Bạn đang đọc Quyển 15, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Con đường bá chủ” tại đây: tại nguồn:
“Bảo Khang sao? Khá lắm…”
Ngồi trên lưng Tiểu Tinh, Lạc Nam vừa ôm eo Lạc Long Nhi vừa vuốt cằm.
Dựa vào tin tức thu được từ linh hồn của đám Hải Đao Bang, Lạc Nam biết được tất cả mọi chuyện là do tên tam công tử Bảo Khang của Hải Bảo Thành giật dây.
Không ngờ vừa muốn có công pháp, còn vừa muốn cướp lại tất cả tài nguyên đã giao cho hắn.
Hành vi này của Bảo Khang thật sự chọc giận Lạc Nam.
Con mẹ nó, ta có thiện ý giao dịch công bằng với các ngươi, ngươi lại tham lam tính toán cả mạng của ta.
Lạc Nam làm người rất đơn giản, hắn luôn sảng khoái, hào phóng và sòng phẳng… người không phạm ta, ta tuyệt đối không chủ động trêu chọc hay đắc tội với người.
Nhưng ngươi đã muốn mạng ta và vị hôn thê của ta, vậy thì ta phải trả gấp trăm lần.
“Hải Bảo Thành dù sao cũng có thành chủ tu vi Thiên Đạo Hậu Kỳ tọa trấn, chuyện này cần thương lượng lại.” Lạc Long Nhi sợ hắn nóng vội trả thù nên mới mở miệng.
“Ừm.” Lạc Nam ánh mắt lóe lên.
Sau trận chiến với lão già Thiên Đạo Sơ Kỳ đó, Lạc Nam ước tính được chiến lực hiện tại của bản thân.
Nếu là Thiên Đạo Cảnh Sơ Kỳ bình thường, hắn có thể giết được nếu đối phương quyết định sinh tử chiến.
Nhưng nếu gặp Thiên Đạo Trung Kỳ trở lên, vậy thì thắng bại khó phân… chưa kể đối phương còn có thể bỏ chạy.
Nghĩ đến đây, Lạc Nam lấy ra Phá Đạo Lệnh truyền âm cho Đông Hoa:
“Quỳnh Tiêu, vị hôn phu của nàng bị khi dễ.”
“Hả? Ai dám trêu vào ngươi?” Đông Hoa bên kia liền nhướn mày.
Mặc dù cái tên này hiện tại là vị hôn phu của nàng, nhưng hắn cũng là đệ tử mà nàng sủng ái a.
Nổi tiếng là người bao che khuyết điểm, đồ đệ và vị hôn phu bị người ta khi dễ, nàng làm sao không nổi nóng?
Lạc Nam đem mọi chuyện kể lại một lần.
“Đúng là tự tìm đường chết.” Thanh âm của Đông Hoa đã trở nên lạnh lẽo:
“Ngươi chờ ta một chút!”
“Ừm ừm…” Lạc Nam gật đầu.
“Khụ…” Lạc Long Nhi cố gắng nín cười, nàng hiếm thấy tên nam nhân này còn biết cách làm nũng.
“Khà khà, ra vẻ uỷ khuất với lão bà tương lai, cũng không có gì đáng xấu hổ a.” Lạc Nam mặt dày nói:
“Dù sao con đường ta đi từ trước đến nay, không thiếu những giai đoạn được các nữ cường nhân bảo vệ đấy.”
Nào là Mộc Tử Âm, Diễm Nguyệt Kỳ, Võ Tam Nương, Âu Dương Thương Lan, Hi Vũ và Tuế Nguyệt…
Không lâu sau, Đông Hoa truyền âm lại đáp:
“Đã thu thập đủ thông tin, phiền toái duy nhất là tiểu nữ nhi của Bảo Hải Thành Chủ, thiếu nữ này được Tứ Trưởng Lão của Thiên Hà Đạo Thống thu làm đệ tử, có thân phận Thiên Nữ… nếu diệt Bảo Hải Thành sẽ phải xung đột với nàng.”
Ánh mắt Lạc Nam trở nên nguy hiểm: “Có diệt Bảo Hải Thành hay không tùy thuộc vào biểu hiện của bọn chúng, dù sao ta chỉ muốn cái mạng của kẻ chủ mưu là Bảo Khang mà thôi… nhưng nếu thật sự đến mức phải diệt, nàng thấy thế nào?”
“Thích thì diệt thôi, ngươi hiện tại đã là Nhị Lang của Phá Đạo Hội, đừng nói là Bảo Hải Thành, dù thật sự muốn diệt Thiên Hà Đạo Thống vì chịu uất ức, Phá Đạo Hội cũng sẽ phụng bồi.” Đông Hoa quyết đoán cười.
Lạc Long Nhi âm thầm rùng mình, hai người này cũng quá điên cuồng đi, một cái Đạo Thống của người ta vậy mà còn tính đến chuyện tiêu diệt nữa cơ.
“Vậy ta ở đây chờ nàng.” Lạc Nam cười tủm tỉm:
“Nàng đến, chúng ta cùng viếng Bảo Hải Thành một chuyến!”