Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 149
Phần 149

Sau khi đã rời khỏi Độ Đạo Môn một phạm vi nhất định, Huyết Dị Yêu Hoàng đã biến đổi hình dáng bên ngoài trở thành một tôn ma sư với long lân như hắc giáp bao trùm quanh thân.

Mà Lạc Nam cũng trở về bản thể, Phá Đạo Áo Choàng bao phủ quanh thân…

Theo ý niệm của Lạc Nam, Huyết Dị Yêu Hoàng hạ xuống một sơn cốc hoang vắng.

“Công tử…”

Thanh âm ôn nhu như nước chảy xuôi vào tai, một thân thể thơm ngát đã sà vào lòng Lạc Nam.

“Haha, nàng là nữ Thiên Đạo Cảnh… không phải tiểu cô nương mà làm nũng.” Lạc Nam mỉm cười, vuốt ve mái tóc óng ả mượt mà của nàng.

“Thiếp mặc kệ.” Huyễn Mộng lắc đầu, nhón chân lên đặt môi mình lên môi của hắn.

Cảm nhận được tư vị mềm mại ướt át, ngọt ngào và thơm thơ thấm đẫm ruột gan, Lạc Nam vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả, cái lưỡi nóng rực duỗi ra tham lam khám phá, nhấm nháp hương tân ngọc dịch của nàng.

“Ưm…”

Huyễn Mộng toàn thân run lên, ngoan ngoãn dùng đầu lưỡi đinh hương của mình quấn quýt chiều chuộng nam nhân, cùng hắn trao đổi chất mật.

Không biết qua bao lâu, cảm giác hơi thở của nàng trở nên gấp gáp… Lạc Nam mới lưu luyến rời môi, đưa tay véo véo gò má mịn màng của nàng cười hỏi:

“Nàng chờ ta lâu chưa?”

“Mười ngày…” Huyễn Mộng gò má ửng đỏ vô cùng kiều diễm nói:

“Thiếp nhận một số nhiệm vụ để lấy cớ xuất môn, sau đó liền ở nơi này đợi chàng.”

“Nhiệm vụ sẽ có người khác đi làm, sắp tới nàng cứ đi cùng với ta.” Lạc Nam gật đầu, nhẹ nhàng phất tay.

Một quả tim do Hồn Lực hòa quyện cùng Ma Lực đen kịch ngưng tụ thành, chứa đựng vô vàn oán khí và nguyền rủa xuất hiện.

“Đây là… Hồn Tâm của Yểm Ma Tộc?” Huyễn Mộng ánh mắt lóe lên:

“Nhưng tại sao lại đặc biệt như vậy?”

Bản thân nàng đã từng là công chúa của Minh Mộng Tộc, một Thiên Địa Sủng Nhi chủ tu linh hồn, nàng đương nhiên có đủ kiến thức để nhận ra Yểm Ma Chi Tâm, chỉ là không hiểu lực lượng nguyền rủa và oán khí nồng đậm từ đâu mà có.

“Không sai, nàng sẽ luyện hóa nó chứ?” Lạc Nam hỏi.

Không hề do dự, Huyễn Mộng trực tiếp khoanh chân ngồi xếp bằng, đồng thời Yểm Ma Chi Tâm đã được nàng nuốt vào.

Yểm Ma Chi Tâm này là thứ còn sót lại của một đứa bé, với tu vi của Huyễn Mộng thì nó chẳng thể giúp nàng tăng tiến chút thực lực nào, thứ thay đổi duy nhất là biến nàng thành tồn tại mang trong người khả năng của cả Minh Mộng Tộc và cả Yểm Ma Tộc.

Không lâu sau, Lạc Nam có thể nhìn thấy linh hồn của Huyễn Mộng chậm rãi bay khỏi thân xác.

Nàng hiện ra dung mạo mờ ảo đầy yêu mị với Hồn Lực đen kịch chứa đựng Nguyền Rủa Chi Lực và Oán Khí thấu trời xung quanh.

Lạc Nam hài lòng với trạng thái hiện tại của Huyễn Mộng, hắn nhẹ nâng bàn tay, Huyễn Mộng thậm chí có thể dung nhập vào trong lòng bàn tay của hắn…

Khi Hồn Nguyệt Ánh không thể trở thành nhân tuyển thích hợp, Lạc Nam đã lựa chọn Huyễn Mộng.

Nàng vốn là Hồn Tu, vừa mới đột phá Hồn Thiên Đạo… lại tu luyện Thiên Âm Đạo Kinh, bất kể là ở phương diện nào cũng có thể trở thành một Yểm Ma cường đại, rất thích hợp để cùng hắn tham gia Yểm Thiếu Chi Tranh.

“Cảm giác thế nào?” Lạc Nam hỏi.

“Mặc dù Minh Mộng Tộc như thiếp chủ tu linh hồn nhưng cũng có cơ thể bằng xương bằng thịt, ở trạng thái Yểm Ma không có cơ thể cảm giác vẫn hơi lạ một chút.” Huyễn Mộng cảm nhận một phen rồi trả lời.

Vì người nam nhân này, đừng nói là thân hóa Yểm Ma… dù phải vào sinh ra tử nàng cũng nguyện ý thực hiện vô oán vô hối.

“Không cần phải vội, hiện tại nàng có thể trở lại cơ thể như thường.” Lạc Nam gật đầu.

Huyễn Mộng nghe vậy linh hồn nhập trở về cơ thể, đôi mắt đẹp chậm rãi mở ra.

Nàng đã trở thành một Hồn Tu cực kỳ linh hoạt với hai trạng thái, bất kể là có thân thể hay chỉ ở dạng Linh Hồn cũng đều có chiến lực rất mạnh.

Tuy nhiên cũng cần thời gian để thích ứng với năng lực mới từ Yểm Ma Tộc, đặc biệt đây còn là một Yểm Ma mang theo oán khí cùng với nguyền rủa chi lực.

Lạc Nam lúc này mới đem kế hoạch tham gia Yểm Thiếu Chi Tranh ở Yểm Ma Điện, đồng thời nguồn gốc của Yểm Ma Chi Tâm giải thích rõ ràng hơn với nàng.

Vốn hắn cũng định giải thích từ đầu, nào ngờ Huyễn Mộng không hề chần chờ đã vì hắn mà luyện hóa Yểm Ma Chi Tâm, điều này khiến Lạc Nam khá cảm động.

“Thì ra là như thế…” Huyễn Mộng nhẹ giọng thủ thỉ:

“Ngoại trừ sở hữu thêm Ma Lực, thiếp cảm giác được Hồn Lực của mình đã trở nên đặc thù, bên trong chứa đựng năng lực Nguyền Rủa, có thể gia tăng độ nguy hiểm mỗi khi phát động công kích lên địch nhân.”

“Thậm chí nếu kết hợp Nguyền Rủa và Oán Niệm vào bên trong các loại Thiên Sinh Âm Vận, nói không chừng sẽ mang đến hiệu quả bất ngờ, khiến địch nhân không kịp trở tay.”

“Không tệ.” Lạc Nam tán thưởng nhìn nàng, hắn cảm giác Huyễn Mộng có thể trở thành một Yểm Ma Tộc độc nhất vô nhị, thực lực còn vượt xa các Yểm Ma biến dị khác.

“Đi thôi!”

Lạc Nam bế lấy nàng nhảy lên lưng Huyết Dị Yêu Hoàng, ánh mắt hừng hực chiến ý:

“Xuất phát Đạo Hải!”

Vốn định đến Đạo Hải, nào ngờ một đạo tin tức khiến Lạc Nam tạm thời từ bỏ ý định.

“Hừ, đám này hành động cũng thật nhanh, không chịu ngồi yên một chỗ.” Hắn cười lạnh một tiếng.

“Có chuyện gì thế công tử?” Huyễn Mộng thấy hắn biểu lộ tức giận liền quan tâm hỏi.

“Ta vừa nhận được tin tức, người của Đạo Quốc lại chuẩn bị gây chuyện…” Lạc Nam ánh mắt lóe lên.

Vừa rồi hắn được hai tên thuộc hạ bị Bá Đạo Quy Tắc khống chế nằm vùng là Hư Đạo và U Lẫm báo tin, Hiên Viên Thần Quốc đã bí mật liên lạc ba thế lực ngã về phía Đạo Quốc tập hợp để thương nghị đại sự.

Chính là U Minh Sơn Trang, Hư Không Đạo Thống và Bắc Đẩu Đạo Thống.

Cũng may Lạc Nam lần trước ở trong Thiên Cảnh đã thu phục được U Lẫm và Hư Đạo, cả hai lần lượt là Thiếu Thần Tử của U Minh Sơn Trang và Hư Không Đạo Thống nên mới nhận được tin tức này.

“Ba thế lực này đều có Thần Đạo Cảnh tọa trấn…” Huyễn Mộng chau nhẹ chân mày.

“Ừm.” Lạc Nam gật đầu.

Một khi ba thế lực kết minh, lại có Đạo Quốc ở phía sau giật giây, thực lực của bọn hắn không thể xem thường được, ngay cả Độ Đạo Môn cũng phải thận trọng nếu bị nhắm đến.

Rõ ràng Đạo Quốc vẫn nuốt không trôi cục tức nên quyết định làm điều gì đó để xả giận.

“Công tử tính sao?” Huyễn Mộng hỏi thăm.

“Dựa theo tin tức mà ta nhận được, người đến thương nghị việc kết minh với ba thế lực lần này sẽ là Hiên Viên Tử và Loạn Nhai, chúng ta chỉ cần chặn đường giải quyết bọn chúng là ổn.” Lạc Nam cười gằn.

Huyễn Mộng hai mắt sáng ngời.

Một khi Hiên Viên Tử và Loạn Nhai ngã xuống ở Đạo Địa, hơn nữa còn đang trên đường đến thương nghị chắc chắn sẽ gây nên hiềm nghi trong ba thế lực có nội gián báo tin, từ đó phá hư quan hệ còn chưa mật thiết của bọn hắn.

“Thiếp cảm thấy việc này có phần không đúng, Hiên Viên Tử và Loạn Nhai tuy là nhưng dù sao cũng chỉ là Thiên Đạo Cảnh, làm sao đủ tư cách thương lượng đại sự với ba vị Thần Đạo Cảnh?” Huyễn Mộng cảm thấy có chút bất thường.

“Đúng vậy, khả năng rất cao là sẽ có Thần Đạo Cảnh hộ tống Hiên Viên Tử… chỉ là đám người U Lẫm cũng như Hư Đạo chưa thể nắm bắt mà thôi.” Lạc Nam vuốt cằm.

Nếu có Thần Đạo Cảnh đi cùng, vậy muốn ám sát Hiên Viên Tử và Loạn Nhai sẽ khá phiền toái.

“Nàng tạm thời lánh mặt một chút, ta đi tìm đồng minh.” Lạc Nam nói.

“Thiếp hiểu rồi, công tử cẩn thận.” Huyễn Mộng nhu nhuận gật đầu, tiến vào bên trong Phá Đạo Lệnh.

Nàng hiểu với một người vừa mới đột phá Thiên Đạo Cảnh như mình sẽ không thể trợ giúp được gì trong chuyện lần này…

“Đi! Thay đổi phương hướng… chúng ta đến Ngân Thiên Thần Quốc.” Lạc Nam vỗ lưng Huyết Dị Yêu Hoàng.

Từ khi Dược Thần Thụ được Lạc Nam mang đi, Thiên Cảnh cũng dần sụp đổ lộ ra một khoảng thiên địa mênh mông trù phú.

Lúc này Ngân Thiên Thần Quốc đang bắt đầu xây dựng lại quốc gia, có được sự hỗ trợ và che chở từ Độ Đạo Môn, mọi thứ rất nhanh sẽ lại đi vào ổn định.

Đến gần phạm vi lân cận, Lạc Nam thu hồi Dị Nữ… bản thân trực tiếp xé rách không gian, tìm đến bên trong hoàng cung.

Hai thân ảnh tức thì hiện ra bên cạnh, khí thế Thần Đạo khóa chặt lấy hắn.

“Tham kiến hai vị tiền bối.” Lạc Nam chắp tay chào hỏi.

Thì ra hai vị này chính là Ngân Thiên Quốc Chủ và Thiên Âm Đạo Chủ, bọn hắn vừa rồi cảm giác có kẻ xâm nhập nên lập tức ra tay, nào ngờ khi kẻ này cởi xuống áo choàng lại lộ ra khuôn mặt quen thuộc.

“Thì ra là công tử.” Cầm Dao Nhã ở một tiểu viện không xa nhìn thấy Lạc Nam, nhất thời nở nụ cười bước đến.

“Lạc tiểu hữu.” Ngân Thiên Quốc Chủ lắc đầu cười khổ:

“Ngươi đến thì cứ báo trước một tiếng, làm gì bí mật như vậy?”

Thiên Âm Đạo Chủ cũng nghi hoặc nhìn lấy hắn, sau đó ánh mắt khác thường nhìn về phía nữ nhi của mình, thầm nghĩ chẳng lẽ bọn hắn là lén lút hẹn hò, không may bị chúng ta phát hiện?

“Lần này đại sự gấp rút, vãn bối không có thời gian báo tin nên mới đường đột.” Lạc Nam nghiêm nghị nói.

Nếu là một Thiên Đạo Cảnh dám ở trước mặt hai vị Thần Đạo nói chuyện đại sự, chắc chắn sẽ bị một tay chụp chết.

Bất quá lời nói của Lạc Nam hai người không thể không nghe, liền nghiêm túc hỏi:

“Đại sự gì?”

Cầm Dao Nhã cũng hiếu kỳ nhìn lấy nam nhân.

Lạc Nam liền đem tình báo mình vừa nhận được nói ra.

“Quả thật không đơn giản…” Thiên Âm Đạo Chủ ánh mắt híp lại:

“Ba thế lực bọn hắn tập hợp lại sẽ có đến ba vị Thần Đạo Cảnh, đủ sức chống lại Độ Đạo Môn chúng ta.”

“Không thể để chúng thành công.” Ngân Thiên Quốc Chủ cũng quyết đoán nói.

Từ việc Loạn Đạo Thần Quốc và Hiên Viên Thần Quốc chèn ép, sau đó Loạn Nhai còn dám ra tay với nữ nhi bảo bối của mình, Ngân Thiên Quốc Chủ đã xem bọn chúng là tử địch, đương nhiên không muốn bọn chúng đạt được ý đồ.

“Vậy nên vãn bối mới đến đây định nhờ Quốc Chủ hỗ trợ, may mắn lại gặp được Thiên Âm Đạo Chủ.” Lạc Nam nở nụ cười, ánh mắt ái muội xem lấy hai người.

Hắn đang nghĩ chẳng lẽ hai vị này đã nối lại tình xưa?

Vốn Lạc Nam định nhờ Ngân Thiên Quốc Chủ làm đồng minh, sau đó lại điều động một vị Phá Đạo Bát Lão…

Hiện tại đã có Thiên Âm Đạo Chủ cũng xem như đủ đội hình.

“Hừ.” Cầm Di lạnh lùng trừng mắt khiến Lạc Nam vội vàng rụt cổ, mở miệng nói:

“Hiện tại Ngân Thiên Thần Quốc đã phụ thuộc Độ Đạo Môn, với tư cách Đạo Chủ bổn tọa chỉ đến để giám sát mà thôi.”

Ngân Thiên Quốc Chủ âm thầm cười khổ, Cầm Di vẫn rất lạnh nhạt với hắn a, tuy nhiên thời gian còn dài… hắn sẽ không bỏ cuộc.

Cầm Dao Nhã cũng chẳng biết nói gì cho phải, chuyện của phụ mẫu nàng không tiện chen miệng vào.

“Được rồi, hai người chúng ta sẽ xuất thủ nếu đụng phải Thần Đạo của bọn chúng.” Ngân Thiên Quốc Chủ trầm giọng nói:

“Hai tên Thái Tử giao cho tiểu hữu giải quyết.”

“Còn có ta nữa.” Cầm Dao Nhã ứng tiếng:

“Ta sẽ hỗ trợ công tử.”

“Haha, có hai vị tiền bối và Dao Nhã hỗ trợ… đại sự thành vậy.” Lạc Nam thoải mái cười, trong lòng hạ lệnh:

“Thiên Cơ Lâu, dò thám hành tung của Hiên Viên Tử!”

“KENG, tiêu hao 900 vạn Điểm Danh Vọng!”

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233