Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 219
Phần 219

“Được rồi, số 1 vào đây.”

Giải quyết xong vấn đề thân phận, Lạc Nam hướng ra ngoài gọi một tiếng.

Nhân tuyển số 1 tiến vào trong phòng, sóng lưng thẳng tắp, chắp tay hỏi:

“Chủ công có gì phân phó?”

“Cởi bỏ mặt nạ và áo choàng ra!” Lạc Nam vuốt cằm nói.

“Cái này…” Nhân tuyển số 1 có chút không thích ứng, dù sao thì từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng lộ mặt với bất kỳ ai, cũng chẳng phải vì thẹn thùng mà là vì thói quen của một sát thủ.

Ngay từ lúc là đứa trẻ đã đeo vào mặt nạ, ngay cả sư phụ của nàng là đại trưởng lão cũng không biết mặt thật của nàng, mà đương nhiên nàng cũng chẳng biết mặt thật của sư phụ.

Ở Yểm Ma Điện, hầu hết mọi người đều dựa vào khí tức linh hồn cũng như Yểm Ma để phân biệt lẫn nhau.

“Thế nào? Chẳng lẽ ta ngay cả mặt mũi của thuộc hạ của mình cũng không biết?” Lạc Nam bất mãn nói.

“Thuộc hạ hiểu rồi.” Nhân tuyển số 1 gật gật đầu, một bộ túi da mà thôi, nếu chủ công đã muốn nhìn thì nàng cũng không có lý do từ chối.

Phần phật.

Chậm rãi cởi xuống áo choàng và mặt nạ màu ngân bạc…

Một mỹ nhân hiện ra khiến hai mắt Lạc Nam có chút tỏa sáng.

Thân thể thon dài linh hoạt đầy uyển chuyển trong một bộ đồ da màu đen ôm sát dáng người, từng đường cong lồi lõm không có khuyết điểm, hai bầu sữa không quá to nhưng đẫy đà vểnh cao, kiều đồn uốn cong yêu kiều đầy mê hoặc.

Thân là một sát thủ phải hoạt động nhiều, tốc độ cao cũng như sự khéo léo bên trong mỗi hành động, việc có được một dáng người hoàn hảo cũng không khó hiểu.

Khiến Lạc Nam bất ngờ chính là ngũ quan hoàn mỹ như được khắc gọt của nàng, mũi quỳnh thẳng tắp, bờ môi hồng xinh, hai mắt đen tuyền thâm thuý, chân mày như họa… có vẻ vì muốn linh hoạt trong lúc hành động, mái tóc của nàng được cắt ngắn gọn gàng, khoe ra cái cổ thiên nga và gáy ngọc cao quý, tô điểm thêm phần cá tính.

Tuy nhiên cũng có hai nhược điểm, đầu tiên là màu da của nàng quá trắng nhưng không phải trắng hồng tự nhiên giống nữ nhân bình thường, mà là một màu trắng nhợt nhạt hơi tái đi, nguyên nhân có lẽ là vì luôn che phủ toàn thân và hoạt động trong bóng tối, thiếu sức sống của ánh nắng.

Thứ hai là khuôn mặt của nàng quá lạnh, có thể nói là lạnh như tiền, không có bất cứ dao động cảm xúc nào.

Lạc Nam thầm hô thú vị, thử dùng hai ngón tay kẹp lấy chiếc mũi của nàng trêu chọc.

Nhân tuyển số 1 chỉ lẳng lặng nhìn hắn, thậm chí ngay cả chân mày cũng không nhíu một chút.

“Sát thủ cũng không cần vô cảm đến mức này.” Lạc Nam bĩu môi.

Nữ nhân của hắn cũng có Lệ Huân, Ỷ Vân, Kỳ Duyên các nàng là sát thủ… nhưng đâu cần vô tình vô cảm, ngay cả một tia cảm xúc cũng không biểu hiện trên khuôn mặt.

“Cười thử xem nào!” Lạc Nam đề nghị.

Nhân tuyển số 1 nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng tinh đều thẳng tắp không chút tỳ vết, cực kỳ xinh đẹp và rạng rỡ.

Nhưng Lạc Nam lại nhíu mày, bởi vì hắn nhìn ra đây là nhân tuyển số 1 đang nhập vai mà thôi, nàng có thể cười như diễn viên chuyên nghiệp nhưng không có một chút vui vẻ nào ẩn chứa bên trong.

“Xem ra phải từ từ thay đổi.” Lạc Nam thầm nghĩ, hắn cũng không ưa thích một cổ máy giết người ở bên cạnh mình, nếu nhân tuyển số 1 vẫn cứ chẳng có cảm xúc, vậy thì thà rằng sử dụng Khôi Lỗi còn hơn.

“Yểm Ma của nàng đâu gọi ra luôn ta xem.” Lạc Nam lại hạ lệnh.

Nhân tuyển số 1 động ý niệm, từ cơ thể của nàng, hư ảnh linh hồn của một mỹ nữ cũng hiện ra bên cạnh.

Giống như một vị hồn nữ mặc váy đen, đôi mắt sắc sảo có đồng tử màu đỏ thẳm, bờ môi đen tuyền, tóc dài như khói bồng bềnh, chân trần trôi nổi trên không trung, diện mạo tuyệt sắc nhưng yêu dị, lạnh lùng băng giá nhìn Lạc Nam chằm chằm, so với nhân tuyển số 1 càng vô cảm hơn.

“Là một nữ Yểm Ma, không tệ.” Lạc Nam hài lòng gật đầu, đánh giá Yểm Ma của nhân tuyển số 1.

Chỉ thấy nữ Yểm Ma này tuy chỉ là Hồn Thiên Đạo Viên Mãn nhưng trên thân thoáng ẩn thoáng hiện khí tức của Thần Đạo Quy Tắc.

“Nàng có khả năng gì?” Lạc Nam hỏi.

Nhưng nữ Yểm Ma không mở miệng trả lời, chỉ khoanh tay trôi nổi giữa không trung, hoàn toàn chẳng thèm để ý đến hắn như bị câm điếc.

“Bẩm chủ công, nàng ấy vốn là Sát Hồn Yểm Ma, trong chiến đấu gia tăng đại lượng Sát Vực cho ta, sở hữu một đôi Sát Hồn Nhãn có thể công kích trực diện linh hồn đối thủ, ngoài ra còn có Sát Âm Tru Hồn rất mạnh.” Nhân tuyển số 1 thay Yểm Ma của mình giải thích:

“Tuy nhiên sau nhiều năm cùng ta chinh chiến, Sát Hồn Yểm Ma cũng cắn nuốt được rất nhiều Yểm Ma khác, vì vậy năng lực bây giờ rất đa dạng, tiêu biểu là tinh thông cả Thời Gian và Không Gian.”

Lạc Nam gật gật đầu, lại nói: “Nghe nói nàng bỏ ra cái giá không nhỏ để Sát Hồn Yểm Ma có thể lĩnh ngộ Thần Đạo Quy Tắc, vì sao làm được?”

“Ta đã bỏ ra tất cả Điểm Cống Hiến của mình để đổi lấy Thần Cảnh Yểm Ma Thạch từ bảo khố của Yểm Ma Điện.” Nhân tuyển số 1 trả lời.

“Thần Cảnh Yểm Ma Thạch?” Lạc Nam hơi giật mình.

Đây chính là một loại Thần Đạo tài nguyên quý hiếm mà chỉ Yểm Ma Tộc có thể sử dụng, cho phép tiềm thức của Yểm Ma tiến vào bên trong một ảo cảnh cấp Thần Đạo trải nghiệm, từ đó tự cảm ngộ và thu hoạch.

Hắn có chút đáng tiếc, cứ tưởng loại thủ đoạn nắm giữ Thần Đạo Quy Tắc của Sát Hồn Yểm Ma có thể truyền thụ cho Yểm Mộng… nhưng nếu là dựa vào Thần Cảnh Yểm Ma Thạch thì đành chịu, bởi vì chỉ có duy nhất Sát Hồn Yểm Ma từng trải qua ảo cảnh nắm giữ mà thôi, có muốn truyền thụ thì cũng không thể làm được.

Thần Cảnh Yểm Ma Thạch chỉ có thể dùng được một lần.

Đương nhiên vẫn còn biện pháp khác, chính là để Huyễn Mộng thôn phệ cắn nuốt Sát Hồn Yểm Ma, nhưng Lạc Nam chắc chắn sẽ không vô tình đến mức làm ra hành vi như vậy.

“Được rồi, cũng nên đặt tên cho các nàng để dễ xưng hô.” Lạc Nam bắt đầu suy tư.

“Tên?” Nhân tuyển số 1 cùng Sát Hồn Yểm Ma đưa mắt nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự lạ lẫm.

Sát thủ như bọn họ cũng cần tên sao? Vì sao vị chủ công này hành động không theo lẽ thường?

“Có.” Ánh mắt Lạc Nam lóe sáng lên nói:

“Gọi các ngươi là Hắc Bạch Vô Thường.”

“Phốc!” Huyễn Mộng ở một bên nghe xong ho sặc sụa.

Chân mày của số 1 và Sát Hồn Yểm Ma giật giật, lần đầu tiên biểu lộ cảm xúc bất mãn trên khuôn mặt.

“Cái này… không được sao?” Lạc Nam thầm nghĩ, hai người này một kẻ khoác áo choàng bạc, một kẻ là hồn váy đen tuyền, lại hành động trong bóng tối như người ở cõi âm tinh, gọi là Hắc Bạch Vô Thường cũng hợp lý mà, nghe còn rất ngầu…

“Kiến nghị sử dụng tên bình thường một chút.” Ngay cả Lạc Long Nhi, Minh Hà chúng nữ bên trong Phá Đạo Lệnh cũng bày tỏ vẻ bất mãn, cảm thấy giao cho con hàng này đặt tên là một sai lầm.

Cái này cũng gọi là tên sao?

“Nếu đã như vậy…” Lạc Nam vuốt cằm, suy nghĩ hồi lâu mới nói ra:

“Số 1 từ giờ là Ngân Trinh, Sát Hồn Yểm Ma tên gọi Dạ Tố.”

“Ngân Trinh và Dạ Tố…” Nhân tuyển số 1 thì thào, mặc dù cũng không có quá nhiều cảm xúc khác thường nhưng cũng thấy cái tên này rất tốt, ít nhất là so với Hắc Bạch Vô Thường kia tốt hơn nhiều lắm.

“Từ giờ ta là Ngân Trinh, ngươi là Dạ Tố.” Nhân tuyển số 1 nói với Sát Hồn Yểm Ma.

Sát Hồn Yểm Ma lười cùng Lạc Nam nói nhảm, dù sao cũng không thích giao lưu với hắn, tên gì cũng được.

Lạc Nam nhún nhún vai, thái độ của Dạ Tố là quá mức bình thường, dù sao thì ở một nơi như Yểm Ma Điện, từ khi ra đời đã bị nuôi nhốt, huấn luyện như sát thủ, trở thành công cụ chiến đấu, nếu quá mức thân thiện với hắn mới là chuyện lạ đời.

Đúng lúc này cảm giác được có người tiếp cận, Ngân Trinh liền khoác vào áo choàng và mặt nạ, còn Dạ Tố cũng thu hồi về cơ thể.

“Số 69, điện chủ lệnh cho ngươi gặp mặt!”

Bên ngoài vang lên thanh âm của Hồn Pháp Điện Chủ.

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233