Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 192
Phần 192

Nghe hắn tán thưởng dung nhan của mình, Họa Thủy âm thầm đắc ý nhưng lại ra vẻ u sầu nói:

“Đẹp để được gì? Suy cho cùng cũng chỉ là một bộ túi da, dù có khuynh quốc khuynh thành cũng không ai thèm ngó.”

Lạc Nam nhịn không được bật cười: “Đường đường mỹ nhân hàng đầu Đạo Địa, vô số thanh niên tuấn kiệt sẵn sàng quỳ dưới gót chân lại nói không ai thèm ngó, đúng thật là lòng dạ của nữ nhân.”

“Thanh niên tuấn kiệt nào sao ta không thấy?” Họa Thuỷ liếc xéo mắt:

“Ta chỉ thấy một kẻ vô tâm gần chục năm không thèm để ý đến ta.”

“Mười năm nay ta lăn lộn ở Thâm Uyên Chư Thần, nguy cơ trùng điệp… thật sự không có thời gian.” Lạc Nam giải thích một tiếng.

“Cái gì? Thâm Uyên Chư Thần?” Họa Thuỷ giật mình, mắt đẹp tròn xoe:

“Đó có phải là chiến trường thượng cổ của các Thần Đạo Cảnh trôi nổi bên ngoài hỗn độn?”

“Đúng vậy, cũng khá là nguy hiểm… nhưng ta nghĩ với thực lực của nàng, nếu như không quá xui xẻo vẫn có thể lăn lộn được.” Lạc Nam gật đầu.

“Đến nơi kích thích như vậy lại không cho ta theo cùng, nói ngươi vô lương tâm quả thật không sai chút nào.” Họa Thuỷ giận dỗi.

Lạc Nam sắc mặt tối sầm: “Nàng là cành vàng lá ngọc của Tam Đạo Môn, vào nơi nguy hiểm như vậy chẳng may gặp sự cố gì, ta lấy đâu ra người đền cho họa Thần Đạo Chủ?”

Nghĩ đến dáng vẻ cuồng nữ nhi của họa Thần Đạo Chủ, hắn nhịn không được rùng mình.

“Ngươi vào Thâm Uyên Chư Thần làm gì?” Họa Thuỷ hiếu kỳ nói:

“Chỗ đó có rất nhiều truyền thừa, ta và Thi Hồng Nhan từng muốn đến khám phá nhưng các vị Đạo Chủ không cho phép, bởi vì liên luỵ khá lớn.”

“Liên luỵ cái gì?” Lạc Nam vuốt cằm.

“Bởi vì đó là chiến trường của hai phương đối lập, mà Tam Đạo Môn lại đứng ở thế trung lập… nếu chúng ta nhận truyền thừa của bất kỳ cường giả nào thuộc một trong hai phương, chẳng phải sẽ bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu sao?” Họa Thuỷ giải thích.

“Thì ra là thế.” Lạc Nam hiểu ra, chợt nhớ lại trường hợp của Bùi Linh Hi.

Nếu hắn nhớ không lầm thì Bùi Linh Hi nhận được truyền thừa của một vị cường giả chống lại Đạo Vực và Đạo Quốc, vậy chẳng phải trong nội tâm nàng đã nghiêng về Phá Đạo Hội?

Lạc Nam nhếch miệng cười.

“Ngươi còn chưa nói đến Thâm Uyên Chư Thần làm gì?” Họa Thuỷ hừ một tiếng.

“Tìm cơ duyên cho các thê tử của ta đột phá Thiên Đạo Cảnh.” Lạc Nam thành thật trả lời.

Họa Thuỷ mím mím bờ môi, nâng cốc rượu lên uống một ngụm, bờ môi đỏ mọng càng thêm ướt át hấp dẫn.

“Nếu như nàng thích, lần sau có cơ hội ta sẽ dẫn nàng đi cùng.” Lạc Nam nói thêm một câu.

“Ai mà thèm.” Họa Thuỷ vểnh miệng, đưa mắt ngắm nhìn vườn hoa xa xa.

Lạc Nam kéo nàng lại gần mình, vòng tay ôm lấy họa Thuỷ, vùi mặt vào tóc mây mềm mại thơm ngát của nàng cười hỏi:

“Thật sự nhớ ta đến vậy sao? Mới chưa đến mười năm…”

Cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn, nhịp tim của họa Thuỷ đập nhanh thình thịch, nàng bĩu môi:

“Đừng có ảo tưởng, ta chỉ muốn thử nghiệm pho tượng xem có hữu dụng hay không, vừa rồi đã nói với ngươi rồi.”

“Vậy sao? Uổng công thời gian qua ta nhớ đến nàng a.” Lạc Nam ra vẻ thất vọng.

“Nhớ đến ta?” Họa Thuỷ nhoẻn miệng cười: “Công tử nói lời này không sợ cắn đầu lưỡi, bên cạnh ngươi khi đó mỹ nhân vờn quanh, sợ rằng lúc đó ngay cả họa Thuỷ là ai cũng không biết đấy.”

“Hủ dấm này chua thật, làm sao có người dám mang về nhà đây?” Lạc Nam cười trêu.

“Tiện thiếp chỉ là thuộc hạ làm việc dưới trướng của công tử, nào có tư cách dấm chua với các vị chính thất, công tử suy nghĩ nhiều.” Họa Thuỷ thở dài, dùng tay đem hắn đẩy ra.

Lạc Nam nâng cằm nàng lên, ánh mắt tà mị nhìn lấy đôi mắt sắc sảo của nàng nghiêm túc hỏi:

“Thế có muốn làm chính thất không?”

Toàn thân họa Thuỷ run lên, trong mắt không giấu được vẻ hoảng hốt, lúng túng nói:

“Không biết nữa…”

Nàng không có kinh nghiệm, không biết cảm xúc lúc này của mình là gì, chỉ biết nhịp tim đập thật nhanh và mạnh, tinh thần hỗn loạn không giữ được bình tĩnh…

Lạc Nam nhẹ cười, cúi đầu ngậm lấy đôi môi hấp dẫn của nàng.

“Ưm…” Hai mắt họa Thuỷ trợn tròn, một dòng điện từ miệng truyền khắp toàn thân, hơi thở mạnh mẽ của nam nhân như bao trùm cơ thể khiến nàng hốt hoảng.

Nụ hôn đầu tiên của nàng diễn ra theo cách như thế…

Lạc Nam không buông tha, ma sát lấy hai cánh môi đầy đặn mềm mại ngọt ngào, đầu lưỡi thành thạo duỗi ra chen chút vào bên trong miệng thơm của mỹ nữ.

Họa Thuỷ vô thức đóng chặt hàm răng phòng thủ, nào ngờ lưỡi hắn như một con tinh xà quái ác mơn trớn lấy từng chiếc răng ngọc ngà trắng sáng của nàng, khiến nàng xấu hổ phải tách mở chúng ra.

Chỉ chờ có thế, đầu lưỡi đinh hương rụt rè của nàng đã bị quấn lấy, hương tân ngọc dịch mặc hắn thưởng thức.

Mắt nàng có sóng nước lưu chuyển, gò má ửng đỏ như trái đào chín, hai bầu to tròn phập phồng theo từng nhịp thở ép sát vào lòng ngực nam nhân, toàn thân bị hắn ôm chặt đến gắt gao không một kẻ hở.

Một tay hắn vòng qua vuốt ve mái tóc dày của nàng, thật khó tin những sợi tóc mềm mượt dễ chịu này khi ở trạng thái chiến đấu lại trở thành những thanh vũ khí sắc nhọn có thể đoạt mạng bất cứ kẻ nào lơ là.

Tay còn lại hắn ôm lấy vòng eo thon, eo nàng nhỏ đến mức hắn dễ dàng ôm trọn, lại săn chắc đàn hồi đến khó tin.

Sau nụ hôn kéo dài như hàng thế kỷ, Lạc Nam tách môi để họa Thuỷ hít thở một chút không khí.

Nhưng ngay lập tức, hắn xách lấy bầu hồ lô rượu rót vào miệng nàng, xem đó như chiếc cốc rượu hảo hạng nhất thế gian mà cúi xuống thưởng thức.

Họa Thuỷ hít thở không thông, cái cảm giác nồng đậm vị, nóng bỏng khiến linh hồn nàng tê dại không biết vì say rượu hay vì nụ hôn táo bạo dẫn dắt nàng đi qua vô vàn cảm xúc, nàng như lạc lối, lý trí trở nên mơ hồ như bị dẫn dắt vào mê cung không lối thoát.

Mãi trầm mê đến khi có một dòng điện cực mạnh từ ngực trái lan tỏa trùng kích vào từng tế bào khiến nàng rùng mình tỉnh táo, liếc mắt nhìn xuống, bàn tay ma quỷ chẳng biết từ bao giờ đã luồn vào bên trong từng lớp vải mềm, đùa nghịch hạt anh đào nhỏ xinh săn cứng, nắn bóp khối tròn căng đầy to hơn cả lòng bàn tay.

“Cảm giác của nàng thế nào? Có chán ghét không?” Lạc Nam rời môi hôn nhẹ lên trán nàng thầm thì.

Họa Thuỷ mơ mơ màng màng nói: “Không biết… vẫn chưa rõ ràng…”

“Vậy để ta giúp nàng cảm nhận nhiều hơn.” Lạc Nam mỉm cười, cánh tay đang ôm eo của nàng trượt xuống, dễ dàng lướt qua một thảm cỏ nhỏ tìm đến địa phương thầm kín kia.

Họa Thuỷ vô thức dùng đôi đùi thon kẹp lấy tay hắn như phòng vệ, nhưng các ngón tay của hắn vẫn thuận lợi tìm thấy nơi cần tìm, nhẹ nhàng miết lấy, xâm nhập tiên cốc đã sớm có suối nguồn róc rách.

“Ưm… Nam… ta…” họa Thuỷ yêu kiều thở gấp, rên rỉ nỉ non.

“Đừng nói gì cả, hãy thả lỏng và cảm nhận.” Lạc Nam hôn nhẹ lên vành tai của nàng, các ngón tay bắt đầu hoạt động len lỏi và khám phá.

Từng tế bào đều phản ứng với mỗi một động tác của hắn, nàng mềm nhũn tựa mình vào lòng hắn, đầu ngửa trên vai hắn…

“Ư… thoải mái…”

Không biết qua bao lâu, nàng kêu lên một tiếng cao vút, thể nội siết chặt, nhắm mắt thở dài, linh hồn đã lơ lửng trên cao…

Lạc Nam thu tay lại, vuốt ve họa Thuỷ như đang cưng nựng một con mèo nhỏ.

Họa Thuỷ lười biếng nằm trên đùi của hắn, hai mắt lim dim, hai hàng mi cong rung động, chân mày giãn ra cho thấy nàng rất hưởng thụ.

Y phục của nàng xộc xệch, mái tóc rối bời, cả người tỏa ra một làn hương mê tình, dáng vẻ phong tình vạn chủng.

“Thích không?” Lạc Nam véo véo cái mũi nhỏ xinh hỏi.

“Đáng ghét, đúng là một tên nam hồ ly, chỉ biết dụ dỗ, quyến rũ nữ nhân là giỏi.” Nàng mở mắt lườm hắn, chỉ là sâu trong đáy mắt chỉ có nhu tình mật ý.

Cảm nhận được long căn của nam nhân đã sớm bành trướng, nàng lớn mật kéo nó lộ ra, dùng tay mơn trớn, cúi đầu phục thị hắn.

Lạc Nam hít sâu một nơi, nhìn thấy bờ môi đỏ thẳm, ướt át và yêu kiều của đệ nhị mỹ nhân Đạo Địa âu yếm, một cảm giác thỏa mãn nói không nên lời.

Nàng và hắn ngay từ lần đầu gặp nhau có lẽ đã luôn cuốn hút, hấp dẫn đối phương, mong muốn đối phương thuộc về mình… chỉ là cần phải có thời gian để xác nhận rõ ràng hơn mà thôi.

Lạc Nam đứng lên bế lấy nàng bước đến bên dòng suối tươi mát, lực lượng bùng phát, cả hai đã trở về trạng thái nguyên thuỷ.

Nhìn ngọc thể hoàn mỹ với những đường cong ma mị trong lòng mình, Lạc Nam nói:

“Từ giờ nàng thuộc về ta.”

Nàng chính là tồn tại họa quốc ương dân, có thể khiến quân vương trầm mê không tảo triều, Lạc Nam là kẻ dám yêu dám hận, hắn chủ động muốn rơi vào trong đó…

Họa Thuỷ nghịch ngợm đảo mắt, khiêu khích nói: “Nếu chàng không sợ phụ thân của thiếp tính sổ thì cứ làm.”

“Nhạc phụ đại nhân có tu vi gì?” Lạc Nam hiếu kỳ.

“Phi, còn chưa gả đã gọi nhạc phụ, đúng là mặt dày.” Họa Thuỷ cười khúc khích đáp:

“Thần Đạo Hậu Kỳ, tiệm cận Viên Mãn rồi.”

“Rất lợi hại.” Lạc Nam hít sâu một hơi:

“Nhưng để có được nàng, ta chấp nhận liều mạng.”

“Vậy thì tới thôi.” Họa Thuỷ hài lòng hôn phớt lên môi hắn, thổ khí như lan:

“Cùng lắm thì thiếp theo chàng cao bay xa chạy.”

“Hahaha.” Lạc Nam cất tiếng cười to, long căn trực tiếp tìm đến địa phương nguyên vẹn, dũng mãnh tiến vào khai phá.

“Ưm…” họa Thuỷ ưỡn thẳng người, nước mắt phía trên và máu đỏ phía dưới cùng lúc tuôn ra, động tình gọi hắn:

“Phu quân…”

Gió tạnh mưa tan, đôi nam nữ ôm nhau nằm giữa vườn hoa tắm ánh nắng mặt trời, chỉ cảm thấy những phút giây tuyệt vời vừa xảy ra như một giấc mộng.

“Nếu biết lần này đến đây sẽ rơi vào mỹ nhân kế, có đánh chết ta cũng không đến.” Lạc Nam trêu nói.

“Phi, được tiện nghi mà còn khoe mẻ.” Họa Thuỷ quay sang cắn lấy ti hắn một ngụm.

Lạc Nam bật cười ha ha, rất thích đùa nghịch tóc của nàng, cảm thán một tiếng:

“Đùa với nàng thôi, đoá hoa đẹp nhất Đạo Địa chính là món quà ông trời ban cho ta, vui mừng còn không kịp đây.”

“Đẹp nhất?” Họa Thuỷ lắc đầu tự giễu:

“Chàng chưa nhìn thấy Bùi Linh Hi nên mới nói vậy thôi.”

“Ai nói ta chưa nhìn thấy?” Lạc Nam hỏi.

“Ngươi thấy rồi?” Họa Thuỷ ánh mắt lập tức tỏa ra nguy hiểm, hùng hùng hổ hồ trèo lên người hắn đè xuống:

“Rốt cuộc các ngươi có quan hệ gì? Bùi Linh Hi luôn đeo mặt nạ sao lại cho ngươi thấy?”

Hắn nhịn không được trừng mắt, thầm nghĩ có lẽ hủ dấm này chua nhất trong số các vị thê tử.

“Bùi Linh Hi là bằng hữu thê tử Long Nhi của ta, trong lúc chiến đấu tình cờ rơi xuống mặt nạ.” Lạc Nam đành đem chuyện ở Đạo Hải vừa đại khái kể lại, vừa vươn tay lên chơi đùa đại bạch thỏ của nàng.

Họa Thuỷ xem như đã hiểu, u oán nói: “Đã thấy dung mạo của Bùi Linh Hi, ngươi còn khẩu thị tâm phi khen ta đẹp nhất?”

Nàng vẫn luôn tự ngạo về diện mạo của bản thân nhưng so ra cảm thấy kém hơn Bùi Linh Hi một chút.

“Ta nói thật.” Lạc Nam nghiêm túc khẳng định:

“Dung nhan của hai nàng mỗi người mỗi vẻ không phân cao thấp, nhưng hiện tại nàng chính là lão bà của ta, ở trong lòng ta lão bà của mình mới là đẹp nhất a.”

“Khanh khách.” Họa Thuỷ cười đến run rẩy toàn thân, điều khiển mái tóc của mình vuốt ve khắp cơ thể hắn, khóe môi cong lên:

“Thật là dẻo miệng, không uổng công người ta thích chàng như vậy.”

“Chỉ thích thôi sao?” Lạc Nam bất mãn xoay người đem nàng đè xuống.

“Chứ muốn gì nữa?” Họa Thuỷ chớp mắt.

“Phải là yêu, hiểu chưa?” Lạc Nam hôn ngấu nghiến đôi môi nàng.

“Ừm thì yêu… nhưng đừng tiếp tục, thiếp còn đau rát.” Họa Thuỷ nũng nịu đem hắn đẩy ra.

“Ngoan nào, lần này ta truyền công cho nàng, chúng ta song tu… sẽ không đau.” Lạc Nam an ủi.

Họa Thuỷ tin tưởng nhẹ tách hai chân để cho hắn một lần nữa tiến nhập.

Mà Lạc Nam cũng không lừa nàng, hắn bắt đầu thông qua linh hồn đem Thiên Địa Hợp Hoan Kinh các loại truyền sang.

Trong lúc nhất thời, Nguyên Khí cuồn cuộn kéo tới, tẩm bổ cho cả hai người…

Họa Thuỷ thoải mái thở dài, trạng thái dần dần hồi phục, tất cả ê ẩm tan biến, thần thanh khí sảng.

Lần này không đợi Lạc Nam chủ động, nàng đã như một vị nữ tướng cưỡi ngựa rong ruổi chiến trường, thoải mái nhún nhảy.

Lạc Nam nằm im nhắm mắt, ánh nắng ấm áp và mỹ nhân tung hoành…

Tận hưởng phút giây yên bình khó được…

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233