Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 29
Phần 29

“Tham kiến Không Mộc Tiền Bối, sư tỷ!”

Vừa trở về, đã thấy Hương Trà đang cùng Không Mộc Đạo Nhân trò chuyện.

“Đại Đạo Trung Kỳ?”

Cảm ứng được tu vi của Lạc Nam, Không Mộc Độc Nhân khóe miệng giật giật, thầm nghĩ:

“Trân Bảo Lâu rốt cuộc cường đại đến mức nào? Vậy mà đem yêu nghiệt như thế này ném ra khỏi cửa?”

Trong lòng kinh ngạc tốc độ tu luyện của hắn, ngoài mặt bình tĩnh gật đầu nói:

“Tiến bộ rất khá, ngươi khiến Thanh Trà Sơn nở mày nở mặt, không như sư tỷ lười nhác của ngươi.”

“Bà già này…” Hương Trà giận dữ trừng mắt.

Lạc Nam âm thầm đổ mồ hôi, dám chê bai Thần Đạo Cảnh… chỉ có Không Mộc Đạo Nhân dám làm.

“Sắp Tranh Đoạt Thiên Cảnh, ngươi ghi nhớ lời dặn của ta, an toàn của bản thân là quan trọng nhất, đừng có cậy mạnh… dù thất bại nhưng vẫn giữ được mạng vẫn là hơn.” Không Mộc Đạo Nhân nghiêm túc nói rằng.

“Đa tạ tiền bối nhắc nhở.” Lạc Nam cảm kích.

“Về phần gia nhập một trong tam đại đạo thống, ngươi cũng nên cân nhắc lựa chọn, lão thân sẽ không can thiệp vào quyết định của ngươi.” Không Mộc Đạo Nhân vuốt cằm:

“Tuy rằng ta đã gia nhập Toàn Chức Đạo Thống, nhưng cả hai tỷ đệ các ngươi không cần thiết phải theo ta, hãy chọn con đường phù hợp nhất với mình.”

Lạc Nam nổi lên lòng tôn kính, tuy rằng Không Mộc Đạo Nhân không được cường đại nhưng hành sự đúng mực, xứng đáng là bậc trưởng bối, chẳng trách Hương Trà vẫn luôn tôn trọng bà ấy.

“Lần này lão thân và hai vị trưởng lão khác là Thất Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão sẽ phụ trách dẫn tất cả đệ tử từ Đại Đạo Cảnh đến Thiên Đạo Cảnh tham gia Tranh Đoạt Thiên Cảnh.” Không Mộc Đạo Nhân nói thêm:

“Tỷ đế các ngươi thu xếp, nửa tháng sau xuất phát.”

Nói xong liền tiêu diêu đến trưởng lão điện cùng mấy người kia thương nghị.

Lạc Nam ngồi xuống đối diện với Hương Trà, nàng cũng rót một tách trà đưa đến trước mặt hắn.

“Được Thần Đạo Cảnh pha trà cho uống, moá nó đãi ngộ này của ta có một không hai.” Lạc Nam thầm mắng một tiếng, ngoài mặt cười tươi rói nâng tách uống cạn, tấm tắt:

“Trà của sư tỷ pha như mỹ vị nhân gian vậy.”

Hương Trà híp mắt nhìn hắn như cười như không, buông lời trêu chọc: “Ta thấy kế hoạch làm rể của ba đạo thống có khả năng thành công, quan hệ của ngươi với các mỹ nhân rất tốt a.”

“Dù tốt cỡ nào cũng không bằng tỷ.” Lạc Nam nháy mắt.

“Cầm lấy.” Hương Trà ném cho hắn một quyển trục.

Lạc Nam hai mắt tỏa sáng, cứ ngỡ được vị Thần Đạo ưu ái ban tặng công pháp hay Nghịch Thế Thần Thông khủng bố.

Bất quá sau khi mở ra xem, sắc mặt hắn thoáng cái liền cứng đờ.

Thì ra đây là bảng danh sách của những Thiếu Thần Nữ, Thiếu Thần Tử của các thế lực sẽ tham gia Tranh Đoạt Thiên Cảnh lần này, bên trong còn có thủ đoạn chiến đấu của bọn hắn đã được sư tỷ biên soạn, còn cẩn thận chỉ ra điểm mạnh, điểm yếu.

Lạc Nam lướt qua, đã thấy vài cái tên quen thuộc như họa Thuỷ, Khương Lê, Võ Lân, Tống Định, Nguyệt Lượng…

“Đó là những đối thủ mà ngươi cần cẩn thận khi đối mặt, đánh không lại thì bỏ chạy.” Hương Trà nói:

“Ta biết ngươi vô địch trong Đại Đạo Cảnh, nhưng gặp Thiên Đạo cũng nên cẩn trọng.”

“Tạ sư tỷ quan tâm.” Lạc Nam mỉm cười ấm áp.

“Được rồi, đã không còn gì thì tỷ ngươi tranh thủ đi ngủ một giấc…” Hương Trà vươn vai, lười biếng rời đi.

Lạc Nam trở về động phủ, nhìn thấy Bảo Lan vẫn đang chăm chú tu luyện nên không làm phiền nàng.

Hắn đem túi da ném qua một bên, nhập vào bản thể của mình.

Nhảy xuống Thanh Sinh Đạo Tuyền ngâm mình, đây chính là lễ vật mà Phá Đạo Hội đưa tặng vào ngày đại hôn của hắn, có thể rột rửa vết thương, thanh lộc tâm cảnh, củng cố tinh thần.

Hắn phân Thanh Sinh Đạo Tuyền thành hai phần, một phần để lại Lạc Gia cho các thê tử, một phần mang theo bên mình.

Vừa tiến vào bên trong, sự ấm áp và thanh mát đan xen khiến tinh thần thả lỏng đến cực hạn, trở nên thoải mái vô cùng… ngay cả áp lực về nhiệm vụ đè nén trên vai cũng vô thức nhẹ nhõm không ít.

Nói gì thì nói, ở trong cơ thể của mình vẫn là thoải mái nhất, túi da chỉ là công cụ để hắn thi hành nhiệm vụ mà thôi, đối với hắn nó không có ý nghĩa quá lớn.

Lúc này hắn đang suy nghĩ về việc phá đi Tứ Thần Trấn Thiên Trận mà sư bá giao phó.

Nếu sử dụng đến Bá Đạo Quy Tắc, có khả năng sẽ dao động được Trận Pháp do một vị Thần Đạo bố trí hay không? Bí mật ở Hoàng Ngọc Động rốt cuộc là cái gì…

Suy nghĩ miên mang, hai mắt chậm rãi nhắm lại, vô thức đi vào giấc ngủ…

Cũng không biết qua bao lâu sau, một mùi hương thấm đẫm ruột gan truyền vào phế phủ càng làm linh hồn hắn dễ chịu, cơ thể như được tựa vào bông gòn mềm mại đàn hồi.

Từng khối cơ bắp căng cứng dần dần được xoa dịu, giãn ra và thả lỏng.

Lạc Nam mơ màng mở mắt, chụp lấy bàn tay mềm mại tinh tế đang xoa bóp trên da thịt mình.

Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy Hồn Nguyệt Ánh đang ở trạng thái ngưng thực của linh hồn đau âu yếm mình, ánh mắt đầy vẻ nhu tình.

Mà không chỉ có nàng, bên cạnh còn có Hoả Nhi, Quang Nhi, Độc Nhi, Ma Nhi, Phong Nhi, Ám Nhi chúng nữ đang say đắm nhìn hắn…

“Phu quân, thời gian qua ngươi vất vả rồi, để bọn thiếp giúp ngươi thư giãn a…” Hồn Nguyệt Ánh kiều diễm ướt át nói.

Lạc Nam phất tay, đem Bá Đạo Quy Tắc tạo thành một kết giới bên ngoài động phủ.

Lúc này không chút do dự kéo nàng vào trong lòng, hôn lên bờ môi mềm mại thơm ngát của thê tử, đầu lưỡi duỗi ra quấn quýt.

Phía bên dưới, chúng nữ cũng đã bắt đầu phục thị tiểu huynh đệ của hắn…

Các nàng vẫn luôn ở bên cạnh Lạc Nam, biết rằng từ ngày đại hôn đến nay đã có nhiều năm, hắn vẫn tập trung tu luyện và phát triển, chưa từng gần gũi nữ nhân, cũng thật là thiệt thòi cho hắn.

Thân là thê tử và hồng nhan, các nàng đương nhiên muốn cho nam nhân của mình những điều tốt nhất.

Lạc Nam cũng chỉ biết cảm thấy may mắn khi có các thê tử hiểu ý của mình, hắn như ngọn lửa nóng bừng được các nàng thổi gió, bùng cháy càng thêm dữ dội.

“Thiếp sướng…”

Trong tiếng rên rỉ yêu kiều của Hồn Nguyệt Ánh, linh hồn hai người đã chặt chẽ kết hợp cùng một chỗ.

Ân ái triền miên, từng người chúng nữ luân phiên ra trận…

Tiếng thở dốc của nam nhân, tiếng rên rỉ của mỹ nhân hòa quyện vào nhau tạo nên một tình khúc khiến lòng người tê tái.

Bảo Lan chẳng biết từ bao giờ đã rời khỏi trạng thái tu luyện, hai mắt trợn tròn, bờ môi hé mở, miệng đắng lưỡi khô nhìn lấy khung cảnh hoang đường.

Nhất long bách phượng, sự dũng mãnh của nam nhân, sự lộng lẫy kiều diễm của các mỹ nhân quá mức kích thích thị giác.

Thân là thiếu nữ chưa nếm trải mùi đời, lại còn lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy, thật sự khiến Bảo Lan có phần choáng váng, gò má ửng hồng, đôi mắt ngập nước…

Nàng nhìn thấy long căn của nam nhân hùng vĩ đồ sộ, lại nhìn những mỹ nhân tận tình hưởng thụ ân sủng của hắn, nhịp tim đập lên thình thịch.

Công tử của nàng đang sử dụng bản thể, vậy các mỹ nhân này chắc hẳn đều là thê tử của hắn nên mới biết thân phận thật sự của hắn.

Mỗi một người đều có nhan sắc không kém gì mình, điều này khiến Bảo Lan có chút tự ti, chỉ có thể giả vờ cái gì cũng không biết, tiếp tục nhắm mắt tu luyện.

Nhưng những thanh âm đáng xấu hổ kia vẫn liên tục truyền vào trong tai, khiến nàng không tài nào tập trung được, làn da càng lúc càng đỏ, tâm cảnh rối như tơ vò.

Cũng không biết qua bao lâu sau, chỉ nghe Hoả Nhi cười khanh khách, mở miệng phân phó đầy trêu chọc:

“Lan nhi đến, hầu hạ phu quân chúng ta mặc y phục!”

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233