Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 161
Phần 161

ẦM ẦM ẦM…

Trên bầu trời của một vùng biển hoang vắng, Lạc Hà bắt đầu độ Thiên Đạo Kiếp.

Lạc Nam trước đó đã giao cho nàng hai tấm Tán Kiếp Phù hỗ trợ để tăng khả năng vượt kiếp thành công.

Chúng nữ lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Đạo Kiếp, cũng chăm chú theo dõi để có được kinh nghiệm sau này.

Lạc Hà ngộ đạo Đối Nghịch Thiên Địa, mức độ Thiên Đạo Kiếp sánh ngang với các nàng Bảo Lan, Điêu Thuyền trước đó.

Tuy nhiên khi nhận được truyền thừa từ Loạn Ninh Lam, chiến lực của Lạc Hà đã vượt qua Thiên Đạo Sơ Kỳ bình thường…

Nhìn giai nhân tay cầm trường kiếm chém ra Kiếm Vực hình thành từng con sóng tầng tầng lớp lớp ngăn trở thiên kiếp hàng lâm, ánh mắt chúng nữ tỏa sáng.

“Không nghĩ tới Lạc Hà lại là người đầu tiên đột phá Thiên Đạo trong các tỷ muội chúng ta.” Lý Trúc Loan chu môi nói.

Nếu nói về thiên phú và chiến lực, các nàng Nam Thiên Tố, Huyết Yêu Cơ, Thập Khánh Huyên… mới là đứng đầu trong các tỷ muội, hiện tại đều là Đại Đạo Viên Mãn.

Nhưng chỉ với một truyền thừa, Lạc Hà trực tiếp nhảy vọt từ Đại Đạo Hậu Kỳ đến Thiên Đạo Cảnh rồi.

“Cho nên mới nói, cơ duyên là một phần rất quan trọng của mỗi tu sĩ.” Phượng Nghi cảm thán.

“Không cần nóng vội, sớm muộn gì tất cả các nàng đều sẽ là nữ Thần Đạo, Thiên Đạo chỉ là khởi đầu mà thôi.” Lạc Nam khích lệ nói.

“Nữ Thần Đạo…” Ánh mắt chúng nữ đều mang theo vẻ hướng tới, ngay cả các nàng Bích Tiêu, Trương Nhã Trâm cũng không ngoại lệ.

“Chúc mừng cung chủ đạt thành tâm nguyện.”

Ở một bên, các nàng Tuyết Mộng, Yên Thê, Lê Sa, Cốt Nữ, Dương Anh, Nhược Sương lại chúc mừng Đông Hoa đã thành công kết hôn với Lạc Nam.

“Tâm nguyện? Ai thèm tâm nguyện với hắn?” Đông Hoa ngạo kiều hất cằm nói:

“Do hắn nhiều lần cầu xin, lão nương mới thương tình mắt nhắm mắt mở miễn cưỡng gả thôi.”

“Khanh khách, tư vị đêm động phòng tuyệt vời chứ?” Yên Thê nháy ánh mắt nóng bỏng trêu chọc.

“Hỏi cái này làm gì? Ngươi chẳng phải cũng đã thử qua?” Đông Hoa gò má đỏ ửng, lại ra vẻ khinh bỉ nhìn các nàng Tuyết Mộng nói:

“Ngược lại là các ngươi, thành hôn rồi nhưng đến bây giờ vẫn còn là trinh nữ, không học hỏi Yên Thê được một chút?”

“Chúng ta…” Lời này khiến Tuyết Mộng, Lê Sa, Cốt Nữ, Dương Anh, Nhược Sương các nàng thẹn thùng vô hạn.

Mà ngay cả các nàng Vân Duyên, Kỳ Duyên, Ngân Hà, Lâm My, Lôi Di Quân, Long Uyển Ước… đều chột dạ, vụng trộm liếc mắt nhìn Lạc Nam.

Lạc Nam đã sớm chú ý đến mấy vị thê tử đã nguyện ý gả cho mình hữu danh nhưng còn vô thực này… quyết định lần này phải cùng các nàng bồi dưỡng tình cảm, đem gạo nấu thành cơm hết tất cả.

Hắn muốn đem Thiên Địa Hợp Hoan Kinh truyền thụ cho toàn bộ nữ nhân của mình.

Đây là một môn Thần Đạo Công Pháp, dù chỉ là công pháp song tu nhưng cũng là nền tảng vững vàng để đột phá Thần Đạo Cảnh sau này.

Bằng không nếu thiếu khuyết công pháp Thần Đạo, cả đời chỉ có thể giậm chân tại chỗ ở Thiên Đạo Cảnh mà thôi.

Khi tất cả các nàng đều nắm giữ Thiên Địa Hợp Hoan Kinh thì hắn mới có thể an tâm phần nào.

Lúc này bên trên bầu trời, Lạc Hà đã thành công vượt kiếp.

Tuy rằng có chút chật vật, thân thể xuất hiện không ít vết thương… nhưng nàng lại không cần dùng đến hai tấm Tán Kiếp Phù, quyết định lưu lại cho các tỷ muội.

Tình cảnh này khiến Lạc Nam tán thưởng gật đầu, nàng hoàn toàn xứng đáng với truyền thừa mà Loạn Ninh Lam lưu lại.

Lạc Hà chậm rãi hạ xuống Bá Vũ Điện, ở khoảng cách gần sắc mặt các nàng Băng Lam Tịch đều trở nên ngưng trọng.

Các nàng có thể cảm nhận được kiếm tâm của mình đang dao động trước Lạc Hà, cho thấy thực lực của Lạc Hà đã biến hóa nghiêng trời lệch đất, vượt qua các nàng ở trạng thái hiện tại.

“Chúc mừng nàng.” Lạc Nam phất tay, Sinh Mệnh Lực đã bao trùm thân thể Lạc Hà tiến hành chữa trị, khôi phục các vết thương của nàng.

Lạc Hà thoải mái dễ chịu nhẹ rên một tiếng, ánh mắt nhu tình như nước nhìn lấy nam nhân của mình.

Bá Vũ Điện vẫn luôn kích hoạt Trận Pháp tiến vào trạng thái ẩn giấu hành tung lướt qua bầu trời.

Nhìn xuống bên dưới mặt biển, Lạc Nam chứng kiến một toà thành trì nhộn nhịp, tu sĩ ra vào không dứt.

“Bảo Lan… có muốn ghé nhìn qua phụ mẫu của nàng một chuyến?” Lạc Nam quan tâm hỏi.

Toà thành bên dưới chính là Bảo Hải Thành, nơi lần trước hắn cùng gia đình và Thiên Hà Đạo Thống của Bảo Lan phát sinh xung đột, Bảo Lan vì muốn bù đắp sai lầm nên đã trở thành thị nữ của hắn.

Bảo Lan cắn cắn môi nhẹ nói: “Không cần phiền đến công tử, thiếp chỉ báo một tiếng bình an với họ là đủ rồi.”

Lạc Nam vuốt cằm, dù sao thì hắn cũng chẳng có hảo cảm với Bảo Hải Thành, sợ rằng phụ thân của Bảo Lan cũng sẽ khó xử khi nhìn thấy hắn.

Dù sao thì chính hắn đã dồn ép ca ca của nàng vào đường chết…

Bất quá nơi này dù sao cũng là nơi Bảo Lan sinh ra, nàng lại là nữ nhân ôn nhu hiểu chuyện, chăm sóc hắn hết lòng… cho nên Lạc Nam cũng bỏ qua chuyện cũ, không hề keo kiệt.

Nghĩ đến đây, hắn chuẩn bị một số lễ vật đưa cho Bảo Lan nói:

“Hiếu kính phụ mẫu của nàng, thay ta gửi lời hỏi thăm đến bọn họ một tiếng.”

“Công tử thật tốt với thiếp.” Bảo Lan cảm động kéo lấy tay hắn, liền nhanh chóng thả người bay xuống Bảo Hải Thành.

Bá Vũ Điện tạm dừng lại giữa hư không, Lạc Nam cùng chúng nữ kiên nhẫn chờ đợi.

Bảo Lan dường như cũng không muốn mọi người chờ nàng quá lâu, chưa đến một canh giờ đã vội vàng trở lại, nở nụ cười hạnh phúc.

“Thế nào rồi?” Lạc Nam quan tâm hỏi.

“Phụ thân và mẫu thân chúc mừng thiếp tìm được chân ái.” Bảo Lan nhoẻn miệng cười, hai mắt sáng tỏ nhìn hắn.

Chứng kiến Bảo Lan trở thành mỹ phụ kiều diễm như đoá hoa nở rộ, tu vi đột phá Thiên Đạo Cảnh, còn đem về những lễ vật quý giá dâng tặng… phụ mẫu của nàng đương nhiên có thể đoán ra những tháng ngày qua của nữ nhi của mình không hề chịu uỷ khuất, vô cùng vui mừng và yên tâm.

“Như vậy là tốt rồi.” Lạc Nam hài lòng gật đầu, lại ra lệnh tiếp tục tiến về phía trước.

Minh Hà ở một góc nhìn thấy tất cả mọi chuyện, âm thầm cảm thán cái tên này tâm tư cũng thật tỉ mỉ, đối xử với một thị nữ cũng sủng ái như vậy… chẳng trách có nhiều mỹ nhân xuất chúng nguyện ý ở bên cạnh hắn.

“Lạc công tử, kế tiếp chúng ta đi đâu?” Trương Nhã Trâm hỏi.

Nếu hắn không tìm đến Bí Cảnh, kế hoạch của nàng là giúp tất cả nữ nhân đều đạt đến bình cảnh Thiên Đạo, sau đó sẽ báo cáo với Phá Đạo Hội cung cấp tài nguyên giúp các nàng đột phá.

Nhưng nếu Lạc Nam đã đến đón chúng nữ, vậy liền đi theo kế hoạch của hắn.

“Trước mắt để các nàng thư giãn sau tháng ngày dài khổ luyện.” Lạc Nam nói:

“Sau đó ta tìm nơi khác thích hợp hơn để tất cả nhanh chóng đột phá Thiên Đạo Cảnh.”

Sắp tới hắn sẽ nằm vùng tại Yểm Ma Điện, tổ chức sát thủ hàng đầu Nguyên Giới này vô cùng nguy hiểm… đương nhiên sẽ không dám mang theo các thê tử đi cùng với mình.

Nhưng trước khi vào Yểm Ma Điện, hắn sẽ sắp xếp nơi để các nàng tiếp tục rèn luyện.

Có Thiên Cơ Lâu trong tay, không tin không tìm ra cơ duyên cho tất cả thê tử.

Nhìn thấy màn đêm dần buông xuống trên đại hải, Lạc Nam quét mắt nhìn các lão bà với nụ cười xấu xa:

“Nào! Để phu quân truyền công cho các nàng.”

Thanh âm vừa dứt, một đám thê tử đã nhanh chóng chạy trốn về phòng riêng của các nàng.

Chính là những người còn chưa động phòng với hắn, các nàng da mặt còn mỏng, chưa dám cùng với nhiều người khác như vậy lâm trận a…

Riêng các mỹ phụ nhân cũng đã sớm không muốn nhịn, từng người ném cho Lạc Nam ánh mắt câu hồn đoạt phách.

Hắn không nói lời nào, Càn Khôn Chuyển liền kích hoạt, trực tiếp mang theo các nàng vào bên trong đại điện, nơi có một chiếc giường khổng lồ đủ chỗ cho tất cả.

“Hả? Sao nàng cũng ở đây? Không thẹn thùng?”

Lạc Nam phát hiện có một trinh nữ lẫn bên trong các mỹ phụ nhân của mình.

“Thiếp không ngại, huống hồ còn có Quỷ Thần Nữ Hoàng cùng thiếp hầu hạ tướng công đây.” Lệ Quỷ Hồng Nhã quyến rũ liếm môi.

“Khanh khách, rất tốt a… không làm mất mặt quỷ tộc chúng ta.” Khuynh Hoàng Mị cười rộ lên tán thưởng.

Lạc Tư Tình thấy cảnh này, trong mắt lóe lên một tia hứng thú, một luồng Sắc Quỷ Lực như làn khói hồng chậm rãi lan tỏa khắp đại điện, gia tăng tình thú.

Nào ngờ Dạ Ly chỉ hận thiên hạ chưa đủ loạn, lấy ra vài quả bom ném thẳng xuống đất, hương khí phiêu lãng thấm đẫm vào tận xương tuỷ.

Trong lúc nhất thời, chúng nữ chỉ cảm thấy đan điền của mình nóng lên.

“Hahaha, đã như vậy phu quân không khách khí.” Lạc Nam ngửa đầu cười sảng khoái.

Lực lượng cuồng bạo quét ngang, từng mảnh y phục nhanh chóng bị cuốn thành phấn vụn lộ ra những mỹ thể khiến tất cả nam nhân trong thiên hạ đều sẵn sàng đâm đầu vào chịu chết.

Lệ Quỷ Hồng Nhã bởi vì là lần đầu, được hắn ưu tiên sủng ái.

Trong lúc nhất thời, xuân sắc vô biên, nhất long chiến quần phượng…

Lạc Nam cố ý không phong tỏa không gian, để thanh âm lan tràn khắp mọi ngõ ngách.

Tạm thời chẳng có cái gọi là truyền thụ Thiên Địa Hợp Hoan Công gì cả, tất cả chỉ là tình yêu thuần tính được đốt cháy lên qua hành động, thể hiện nỗi nhớ nhung giữa phu thê, vô cùng mãnh liệt.

“Cái tên này thật là…” Trương Nhã Trâm bất đắc dĩ lắc đầu.

“Hắn vẫn luôn vô độ như thế.” Bích Tiêu đồng cảm thở dài:

“Nhưng cái cách hắn yêu thương từng người, lại khiến các nàng ngày một trầm luân, nguyện ý cùng hắn bước vào địa ngục.”

“Hai vị chẳng phải cũng đang dần trầm luân sao?” Minh Hà nhẹ bĩu môi.

Từng tiếng thở dốc, từng thanh âm rên rỉ như bản hòa ca truyền vào trong tay khiến gương mặt của tất cả nữ nhân còn ngoài cuộc như các nàng đều rạo rực.

“Đừng có nói bậy!” Trương Nhã Trâm với Bích Tiêu như mèo con bị đạp trúng đuôi, nhảy dựng trừng mắt nhìn Minh Hà.

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233