nghị lực của ngươi, miễn cưỡng cũng xem như đủ tư cách để kế thừa ý chí của ngài.”

“Đáng tiếc dòng dõi của ngươi quá mức vô liêm sỉ, nhân phẩm, tư cách đều không đủ.”

“Tổ tiên của ngươi nhờ vào khí tức hỗn loạn của ngài phân tán trước khi chết mà lĩnh ngộ thần công, không biết ơn thì cũng thôi, ngược lại còn ích kỷ đến mức chiếm hữu khư khư lăng mộ, để vô số năm tháng trôi qua không có bất cứ thiên tài dùng kiếm nào tìm đến khảo nghiệm ngoại trừ người trong dòng họ của ngươi, khiến ngài vẫn chưa thể tìm được truyền nhân thích hợp…”

“Chưa hết, tổ tiên của ngươi còn mặt dày đến mức chủ động thay tên đổi họ, đổi sang họ “Loạn” của ngài, họ “Loạn” chính là đặc trưng của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần, các ngươi lấy tư cách gì nắm giữ?”

“Thế cho nên đừng nói là ngươi chỉ miễn cưỡng đủ tiêu chuẩn, dù ngươi có thiên phú cao hơn gấp hàng trăm lần, chỉ cần là người của Loạn Đạo Thần Quốc sẽ không đủ tư cách tiến vào lăng mộ này.”

“Ta…” Loạn Đạo Quận Chúa bị mắng đến mặt cắt không còn giọt máu, vừa xấu hổ vừa tủi nhục nhưng lại chẳng thể phản bác nổi một lời.

Bởi vì hành vi của Loạn Đạo Thần Quốc trong việc độc chiếm Vô Minh Mộ Địa, thà rằng mình không đạt được cũng không để bất kỳ ai đạt được quả thật đáng hổ thẹn, không có lời nào bào chữa được.

Nàng rốt cuộc hiểu vì sao bản thân mình nhiều năm cố gắng như thế, thiên phú siêu tuyệt như thế vẫn không thể khiến cánh cửa lăng mộ mở ra…

Đây không phải vấn đề liên quan đến thiên phú, mà là sai ở chỗ hành vi… hành vi của tổ tiên Loạn Đạo Thần Quốc cho đến tận thế hệ của nàng…

“Thế tại sao lần này ta lại được vào mộ?” Loạn Đạo Quận Chúa cắn cắn môi.

“Đơn giản thôi, bởi vì ngươi sẽ trở thành Kiếm Thị.” Ninh Lam sắc mặt đương nhiên hồi đáp:

“Hiện tại người thừa kế Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần đã xuất hiện, ta cảm thấy tư sắc và tiềm lực của ngươi không tệ, đặc cách thu ngươi thành Kiếm Thị cho người đó.”

“Cái này…” Lạc Nam và hai nữ nghẹn họng nhìn trân trối.

Đường đường là Loạn Đạo Quận Chúa, đệ nhất thiên kiêu trong cùng thế hệ tại Đạo Quốc, áp đảo tất cả tu sĩ bên dưới Thần Đạo Cảnh lại được chỉ định trở thành Kiếm Thị, nói thẳng ra là thị vệ.

“PHỐC!”

Loạn Đạo Quận Chúa nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, bờ môi nở nụ cười cay đắng vô cùng thê lương…

Uổng cho nàng vui mừng và tự hào vì nghĩ rằng mình rốt cuộc có thể chinh phục Vô Minh Mộ Địa, nào ngờ sự thật phũ phàng… nàng lại chỉ có thể được chỉ định trở thành thị vệ của người ta, nhờ thế mới được đặc cách tiến vào trong này.

Nội tâm đầy kiêu ngạo của nàng như bị từng câu nói của Ninh Lam hung hăng giẫm ở dưới chân chà đạp…

Đáng buồn ở chỗ, nàng lại không có mặt mũi mở miệng chối cãi.

“Thế còn ta?” Nữ thích khách nhịn không được trừng sang Lạc Nam:

“Giữa ta và hắn ai là người được chọn?”

Ninh Lam ánh mắt đảo qua giữa Lạc Nam và nữ thích khách, thanh âm êm tai nói:

“Hai người các ngươi, một kẻ kiếm thuật không tồi, có Quy Tắc Chi Lực độc nhất vô nhị, một kẻ có thiên phú kiếm đạo thuộc dạng kiệt xuất… đều là nhân tuyển phù hợp.”

“Bất quá sau một phen khảo nghiệm, người thắng là hắn.” Ninh Lam chỉ vào Lạc Nam, sau đó lại nhìn nữ thích khách cười tủm tỉm:

“Mà ngươi sẽ trở thành Kiếm Thị thứ hai, thân phận giống như nữ nhân tóc vàng kia.”

“Tốt quá.” Lạc Nam nhịn không được nhảy cẫng lên, cười đến muốn toét cả mồm.

Hắn cảm thấy vị mỹ phụ Ninh Lam này quả thật không hổ danh là thị vệ của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần, quả nhiên mắt sáng hơn đuốc, đưa ra quyết định cực kỳ anh minh thần võ, thật là không chê vào đâu được.

“Tại sao lại như thế? Ta không phục!” Nữ thích khách bất mãn:

“Rõ ràng ta và hắn đều đủ tư cách, tại sao hắn không làm Kiếm Vệ cho ta?”

“Bởi vì khảo nghiệm vừa rồi, hắn có thể chống lại một kiếm của ta, còn ngươi thì bại trận.” Ninh Lam thản nhiên đáp.

“Không thể có chuyện đó.” Nữ thích khách quật cường lắc đầu:

“Đó là do ta phải chiến với nữ nhân kia, bị phân tâm mới không thể đỡ nổi một kiếm của tiền bối.”

“Thế ta có kêu các ngươi chiến đấu à?” Ninh Lam dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc đánh giá nữ thích khách.

“Cái này…” Nữ thích khách á khẩu không trả lời được.

“Hai nữ nhân các ngươi chưa hiểu rõ chuyện gì đã vội vàng đánh nhau, tâm tính không đủ, trong khi đó tên nam nhân kia trầm ổn hơn rất nhiều, từ đầu vẫn không vội vàng hành động.” Ninh Lam bình thản nói:

“Nếu không phải ta xuất thủ khảo nghiệm hắn, hắn có thể ngư ông đắc lợi đánh bại cả hai người các ngươi, như vậy hoàn toàn đủ tư cách trở thành chủ công của các ngươi.”

Lạc Nam nghe mà nở phồng lỗ mũi, không ngờ mình vô tình đánh bậy đánh bạ lại chiếm được thế thượng phong.

“Chết tiệt.” Nữ thích khách nhịn không được hung hăng trừng mắt nhìn Loạn Đạo Quận Chúa, nếu không phải nữ nhân này tiếp cận, ta đâu phải vội vàng ra tay?

Loạn Đạo Quận Chú đầy mặt vô tội, thầm nghĩ ta chỉ muốn đến xem thử Bạch Long Thánh Kiếm, ai bảo ngươi đột ngột xuất thủ với ta?

“Chúng ta không muốn làm Kiếm Thị.” Hai nữ ăn ý hô to.

Các nàng thà không nhận được truyền thừa, cũng không muốn trở thành thị vệ của một kẻ xa lạ.

“Hừ, đã vào trong này… mọi chuyện không phải do hai ngươi quyết định.” Ninh Lam bá khí nói:

“Huống hồ có thể trở thành Kiếm Thị của truyền nhân Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần chính là vinh quang vô thượng, các ngươi có nằm mơ cũng chưa chắc có được cơ hội thứ hai như vậy trong đời.”

Nữ thích khách và Loạn Đạo Quận Chúa càng không phục, trưởng bối của hai nàng cũng là Thần Đạo Cảnh, các nàng cũng tự tin tương lai mình sẽ đột phá Thần Đạo Cảnh…

Trong khi đó tên nam nhân này chỉ là Đại Đạo Cảnh… dù hắn yêu nghiệt đến đâu cũng chưa đến mức khiến các nàng phải tự hào vì được làm thị vệ của hắn a.

“Tiền bối… thế giờ vãn bối có thể tiếp nhận truyền thừa được chưa?” Lạc Nam cười tủm tỉm hỏi Ninh Lam.

Hắn lười để ý đến hai nữ nhân kia có phục hay không, trước tiên lụm được truyền thừa rồi bàn tiếp…

Không cần hai nàng làm Kiếm Thị cũng chẳng sao cả, quan trọng nhất vẫn là truyền thừa.

Mặc dù ba vị mỹ nhân trần như nhộng rất có sức hấp dẫn, nhưng cũng không hấp dẫn bằng truyền thừa của Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Thần a.

Hương Trà sư tỷ thật sự rất đáng yêu, vậy mà gợi ý chỗ tốt như vậy cho hắn, chỉ hận không thể ôm hôn nàng một ngụm.

Bất quá lời nói tiếp theo của Ninh Lam khiến nụ cười trên mặt hắn thoáng cái cứng đờ…

“Ngươi chỉ mới vượt qua khảo nghiệm của ta, còn phải thông qua khảo nghiệm của chủ công lưu lại.” Ninh Lam nói rằng:

“Đó mới là cửa ải quan trọng nhất.”

Lạc Nam hít sâu ngụm khí lạnh: “Không biết đó là khảo nghiệm gì?”

“Đơn giản lắm.” Ninh Lam nhìn hắn nhoẻn miệng cười hài hước:

“Tiếp một kiếm Thần Tị!”

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, linh hồn không rét mà run…

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233