Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 189
Phần 189

Trận chiến tạo nên Chư Thần Thâm Uyên đã diễn ra cách hiện tại vô số năm, Loạn Nhai thời điểm đó có khi còn chưa được sinh ra, Thần Quang Quốc Chủ không thể xác minh tính chân thật về thân phận của hắn.

“Ngươi đã là Loạn Đạo Thái Tử, tu luyện Loạn Đạo Thần Công cường đại dị thường, làm sao còn mơ tưởng đến truyền thừa của trẫm?” Thần Quang Quốc Chủ chất vấn.

“Không giấu gì Thần Quang Quốc Chủ, một vị phi tần của ta rất thích hợp với truyền thừa của ngươi, ta muốn thu giữ cho nàng, hy vọng ngươi thành toàn.” Lạc Nam ánh mắt lóe lên một tia lăng lệ:

“Bằng không… sợ rằng Thần Quang Minh Quốc của ngươi khó có thể an ổn tại Đạo Quốc mà sinh tồn.”

“Khốn kiếp, ngươi vậy mà uy hiếp trẫm?” Thần Quang Quốc Chủ phẫn nộ quát:

“Năm đó dù là Loạn Hoàng Vũ cũng phải nể mặt ta ba phần, thằng ranh con!”

“Thế sự vô thường a.” Lạc Nam nhún nhún vai, ngả ngớn nói:

“Từ sau khi ngươi ngã xuống tại nơi này, Thần Quang Minh Quốc dần dần lâm vào suy tàn, quốc lực đã yếu đến mức đáng thương, ở trước mặt Loạn Đạo Thần Quốc chỉ như một con chó săn không hơn không kém.”

ẦM ẦM ẦM…

Hắn vừa dứt lời, kết giới bỗng nhiên dao động kịch liệt, hiển nhiên tâm tình của Thần Quang Quốc Chủ đang cực kỳ bất ổn.

Thần Quang Quốc Chủ đương nhiên hiểu rằng cái chết của mình sẽ khiến Thần Quang Minh Quốc tổn thất nặng nề, cho nên mới quyết tâm lưu lại truyền thừa cho hậu bối, hy vọng bọn hắn sẽ tìm đến tiếp nhận, từ đó quật khởi, giúp quốc gia huy hoàng.

Nào ngờ vậy mà bị người của Loạn Đạo Thần Quốc nảy sinh hứng thú.

“Một khối lệnh bài mà thôi, trẫm làm sao có thể tin tưởng ngươi là Thái Tử của Loạn Đạo Thần Quốc?” Thần Quang Quốc Chủ thay đổi thái độ không muốn thừa nhận.

“Haha, lệnh bài thái tử có thể làm giả, thế còn cái này thì sao?” Lạc Nam đã sớm chuẩn bị, cười gằn một tiếng.

Loạn Đạo Quy Tắc mãnh liệt tiến ra, dung hợp vào trong nắm đấm hướng kết giới tung ra một quyền.

OÀNH!

Kết giới rung lắc dữ dội, đổi lại là sự trầm mặc của Thần Quang Quốc Chủ.

Thần Quang Quốc Chủ lúc này đã thật sự tin kẻ trước mặt là Thái Tử của Loạn Đạo Thần Quốc, bằng không làm sao có thể sở hữu Loạn Đạo Quy Tắc độc nhất vô nhị?

Đã chết quá nhiều năm, Thần Quang Quốc Chủ làm sao có thể biết được những sự kiện động trời xảy ra ở Đạo Quốc, làm sao biết được nguyên nhân Lạc Nam sở hữu Loạn Đạo Quy Tắc, thậm chí là Loạn Đạo Kiếm Khí mà Loạn Đạo Thần Quốc cũng phải thèm chảy nước miếng.

Tuy nhiên hắn vẫn chưa muốn giao ra truyền thừa, ít nhất là trước khi nhận được cái giá khiến hắn động tâm…

Lạc Nam như đi trong bụng của Thần Quang Quốc Chủ, ra vẻ bất đắc dĩ thở dài một hơi:

“Nể mặt năm đó ngươi cùng phụ hoàng của bổn thái tử chinh chiến nên mới có được Đạo Giới như ngày hôm nay, ta cũng không muốn làm khó Thần Quang Minh Quốc.”

“Như thế này đi, bổn thái tử lấy danh nghĩa Loạn Đạo Thần Quốc xin thề, sau khi ái phi của ta nhận được truyền thừa, ta sẽ nâng đỡ Thần Quang Minh Quốc phát triển, nếu không thực hiện, Loạn Đạo Thần Quốc trời tru đất diệt.”

Nghe hắn thề độc đến mức như vậy, Thần Quang Quốc Chủ âm thầm giật mình, đồng thời cũng cảm thấy rất có mặt mũi.

Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, hắn cũng không muốn quốc gia do mình tạo ra sẽ bị Loạn Đạo Thần Quốc chèn ép.

Ngay cả thời kỳ toàn thịnh, Thần Quang Minh Quốc cũng không thể địch lại Loạn Đạo Thần Quốc, huống hồ gì hiện tại đã lâm vào suy tàn?

“Các ngươi vào đi!” Thần Quang Quốc Chủ thở dài một tiếng.

“Phu quân thật sự rất biết cách gạt người.” An Hinh âm thầm lè lưỡi tinh nghịch.

Lạc Nam lúc này mới ung dung nhàn nhã kéo tay nàng tiến vào kết giới.

Hư ảnh một toà Quang Minh Thần Điện hiện ra trước mặt.

Giữa thần điện sáng chói, hư ảnh một tên nam tử trung niên diện mục tuấn lãng, mái tóc vàng rực đang ngồi trên đế tọa.

Chính là Thần Quang Quốc Chủ.

Lạc Nam vẫn khí định thần nhàn, ra vẻ mình đang là người kèo trên, nhếch miệng gọi một tiếng:

“Thôn Ma!”

“Khặc khặc, có lão nô!” Thôn Ma từ dưới cái bóng của hắn hiện lên, khí tức Thần Đạo Sơ Kỳ bạo phát nhìn Thần Quang Quốc Chủ cảnh cáo:

“Ngươi tốt nhất đừng có bất kỳ ý đồ nào, bằng không bổn tọa phá nát chỗ này, còn quay về đồ sát Thần Quang Minh Quốc của ngươi.”

“Ngươi là Thôn Thiên Ma Chủ?” Thần Quang Quốc Chủ giật mình, đồng tử co lại:

“Ngươi vậy mà trở thành vong linh nô lệ của một hậu bối?”

Phải biết vào thời toàn thịnh, Thần Quang Quốc Chủ thực lực yếu hơn Thôn Thiên Ma Chủ một bậc, tuy rằng Quang Minh của hắn có thể khắc chế Ma Lực… nhưng lại bị Thôn Thiên Ma Thể thôn phệ biến thành chất dinh dưỡng.

“Có thể trở thành nô lệ của chủ nhân chính là vinh hạnh của ta.” Thôn Ma nịnh nọt nói.

“Haha, tình cờ đạt được khả năng của Vong Linh Quỷ Tộc nên thu chút thuộc hạ, Thần Quang Quốc Chủ đừng chê cười.” Lạc Nam tùy ý nói.

Thần Quang Quốc Chủ sắc mặt nghiêm nghị, trong lòng lại dâng lên sóng to gió lớn…

Không nghĩ đến sau thời Loạn Hoàng Vũ, nhi tử của hắn cũng là một yêu nghiệt như vậy, thử hỏi sau này ai còn dám chống lại Loạn Đạo Thần Quốc nữa đây?

Chẳng trách kẻ này dám tuyên bố sẽ chèn ép Thần Quang Minh Quốc của mình, bởi vì hắn hoàn toàn có năng lực làm được điều đó.

“Được rồi, truyền thừa giao ra đi.” Thôn Ma nghênh ngang nói chuyện:

“À quên mất, nếu thi thể của ngươi vẫn còn, có muốn trở thành Vong Linh Quỷ Vệ của chủ nhân hay không? Nếu ngươi thành thuộc hạ của hắn và trung thành tận tụy, tương lai hắn sẽ càng chiếu cố quốc gia của ngươi.”

Lạc Nam âm thầm tán thưởng Thôn Ma, con hàng này rất biết cách dụ dỗ a, không hổ đã từng là một lão quái vật.

Nếu như có thể lừa gạt Thần Quang Quốc Chủ trở thành Vong Linh Quỷ Vệ, chẳng phải lại thu thêm một tên nô lệ thực lực cấp Thần Đạo?

Đáng tiếc, Thần Quang Quốc Chủ lại lắc đầu đáp: “Thi thể của ta đã nát, kết giới ánh sáng này là do đạo của ta diễn hóa sinh ra, không thể tiếp tục sống lại với bất kỳ hình thức nào.”

Nói đến đây, hắn liếc mắt nhìn An Hinh mở miệng:

“Tiểu cô nương, ngươi nhận được truyền thừa của ta, cũng xem như một nửa đệ…”

“Không có thầy trò gì cả.” Lạc Nam chen miệng vào:

“Đây là một cuộc giao dịch thuần tuý, đừng thấy nàng thiện lương mà muốn dụ dỗ.”

Với tính cách lương thiện của An Hinh, nếu để Thần Quang Quốc Chủ nói tiếp không chừng sẽ thật sự khiến nàng mềm lòng, ngày sau sẽ nương tay với Thần Quang Minh Quốc nếu có chiến tranh nổ ra.

Lạc Nam phải bóp nát ý đồ lôi kéo ân tình của Thần Quang Quốc Chủ từ trong trứng.

An Hinh cắn cắn môi không nói tiếng nào, nàng không giỏi lừa người như phu quân, vậy nên cách tốt nhất là im lặng.

“Hừ…” Thần Quang Quốc Chủ bất mãn nói:

“Hãy nhớ kỹ lời thề độc của ngươi!”

“Đương nhiên, ta có thể thề lại một lần nữa.” Lạc Nam hết sức chân thành nói.

Thần Quang Quốc Chủ hít sâu một hơi, truyền thừa của bản thân đổi lại quốc gia được an ổn phát triển và tồn tại cũng xem như xứng đáng.

Không do dự nữa, cũng chẳng cần khảo nghiệm… chỉ thấy hắn từ trên bảo tọa đứng lên.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Toàn bộ Quang Minh Thần Điện bắt đầu phân tán, diễn hóa thành vô số điểm sáng mang theo lực lượng, khẩu quyết công pháp, vũ kỹ, thần thông, bí thuật… tất cả đều hội tụ về thân thể của An Hinh ở giữa trung tâm.

Rất nhanh, một quả trứng khổng lồ lấp lánh Quang Thần Lực đem nàng bao phủ vào bên trong, bắt đầu quá trình truyền thừa.

Mắt thấy hư ảnh của Thần Quang Quốc Chủ sắp tiêu tan, Thôn Ma lớn tiếng nói:

“Còn thứ gì tốt lưu lại hết đi!”

“Không còn… hầu hết mọi thứ ta đều sử dụng sạch sẽ bên trong trận chiến cuối cùng.” Thần Quang Quốc Chủ lắc đầu.

“Thật vô dụng.” Thôn Ma khinh bỉ nói.

Hư ảnh Thần Quang Quốc Chủ ngày càng mờ nhạt, cuối cùng vẫn không quên liếc mắt nhìn Lạc Nam muốn nói lời trăn trối:

“Hy vọng ngươi…”

Lạc Nam lười nói nhảm, Lạc Hồng Kiếm mãnh liệt chém ra.

Bá Đạo Quy Tắc nghiền nát, tàn niệm của Thần Quang Quốc Chủ rốt cuộc hóa thành hư vô.

Kết giới ánh sáng sụp đổ, quả trứng vẫn bao trùm An Hinh tiếp tục quá trình truyền thừa…

“Haha, người chậm nhất lại là người ít phí sức nhất.” Lạc Nam nhịn không được bật cười:

“Chỉ vài câu nói nhảm là thành công có được truyền thừa.”

“Chủ nhân quá anh minh thần võ, thuộc hạ khâm phục.” Thôn Ma buông lời nịnh nọt:

“Không ngờ ngay cả Loạn Đạo Thần Quốc mà ngài cũng có thể nguỵ trang, quá lợi hại rồi.”

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, trước đó khi đối đầu… ngay cả bản thân nó cũng cho rằng Lạc Nam là người của Loạn Đạo Thần Quốc cơ mà, Thần Quang Quốc Chủ không có lý do nào không tin tưởng.

“Khà khà.” Lạc Nam nở một nụ cười xấu xa:

“Tương lai làm chuyện thương thiên hại lý gì, cứ lấy danh nghĩa của Loạn Đạo Thần Quốc là được.”

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233