Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 43
Phần 43

Khi đám đông kéo đến với hy vọng ngư ông đắc lợi, lại không nhìn thấy người của Tam Đạo Môn đâu, chỉ thấy một đám yêu nghiệt của Độ Đạo Môn đang đằng đằng sát khí nhìn mình.

“Nếu đã đến, vậy thì lưu lại đây đi!”

Bùi Vũ cười gằn một tiếng, không nói hai lời liền lao đến phát động tấn công.

Đám người Long Trần, Ma Ngao cũng nhao nhao xuất thủ.

Lạc Nam nở nụ cười, đang định triệu hoán Ma Ảnh trợ giúp bọn họ loại bỏ một số đối thủ cạnh tranh, bỗng nhiên một khối Truyền Âm Ngọc bên trong người rung động.

Hắn liền nói với Đan Phỉ, Cầm Dao Nhã chúng nữ:

“Nhờ các vị sư tỷ chiếu cố Bảo Lan, mang nàng đi lịch luyện giúp ta, ta có việc riêng cần giải quyết.”

“Ngươi lại muốn đi đâu?” Đan Phỉ cau mày nói:

“Khó khăn lắm mới tập hợp lại một chỗ, kế tiếp nên tập trung nghĩ đối sách đoạt Thiên Cảnh mới đúng.”

“Đệ có tí việc gấp.” Lạc Nam ra vẻ nóng vội: “Hơn nữa nếu như các sư tỷ cần, đệ có thể thông qua Ma Ảnh hoán đổi đến bất cứ lúc nào.”

“Được rồi, ngươi cứ để Bảo Lan ở chỗ chúng ta là được.” Cầm Dao Nhã vuốt nhẹ tóc dài.

Lạc Nam liền đem Bảo Lan từ trong Phá Đạo Lệnh phóng xuất, căn dặn nàng vài tiếng phải nghe theo chỉ đạo của Cầm Dao Nhã.

Lúc này liền hoán đổi vị trí với một Ma Ảnh ở cách xa vạn dặm, tan biến mất dạng.

“Hừ, ra vẻ thần bí… tiểu tử này chẳng lẽ đi tìm truyền thừa của Thần Đạo?” Đan Phỉ không vui khoanh tay trước ngực.

Bảo Lan cũng được Cầm Dao Nhã phân công gia nhập chiến trường, càn quét đám tu sĩ vừa mới kéo đến xem náo nhiệt.

Chỉ có Bùi Linh Hi là lẳng lặng nhìn lấy cái bóng dưới chân, trong lòng như có điều suy nghĩ nói:

“Cái tên biến thái này, khi chúng ta tắm rửa… hắn có cho Ma Ảnh nhìn trộm không nhỉ?”

Chúng nữ rùng mình, sắc mặt lập tức đỏ bừng.

“Bẩm chủ công, Võ Lân đã nôn nóng bắt đầu hành động, chuẩn bị kế hoạch ra tay với Chân Mật.”

Lạc Nam tiếp nhận Truyền Âm Ngọc, nhận được truyền tin của U Lẫm.

“Hắn có kế hoạch gì?” Lạc Nam hiếu kỳ hỏi.

“Võ Lân đã tiết lộ hành tung của Chân Mật cho người của Đạo Hành Điện, chỉ chờ Đạo Hành Điện đột kích nàng bị thương, hắn sẽ nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, đồng thời cho nàng uống vào Phục Thương Đan có hòa trộn một chiếc lá của Uyên Ương Tình Thảo bên trong đó.” U Lẫm chậm rãi nói.

Lạc Nam ánh mắt lóe lên, hắn được biết là Tam Đạo Môn và Độ Đạo Môn không ưa gì nhau, tương tự thì Chân Võ Thần Cung và Đạo Hành Điện cũng như nước với lửa.

Võ Lân vì muốn ra tay với Chân Mật, vậy mà còn cấu kết với cả Đạo Hành Điện để đưa nàng vào tròng.

“Khoan đã, chuyện quan trọng như thế sao hắn lại nói với ngươi?” Lạc Nam cẩn thận hỏi.

“Bẩm chủ công, bởi vì Võ Lân không tự tin hắn giải quyết được Đạo Hành Điện nên cần U Minh Sơn Trang hỗ trợ giúp đỡ.” U Lẫm thành thật đáp.

“Tốt lắm, khi nào hành động?” Lạc Nam nhếch mép cười tà:

“Trước mắt ngươi cứ dựa theo kế hoạch của Võ Lân mà làm, chờ ta chỉ thị.”

“Tuân lệnh.” U Lẫm cung kính đáp.

Lạc Nam vuốt vuốt cằm, căn cứ vào những hành vi trước đây của Võ Lân như chặn đường gây phiền toái với Cầm Thanh Vận, khích bác gián điệp trong Tam Đạo Môn gây sự với Bảo Lan để chọc giận mình… thì việc hắn âm mưu ra tay với Chân Mật là hoàn toàn có thể hiểu.

Loại người như thế này, ở bất cứ nơi nào cũng sẽ tồn tại.

“Kịch hay sắp bắt đầu, tuy nhiên anh hùng cứu mỹ nhân sẽ là ta.”

Lạc Nam nhếch mép cười tà.

Trong u cốc thanh tĩnh.

Một vị mỹ nhân thành thục đoan trang, dung nhan sắc sảo hòa cùng yêu dị đang chăm chú ngồi xếp bằng, khoe ra những đường cong, những chỗ lồi lõm hoàn hảo không chút khuyết điểm.

Ở trước mặt của nàng lại là một gốc thảo dược đang trưởng thành với tốc độ nhanh chóng.

Mỹ nhân này chính là Chân Mật, Thiếu Thần Nữ của Chân Võ Thần Cung.

Mà gốc thảo dược nàng đang bồi dưỡng lại như một nhánh xương cốt quỷ dị, xung quanh tràn ngập ma khí đen kịch vờn quanh, tạo cảm giác âm trầm đến cực điểm.

Nếu là người có kiến thức nhìn thấy, chắc chắn sẽ nhận ra thảo dược này là Thiên Đạo Thượng Phẩm tài nguyên – Địa Ngục Thảo.

Địa Ngục Thảo này được xem là tài nguyên cao cấp của Thể Tu, luyện hóa nó sẽ hình thành nên Địa Ngục Ma Cốt bên trong cơ thể, gia tăng chiến lực gấp mấy lần.

Hiển nhiên thân là Thiếu Thần Nữ của Chân Võ Thần Cung, Chân Mật cũng là một vị Thể Tu cấp Thiên Đạo.

Vốn dĩ Địa Ngục Thảo hiện tại đã có thể sử dụng được rồi… nhưng Chân Mật muốn nhân cơ hội khó được ở môi trường của Thiên Cảnh, đem Địa Ngục Thảo từ Thiên Đạo Thượng Phẩm thăng cấp đến Thiên Đạo Cực Phẩm.

Như thế khi nàng đúc nên Địa Ngục Ma Cốt sẽ càng thêm hoàn mỹ, càng thêm cường đại.

Với tu vi Thể Thiên Đạo Trung Kỳ hiện tại, Chân Mật tự tin nếu luyện hóa được Địa Ngục Thảo cực phẩm, nàng sẽ đột phá trực tiếp đến Thể Thiên Đạo Hậu Kỳ.

Vậy nên tạm thời nàng không quan tâm đến đấu đá bên ngoài, ẩn mình ở trong u cốc này bồi dưỡng tài nguyên, đột phá cảnh giới.

Dựa theo tính toán của nàng, chỉ cần một năm nữa là Địa Ngục Thảo trưởng thành hoàn tất, đó cũng là thời điểm nàng xuất đầu lộ diện.

Mà để thúc đẩy cho Địa Ngục Thảo trưởng thành đúng với dự kiến, nàng còn phải dùng Thiên Đạo Quy Tắc của bản thân gia tốc thời gian xung quanh nó, hơn nữa còn phải dùng lực lượng của mình ra bồi dưỡng, thúc đẩy…

Ở hoàn cảnh thông thường, vạn năm chưa chắc có thể khiến thảo dược trưởng thành một tiểu cấp trong Thiên Đạo, nhưng ở Thiên Cảnh lại có thể hoàn toàn làm được…

Thế nên Chân Mật mới phải khoanh chân ngồi bên cạnh nó, tập trung vô cùng.

Vài ngày trôi qua, mọi thứ vẫn luôn bình lặng.

Tuy nhiên Chân Mật lại hơi nhíu mày, tà áo nhẹ phất, xoay người đứng lên.

ẦM ẦM ẦM…

Toàn bộ u cốc lúc này chấn động, vô số Trận Văn bừng sáng tạo thành một tòa Trận Pháp như lồng chim vây lấy xung quanh.

Chân Mật phát hiện tòa Trận Pháp này chứa đựng quy tắc chi lực, ngăn cản việc xé rách không gian bỏ chạy cũng như các loại Phù Chú có thể tác động đến thời không.

Hiển nhiên có kẻ muốn ngăn cản nàng chạy trốn.

Với khả năng của nàng, nếu như thoải mái vẫn có thể tập trung phá trận, nhưng nếu bị kẻ khác nhắm vào quấy rối, vậy thì chỉ có thể bị nhốt.

“Rốt cuộc tìm ra ngươi…”

Một tiếng cười khẽ vang lên.

Bên ngoài cửa hang, thân ảnh khuynh quốc khuynh thành, có phong thái của một vị nữ hoàng uy nghi thiên hạ của Khương Lê chậm rãi bước vào.

“Là ngươi…” Chân Mật ánh mắt lóe lên:

“Tại sao ngươi phát hiện ta ở nơi này?”

Chỉ trách nàng quá tập trung vào việc bồi dưỡng Địa Ngục Thảo, tiêu hao nhiều lực lượng cũng như quy tắc chi lực dẫn đến mất tập trung, người khác ở bên ngoài lập xuống Trận Pháp phong tỏa cũng không cảm ứng được.

“Nếu ta đã muốn, đương nhiên sẽ có biện pháp tìm thấy.” Khương Lê điềm tĩnh nói:

“Hồi kết cuộc chiến giữa ta và ngươi, ngày hôm nay nên giải quyết.”

Khương Lê và Chân Mật cũng là đối thủ nhiều năm bất phân thắng bại.

Khương Lê hiển nhiên không nguyện ý nhìn thấy Chân Mật thành công dùng Địa Ngục Thảo gia tăng tu vi và chiến lực.

“Chẳng lẽ ta sợ ngươi sao?” Chân Mật lạnh lùng nói, dù thể trạng lúc này không được toàn thịnh, nàng cũng chẳng ngại ngần chiến với Khương Lê một trận.

“Nếu đã như thế, vậy thì tiếp chiêu đi!” Khương Lê phất lên óng tay áo.

Khoảnh khắc đó, trên đỉnh đầu của nàng chợt hiện lên một vòng tròn chậm rãi xoay như thái cực đồ.

Bên trong vòng tròn, ngươi có thể nhìn thấy hai màu sắc đen và trắng giao thoa vặn vẹo với nhau đại diện cho âm dương, nhưng ở viền ngoài của vòng tròn lại là ngũ hành Kim, Thủy, Mộc, Hỏa, Thổ cùng nhau luân chuyển.

Âm Dương Ngũ Hành Quyết – Công Pháp cường đại nhất của Đạo Hành Điện.

“Âm Dương Chưởng!”

“Ngũ Hành Chỉ!”

Tay phải nâng lên, Âm Dương dung hợp.

Tay trái nâng lên, Ngũ Hành tương sinh tương khắc điên cuồng diễn hóa nơi đầu ngón tay.

Khương Lê một tay tung chưởng, một tay điểm chỉ… bắn thẳng về phía Chân Mật.

“Hừ, chút trò mèo!” Chân Mật lạnh lùng hừ một tiếng, lại chủ động bước lên.

ẦM!

Hai luồng công kích đánh vào, cung trang trên người nàng hóa thành vô số mảnh vụn.

Nhưng lộ ra ở bên trong lại là một bộ võ y bằng da đen tuyền ôm sát cơ thể, triển lộ những đường nét cực kỳ dẻo dai, đàn hồi và khỏe khoắn của một nữ nhân như con báo cái.

Mà lúc này, nếu như nhìn thật kỹ lên làn da của Chân Mật… ngươi sẽ phát hiện điều khác thường.

Đó là tất cả lỗ chân lông li ti đến cực điểm lại đang chậm rãi xoay tròn như những vòng xoáy rất nhỏ, rất nhỏ…

Khương Lê không nói lời nào, lại phát động tấn công đánh đến.

Chân Mật thản nhiên dùng cơ thể của mình nghênh đón tất cả, thậm chí không thèm phản kích.

Tất cả lực lượng bất kể là Âm Dương hay Ngũ Hành sau khi đánh vào, đều bị những lỗ chân lông của Chân Mật như các vòng xoáy phân tán và nuốt vào, từ đó bổ sung lực lượng của Chân Mật.

Chỉ trong nháy mắt, Chân Mật đã phục hồi trạng thái toàn thịnh.

“Ngươi biết khả năng của ta nhưng vẫn cố tình làm như vậy là có ý gì?” Chân Mật hừ lạnh hỏi.

“Lão nương đương nhiên khinh thường đánh với ngươi ở trạng thái suy nhược như vậy, xem như giúp ngươi khôi phục để chiến một trận thống khoái.” Khương Lê kiêu ngạo đáp.

Là đối thủ lâu năm, nàng đương nhiên biết rõ công pháp Chân Võ Đạo Quyết của Chân Mật lợi hại.

Đây chính là công pháp mạnh nhất của Chân Võ Thần Cung, cũng là nguồn gốc sáng lập nên Chân Võ Thần Cung.

Chân Võ Đạo Quyết với khả năng giúp cơ thể của người tu luyện thôn nạp tất cả lực lượng công kích từ đối thủ vào bên trong, chuyển hóa thành sức mạnh cho người thi triển.

Cách để khắc chế Chân Võ Đạo Quyết chính là mỗi khi tấn công, hãy sử dụng Quy Tắc Chi Lực ngang hàng hoặc cao cấp hơn dung hợp vào công kích, như thế Chân Võ Đạo Quyết sẽ không thể thôn nạp được…

Khương Lê hiểu rõ điều này lại làm ngược lại, chẳng khác nào nạp đầy lực lượng cho Chân Mật.

“Hừ, nếu đã sảng khoái như thế, ta cũng sẵn sàng chiến với ngươi thay vì chạy trốn… ngươi lại thiết lập Trận Pháp làm gì?” Chân Mật chất vấn.

“Trận Pháp? Đó không phải của ngươi à?” Khương Lê nhướn mày.

Nàng còn không hiểu cái Trận Pháp kia rốt cuộc là thứ gì, chỉ cho rằng đó là Trận Pháp mà Chân Mật dùng để phong tỏa u cốc nhằm tránh bị người khác tìm đến.

“Rốt cuộc chuyện này là sao?” Chân Mật cảm thấy không ổn.

“Trận Pháp là do chúng ta lập xuống.”

Hai tiếng cười gằn vang lên, bên ngoài hang động liền tiến vào hai tên nam tử.

Chính là huynh đệ Tống Định và Tống Hằng, hai vị Thiếu Thần Tử của Đạo Hành Điện.

“Sao lại là hai ngươi?” Khương Lê chau mày hỏi.

Mặc dù là người cùng một thế lực nhưng đây là trận chiến của nàng và Chân Mật, Khương Lê không muốn hai huynh đệ họ Tống xen vào.

“Khương sư muội, huynh đệ bọn ta đến đây trợ giúp muội.” Tống Định cười tà.

“Không sai, đây là cơ hội giải quyết Thiếu Thần Nữ có chiến lực mạnh nhất Chân Võ Thần Cung, sao chúng ta có thể bỏ qua?” Tống Hằng nhún vai nói.

“Khương Lê, thì ra ngươi là loại người này?” Chân Mật lạnh lùng chất vấn.

Trước tình cảnh như vậy, nàng cho rằng Khương Lê và hai huynh đệ họ Tống liên thủ tập kích mình.

“Ta không có, ta chính là muốn cùng ngươi phân định thắng bại.” Khương Lê giận dữ nhìn Tống Định và Tống Hằng quát lạnh:

“Hai ngươi mau rời đi, đây là trận chiến của ta!”

“Sư muội, ngươi không thể ích kỷ như vậy.” Tống Định nghiêm mặt nói:

“Đây là Tranh Đoạt Thiên Cảnh, là nơi phải đặt lợi ích tập thể lên hàng đầu, không phải chỗ để muội giải quyết ân oán cá nhân.”

“Nói không tệ, kẻ chết chính là kẻ thất bại… hiện tại ba chúng ta liên thủ tiêu diệt Chân Mật, muội sẽ giành chiến thắng vô cùng đơn giản, còn muốn gì nữa?” Tống Hằng cười tà.

“Bớt nói nhảm đi, cả ba ngươi cùng lên!” Chân Mật ánh mắt bùng phát chiến ý:

“Một địch ba, đã lâu rồi chưa có cảm giác này.”

Hiển nhiên ngoài dáng vẻ khuynh thành khuynh quốc trong lớp cung trang, khi võ y lộ ra cũng là lúc nàng trở thành một nữ nhân cực độ hiếu chiến.

Dù đối mặt với cả Khương Lê, huynh đệ họ Tống vẫn không chút kiêng kỵ.

Cùng lắm là oanh oanh liệt liệt một trận sinh tử.

Bất quá lúc này, Khương Lê bỗng nhiên ngăn chặn trước mặt Tống Định và Tống Hằng.

“Muội có ý gì?” Huynh đệ họ Tống sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Khương Lê không thèm để ý bọn hắn, chỉ nhìn Chân Mật thản nhiên nói: “Ngươi mau rời đi! Ta sẽ cầm chân bọn hắn… trận chiến của chúng ta đành phải gác lại.”

“Muội điên rồi, cơ hội tốt như vậy sao lại bỏ qua?” Tống Định và Tống Hằng sắp tức điên.

“Làm trái với tâm cảnh của một cường giả, ta không làm được.” Khương Lê ung dung nói.

“Hảo.” Chân Mật sảng khoái gật đầu, phất tay thu hồi Địa Ngục Thảo, tán thành Khương Lê nói:

“Ta tin tưởng ngươi không hợp tác cùng bọn hắn đối phó ta, sau này sẽ có cơ hội công bằng phân định thắng bại.”

Các nàng đều là nữ nhân tâm cao khí ngạo, lòng dạ bất phàm, muốn chiến thắng đối thủ cũng phải thắng một cách thuyết phục cả bản thân mình và khiến đối thủ tâm phục khẩu phục.

So với đó, hành động của hai tên họ Tống lại có phần tiểu nhân…

“Khốn kiếp, nữ nhân họ Khương này điên rồi.”

Ẩn nấp bên trong bóng tối, Võ Lân cũng sắp nổi trận lôi đình.

Vốn hắn chỉ đem tin tức của Chân Mật ẩn danh báo cho Tống Định và Tống Hằng, muốn hai kẻ này trọng thương Chân Mật để mình làm anh hùng cứu mỹ.

Nào ngờ Khương Lê chẳng biết vì sao cũng tìm được Chân Mật…

Vốn Võ Lân nghĩ rằng Khương Lê sẽ phối hợp cùng hai tên họ Tống đối phó Chân Mật, nào ngờ nàng lại hành động ngu xuẩn như vậy, ngăn chặn tu sĩ một nhà, thả cho đối thủ của mình rời đi…

Nghĩ đến đây, Võ Lân không muốn toàn bộ kế hoạch của mình trở nên thất bại.

“U Lẫm, chuẩn bị hành động!”

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233