Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 16
Phần 16

Thanh Trà Sơn…

Vừa mang theo Bảo Lan trở về, Lạc Nam phát hiện hôm nay Thanh Trà Sơn tương đối náo nhiệt.

Có Hương Trà sư tỷ, còn có Long Trần của Yêu Đạo Sơn, Ma Ngao của Ma Đạo Sơn và Cầm Thanh Vận của Linh Cầm Sơn.

“Tham kiến các vị sư huynh, sư tỷ.” Lạc Nam chắp tay chào hỏi.

Bất quá lúc này tất cả lại không thèm nhìn hắn, ngược lại đều đưa mắt về phía Bảo Lan đứng sau.

“Tham kiến các vị, ta là thị nữ của công tử.” Bảo Lan nhấc váy thi lễ.

Không thể không nói, Bảo Lan có khí chất ôn nhu như nước, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp rung động lòng người, dù đứng cạnh Cầm Thanh Vận cũng không chút nào lếp vé, so với Hương Trà thì lại đẹp hơn gấp vài lần.

Cho nên không muốn chú ý đến nàng cũng khó.

“Thị nữ? Nhanh như vậy?” Hương Trà trêu tức nhìn Lạc Nam.

“Khụ, nàng ấy là một tán tu… vô tình được ta cứu nên mới đồng ý theo ta.” Lạc Nam vuốt mũi giải thích.

Đám người gật đầu, với thân phận Thiên Tử hiện nay của hắn, đừng nói là có một người thị nữ, dù là mười người cũng chẳng ai dị nghị gì.

“Không biết sư tỷ gọi đệ về là có chuyện gì?” Lạc Nam hỏi.

“Mấy vị này đến tìm ngươi.” Hương Trà chỉ vào Long Trần, Ma Ngao và Cầm Thanh Vận.

“Ồ, sư huynh và sư tỷ có gì chỉ giáo?” Lạc Nam hứng thú, nghe Hương Trà nói là có chỗ tốt, cũng không biết là chỗ tốt gì?

“Là như vầy…” Long Trần mỉm cười:

“Ở Yêu Đạo Sơn có một nơi thường dùng cho các Yêu Thú rèn luyện thân thể, Tiểu Ma sư đệ cũng là một thể tu, tin tưởng nơi đó có thể giúp ích cho ngươi.”

“Linh Cầm Sơn cũng có một nơi dùng để tu luyện Linh Hồn, ngươi có thể đến đó để thăng cấp Hồn Tu.” Cầm Thanh Vận nhàn nhạt nói.

“Ta cũng có cùng mục đích với họ, ở Ma Đạo Sơn có một toà Luyện Ma Ngục cho ngươi đột phá Đại Đạo Cảnh.” Ma Ngao nói rằng.

Lạc Nam sửng sốt: “Tiểu đệ đâu phải người của Yêu Đạo Sơn, Ma Đạo Sơn hay Linh Cầm Sơn, như vậy có tiện hay không?”

“Yên tâm đi, đó là chỉ đạo của các trưởng lão.” Long Trần giải thích:

“Bởi vì thiên phú của ngươi đã được công nhận, việc ngươi đánh bại Thiên Hoàng Công Chúa cũng đã lan truyền khắp nơi, các thế lực có xung đột với Độ Đạo Môn chúng ta chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy ngươi trưởng thành, bên trong Tranh Đoạt Thiên Cảnh khả năng sẽ động thủ để loại bỏ ngươi.”

“Cho nên các vị trưởng lão muốn giúp ngươi gia tăng thực lực, xem như là một hình thức bảo hộ mầm móng tốt của Độ Đạo Môn chúng ta.” Cầm Thanh Vận nói thêm.

Lạc Nam nghe mà âm thầm cảm khái, không hổ là phong thái của một đại thế lực, rất biết cách khiến đệ tử trung thành.

“Nếu được như vậy, tiểu đệ đương nhiên không cô phụ tâm ý của các vị.” Lạc Nam chắp tay.

Có chỗ tu luyện thích hợp, chỉ có kẻ ngu mới từ chối.

“Thế ngươi muốn đi đâu trước?” Long Trần hỏi.

“Luyện thể trước vậy.” Lạc Nam mỉm cười.

“Vậy theo ta!” Long Trần phất tay ra hiệu.

Lạc Nam hướng Bảo Lan căn dặn: “Nàng tạm thời ở trong động phủ của ta, chờ ta trở lại!”

“Tiểu nữ rõ.” Bảo Lan nhu nhuận gật đầu.

“Nhờ sư tỷ giới thiệu hoàn cảnh ở Thanh Trà Sơn cho nàng.” Lạc Nam nói với Hương Trà.

“Yên tâm đi, sư tỷ của ngươi sẽ không ức hiếp nàng.” Hương Trà liếc xéo hắn.

Lạc Nam cười hắc hắc, lúc này mới theo mấy người rời đi.

Yêu Đạo Sơn là một trong những ngọn núi to lớn nhất Độ Đạo Môn.

Bởi vì phần lớn các đệ tử ở đây đều là Yêu Tộc, bọn hắn ưa thích biến thành bản thể tu luyện, mỗi một tên đều có hình thể khổng lồ, nơi bình thường căn bản không thể chứa nổi.

Nhưng dù là như thế, Yêu Đạo Sơn lại chỉ như một tảng đá bên cạnh Đạo Thụ, từ đó có thể thấy Đạo Thụ hùng vĩ đến mức nào.

Lạc Nam phát giác các đệ tử ở Yêu Đạo Sơn không có tu luyện cùng một chỗ, ngược lại bên trên núi có các loại hoàn cảnh khác nhau thích hợp với từng giống loài, bọn hắn sẽ lựa chọn nơi có môi trường lý tưởng nhất với mình.

“Tiểu Ma Thiên Tử tốt.”

Ven đường không ít đệ tử hướng Lạc Nam cất giọng chào hỏi, hiển nhiên việc hắn đánh bại Thiên Hoàng Công Chúa, đoạt lại mặt mũi của Độ Đạo Môn đạt được rất nhiều thiện cảm của các đệ tử.

“Các vị sư huynh tốt.”

Lạc Nam cũng khách khí chắp tay chào ngược lại.

Tiến vào sâu bên trong núi, nơi này có một hang động sâu hun hút như miệng quái vật khổng lồ.

Long Trần có chút tự hào nói: “Đây là Huyết Nhũ Động, bên trong có vô vàn Huyết Yêu Thạch Nhũ cô đọng qua vô tận tháng, những Thạch Nhũ này là do Đạo Thuỷ sau khi chảy qua hang núi dung hợp cùng máu và thi thể của các đời cường giả Đạo Yêu Sơn ngưng kết mà ra, có tác dụng rèn luyện thân thể từ trong ra ngoài, cung cấp rất nhiều lực lượng.”

Lạc Nam tấm tắt, nội tình của Độ Đạo Môn thật sự kinh người, chỉ ở một ngọn núi như Yêu Đạo Sơn đã có nơi thần kỳ như thế.

“Vào đi thôi, hy vọng Huyết Nhũ Động sẽ giúp ích cho ngươi.” Long Trần phất phất tay.

“Đa tạ sư huynh, chắc chắn rồi.” Lạc Nam cảm kích gật đầu, bước vào bên trong hang động.

Ngay lập tức, tầm mắt của hắn liền trở nên phóng đại.

Nơi này như một thế giới khác tách biệt với bên ngoài, là một động phủ to lớn hơn cả một hành tinh.

Nhìn lên bầu trời, vô số Thạch Nhũ đỏ rực đẫm máu cực kỳ mỹ lệ đem cả hang động đều nhuộm đỏ như những thanh kiếm sắp rơi rụng.

Rống… ngao… gào… rít…

Hòa cùng với đó, Lạc Nam mơ hồ nghe được tiếng gầm thét dữ dội từ đủ loại Thần Thú, Ma Thú thực lực kinh người, trên các khối Huyết Yêu Thạch Nhũ mơ hồ hiện ra hư ảnh của đủ loại yêu tộc cường giả.

Nhìn ở xa xa, Lạc Nam phát hiện con hàng Hoàng Yêu Tứ cũng đang nhắm mắt luyện thể, các khối Huyết Yêu Thạch Nhũ rơi xuống cơ thể khổng lồ của hắn sau đó hòa tan vào da thịt.

Mỗi một lần như vậy, Hoàng Yêu Tứ đều run rẩy tứ chi, sắc mặt vặn vẹo, rõ ràng cực kỳ thống khổ.

Lạc Nam xem như biết cách, liền tìm một nơi cách xa vị trí của Hoàng Yêu Tứ.

Hắn lại cẩn thận thiết lập kết giới xung quanh không để ai thăm dò, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống.

XOẸT.

Ngay lập tức, một khối Huyết Yêu Thạch Nhũ từ trên cao rơi thẳng vào đỉnh đầu.

ẦM.

Lạc Nam chỉ cảm thấy như thái sơn áp đỉnh, một khối Huyết Yêu Thạch Nhũ như nặng đến ngàn cân, rơi vào cơ thể sau đó cấp tốc hòa tan hòa vào da thịt, xương cốt, gân mạch, lục phủ ngũ tạng.

Thô bạo cường hóa từ trong ra ngoài…

Lúc này chỉ với một khối Huyết Yêu Thạch Nhũ, lại giống như hắn đang hấp thụ máu của cả một vị Thần Thú tu vi Đại Đạo với hình thể khổng lồ vào cơ thể, cả người sắp nổ ra.

“Tốt a, đồ tốt…” Lạc Nam hưng phấn như muốn ngửa đầu thét dài.

Huyết Yêu Thạch Nhũ này quá mức thần kỳ, chẳng những có thể luyện thể, còn cung cấp một nguồn năng lượng dồi dào để hắn đột phá.

Lạc Nam ước tính, đẳng cấp của Huyết Yêu Thạch Nhũ không đạt đến Thiên Đạo Cấp nhưng cũng không kém quá nhiều.

Mà như thế đã đủ để hắn đột phá Đại Đạo Thể Tu rồi.

Trong mắt lóe lên một tia tham lam, Lạc Nam đem cả chân thân của mình cũng lấy ra đặt ở bên cạnh.

Luyện thể cùng lúc cả chân thân và túi da.

Hắn bắt đầu kết ấn, Dẫn Đạo Luyện Khí Pháp kích hoạt.

RỐNG RỐNG RỐNG RỐNG!

Quy Tắc Chi Lực được điều động hóa thành bốn vị Cự Nhân cầm búa như chiến thần, sắc mặt đầy cuồng nộ chuẩn bị ra tay.

Lạc Nam hướng lên đỉnh động điểm một chỉ, hàng trăm khối Huyết Yêu Thạch Nhũ như mưa rơi xuống, thấm đẫm cả túi da và chân thân.

Cùng lúc đó, bốn vị Cự Nhân cầm búa cũng thô bạo đập xuống.

BÙM BÙM… OÀNH OÀNH OÀNH…

Trước sức tàn phá kinh khủng, cả túi da và bản thể của Lạc Nam nhanh chóng bị đập tan, ngay cả Phật Cốt và Độc Huyết Ma Cốt cũng xuất hiện vết rạn nứt, tùy thời sụp đổ bất cứ lúc nào.

Nhưng sau mỗi lần như vậy, Huyết Yêu Thạch Nhũ lại hóa thành chất lỏng như một bể máu, thẩm thấu vào từng thanh xương cốt, thẩm thấu vào từng chỗ da thịt, tế bào, chậm rãi phục hồi.

Sau mỗi lần hồi phục, bốn vị Cự Nhân lại cầm búa nện nát…

Nát bấy và phục hồi… như một vòng lặp vô tận.

Nhưng theo thời gian, cường độ xương cốt, máu huyết, nhục thân của cả Lạc Nam và Tiểu Ma càng thêm cường đại…

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233