Con đường bá chủ - Quyển 15 - Tác giả Akay Hau

Phần 27
Phần 27

Khi số lượng hành tinh khủng bố cùng lúc bùng nổ, ngay cả Lạc Nam cũng biến sắc mặt.

Bởi vì hắn cảm giác được toàn bộ thân thể mình như sắp băng liệt khi phải gánh vác một nguồn sức mạnh kinh khủng đến như vậy.

Bất quá Lạc Nam phản ứng cực nhanh.

Hắn kích hoạt Nghịch Thần Luyện Thủ Kinh trạng thái Nghịch Hành Thủ…

Bên dưới áo choàng, đôi tay của Lạc Nam như được bao phủ một tầng nham tương, đỏ và đen u ám đan xen, trở nên kiên cố và cường hoành.

Toàn bộ sức mạnh từ 7500 hành tinh dồn nén vào cánh tay, cũng nhờ ở trạng thái Nghịch Hành Thủ, cánh tay có thể gánh vác được nguồn lực điên cuồng đó.

Mọi thứ chỉ diễn ra trong cơ thể Lạc Nam mà không một ai hay biết.

Thứ tất cả nhìn thấy chỉ là Lạc Nam nhắm thẳng đến Thiếu Thần Tử của Đạo Hành Điện – Tống Định tung ra một quyền.

“Muốn chết!”

Khi Lạc Nam xuất thủ, Tống Định gầm lên giận dữ, hắn cảm nhận được tu vi của kẻ này chỉ là Đại Đạo Cảnh, lại dám ra tay với Thiên Đạo Cảnh như mình.

Chín loại Đạo Lực cuồn cuộn bao trùm cánh tay, Tống Định không chịu thua kém đấm ra nghênh đón.

OÀNH!

Song quyền va chạm, sắc mặt Tống Định kịch biến.

Hắn cảm giác được như tay của mình đang đấm vào một quả đạn pháo với uy lực kinh người, vừa cứng vừa mạnh, ẩn chứa nguồn lực lượng không tưởng.

PHỐC!

Cánh tay Tống Định băng liệt, cơ thể của hắn bay ngược hàng ngàn dặm giữa không trung.

“Đạo Hành Dực!”

Tống Định đau đớn gầm lên, sau lưng hình thành một đôi cánh thuộc tính giúp hắn ổn định thân hình.

Nhìn xuống một bên tay đã sụp đổ, máu tươi rỉ ra như suối, sắc mặt Tống Định âm trầm đến cực điểm.

Hắn vận dụng Thiên Đạo Quy Tắc bao phủ miệng vết thương, nhanh chóng mọc ra một cánh tay khác.

Mà ở bên cạnh, mỹ nhân đi cùng Tống Định cũng chau mày, trong đôi mắt thâm thúy là sự bất ngờ.

Hiển nhiên nàng cũng không nghĩ đến, Tống Định lại bị áp đảo ngay ở lần va chạm đầu tiên như thế, hơn nữa đối phương còn là vượt cấp chiến đấu.

“Là ngươi không cho chúng ta rời đi?” Lạc Nam trầm thấp hỏi.

“Ta không tin!” Tống Định nghiến răng:

“Thử lại một lần nữa, Đạo Hành Kinh Mạch!”

Thanh âm vừa dứt, chỉ thấy toàn bộ Kinh Mạch trong cơ thể của hắn đột ngột biến thành cửu sắc hòa quyện vào nhau, điên cuồng thôn nạp Nguyên Khí từ bốn phương tám hướng và chuyển hóa thành chín loại thuộc tính nguyên tố sôi sục mang tính hủy diệt.

Toàn bộ cơ thể của hắn được bao phủ bởi những đường kinh mạch sặc sỡ…

Tống Định đã vận dụng đến một trong những khả năng đặc biệt của Đạo Hành Điện, đó là Đạo Hành Kinh Mạch với tác dụng có thể gia tăng sức mạnh của các loại thuộc tính lên vô số lần.

Lúc này, chín loại Đạo Lực bao trùm cánh tay đan xen vào nhau.

Tống Định lòng tin tăng mạnh, Đạo Hành Dực sau lưng vũ động, toàn thân như một tia chớp lao thẳng đến Lạc Nam, lại là một quyền đấm thẳng:

“Đạo Hành Quyền!”

“Không biết tự lượng sức mình!” Lạc Nam ánh mắt lóe lên.

7500 hành tinh lại một lần nữa vận chuyển, bất quá lần này có thêm hư ảnh Bỉ Ngạn Hoa bao trùm nắm đấm kèm theo đó là Oanh Thiên Tổ Phù bạo tạc dữ dội với tầng tầng lớp lớp sóng xung kích.

Lạc Nam bá đạo đấm ra.

ĐÙNG!

Quyền kình kinh khủng hủy diệt thương khung, một quyền hình thành vụ nổ cực lớn với phạm vi hàng vạn dặm.

Tống Định thậm chí còn chưa kịp tiếp cận Lạc Nam, toàn bộ cơ thể của hắn đã bị một quyền đẩy lùi.

“Thiên Đạo Quy Tắc!”

Tống Định vẫn không cam lòng chịu thua, Thiên Đạo Quy Tắc bao trùm cơ thể, ươn ngạnh lao vọt đến tiếp cận.

Rốt cuộc, song quyền một lần nữa hung hăng đụng nhau.

Lạc Nam biểu lộ lạnh lẽo, Quy Tắc Chi Lực trạng thái siêu thoát thiên địa bùng phát trên đòn đánh.

PHỐC!

Tống Định ngửa đầu phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể như diều đứt dây bay ngược trở về, Phong Hành Dực trên lưng tiêu tán, từ bả vai đến cánh tay hóa thành thịt vụn.

Mà Lạc Nam cũng kịch liệt đau nhứt, ngay cả Nghịch Hành Thủ cũng không gánh vác nổi nguồn sức mạnh khủng bố này, buộc hắn phải kích hoạt Bất Hủ Kinh Văn để cánh tay của mình không bạo liệt.

Hiển nhiên Nghịch Hành Thủ có thể giúp đôi tay của Lạc Nam mạnh hơn cả Đại Đạo Binh, nhưng khi đối mặt với thế công cấp độ Thiên Đạo như Tống Định thì cũng có phần gánh vác không nổi.

Ở bên ngoài nhìn vào, Bích Tiêu và mỹ nhân kia chỉ chứng kiến Lạc Nam lấy tu vi Đại Đạo triệt để nghiền ép Tống Định, lại không biết hắn cũng bỏ ra cái giá không nhỏ.

“Nam nhân này… ngày càng yêu nghiệt rồi.” Bích Tiêu than thở.

Sợ rằng khi hắn đột phá thêm một hoặc hai tiểu cảnh giới, mình đã không phải đối thủ của hắn.

Nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Nam, hắn chỉ là tên tiểu bối không hơn không kém, nàng có chút hoảng hốt vì tốc độ phát triển yêu nghiệt của hắn.

Tốc Biến triển khai, Lạc Nam lại áp sát Tống Định.

Lần này, Vô Cực Hàn Băng đã được thi triển, không gian như hóa thành băng phong, tầng tầng lớp lớp phong tỏa.

Tống Định đang định trị thương, lại có chút hoảng khi mình rơi vào trong phạm vi đóng băng, một nửa cơ thể dần dần đông cứng…

Hắn muốn phá băng đào thoát, lại phát hiện có một lớp quy tắc chi lực cao cấp vây kín lấy mình.

“Đây là Đại Đạo Quy Tắc siêu thoát thiên địa?” Tống Định sắc mặt vặn vẹo.

Hắn chỉ là đối nghịch thiên địa, cho nên dù tu vi cao hơn Lạc Nam một đại cảnh giới nhưng vẫn không thể chống lại quy tắc siêu thoát thiên địa của đối phương.

Lạc Nam đang định mở ra Tử Giới, sau đó điều động Bá Đạo Quy Tắc khống chế Tống Định.

Nào ngờ một tà áo nữ hoàng đã hiện ra trước mặt, mỹ nhân phất tay, Hỏa Diễm Thuộc Tính cùng với Quy Tắc siêu thoát thiên địa hừng hực thiêu đốt, chậm rãi hòa tan Vô Cực Hàn Băng của Lạc Nam.

Mỹ nhân kia nhẹ nhàng thi lễ: “Vừa rồi đồng môn của tiểu nữ có phần đắc tội, hy vọng các hạ rộng lượng bỏ qua.”

“Có ý tứ.” Lạc Nam híp mắt lại, không ngờ nữ nhân này cũng nhập đạo siêu thoát thiên địa.

Bởi vì tu vi của nàng ta là Thiên Đạo Cảnh, cùng với phương thức nhập đạo cao cấp ngang hàng cho nên có thể hóa giải Vô Cực Hàn Băng của hắn.

“Muốn đánh là đánh, muốn dừng là dừng?” Lạc Nam nhếch mép:

“Đạo Hành Điện các ngươi đều hành sự như thế sao?”

“Thật ra đồng bạn của tiểu nữ không có ác ý, hắn chỉ muốn gọi hai vị lại hỏi chuyện.” Mỹ nhân khẽ nói, thanh âm trong veo:

“Lại không ngờ đá nhầm thiết bảng, cũng xem như một bài học… bất quá tội của hắn còn chưa đáng chết.”

“Điều này không phải do ngươi nói là được!” Bích Tiêu chậm rãi rơi xuống.

Khoảnh khắc đó, áo choàng tung bay, một cổ lĩnh vực huyền bí trong suốt bao phủ toàn trường.

Ngay lập tức, Tống Định và mỹ nhân cùng lúc biến sắc.

Bởi vì ở bên trong lĩnh vực này, Quy Tắc Chi Lực trong cơ thể của bọn hắn đã bị vô hiệu hóa, thậm chí khả năng câu thông cùng quy tắc bên ngoài thiên địa cũng mất đi.

Mồ hôi lạnh chảy ra trên trán Tống Định, hắn không ngờ mình tùy tiện hống hách một chút lại trêu vào hai nhân vật như vậy.

So với tên Đại Đạo có chiến lực nghịch thiên kia, vị Thiên Đạo có thể vô hiệu hóa quy tắc của bọn hắn càng thêm kinh khủng.

Lạc Nam âm thầm cảm thán, Vô Đạo Kinh của Bích Tiêu cũng quá mức lợi hại.

Sư bá thì luyện Thái Thượng Đạo Ngôn Kinh, sư thúc thì luyện Vô Đạo Kinh… đều là công pháp khiến tất cả đối thủ phải tê dại cả da đầu.

Mắt thấy mình lâm vào thế bị động, mỹ nhân vội vàng nhấc váy thi lễ:

“Ta là Khương Lê, Thiếu Thần Nữ của Đan Hành Điện… mong hai vị Phá Đạo Hội bỏ qua.”

Lạc Nam híp mắt lại, thì ra đây là mỹ nhân xếp thứ năm trên Đạo Địa Tiên Bảng, chẳng trách phong thái và khí chất không hề tầm thường.

“Xem ra ngươi biết chúng ta là người của Phá Đạo Hội nhưng vẫn để đồng bạn của mình ra tay?” Lạc Nam trầm giọng hỏi.

“Ta được giao nhiệm vụ điều tra tình hình tại Vô Lượng Sơn, là hắn chủ động đi cùng gây phiền toái.” Khương Lê điềm tĩnh lên tiếng:

“Vốn chỉ định để hắn nhận một bài học, nào ngờ các hạ lại muốn giải quyết hắn… thân là đồng môn, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.”

“Ồ, nói vậy chúng ta là công cụ để ngươi giáo huấn đồng bọn?” Lạc Nam lạnh lùng hừ một tiếng.

Nghe Khương Lê nói vậy, Tống Định cũng âm thầm nổi giận… lại không dám phát tác với nàng, chỉ căm tức lên tiếng:

“Rốt cuộc các ngươi muốn thế nào? Phụ thân của ta chính là Thần Đạo Cảnh!”

Lạc Nam ánh mắt lấp lóe, phất tay thu lấy Nhẫn Trữ Vật của Tống Định, lãnh đạm nói:

“Lần này thu chút lợi tức, lần sau mọi chuyện không kết thúc đơn giản như vậy.”

“Ngươi mau trả lại…” Tống Định như muốn phát rồ, bên trong chính là gia tài của hắn.

Chỉ là Bích Tiêu đã khóa chặt lấy hắn bên trong lĩnh vực của nàng.

Khương Lê cũng phất tay ngăn chặn không cho Tống Định tự tìm đường chết.

Đạo Hành Điện tuy là một trong tứ đại thế lực đứng đầu Đạo Địa nhưng so với Phá Đạo Hội vẫn kém quá nhiều.

Bởi vì Phá Đạo Hội có thể chống lại Đạo Vực và Đạo Quốc, tuy rằng người ngoài không biết nội tình sâu đến bao nhiêu nhưng chắc chắn Đạo Hành Điện không thể so sánh.

Lần này trêu vào người không nên trêu, chỉ trách Tống Định quá mức tự cao tự đại lại còn thiếu kiến thức.

“Đi thôi!” Lạc Nam nói.

Bích Tiêu nhẹ gật đầu, cùng hắn biến mất.

Sau khi hai người rời đi, lĩnh vực của Bích Tiêu mới từ từ tiêu tán.

“Khốn kiếp, thành viên của Phá Đạo Hội đều khủng bố như thế sao?” Tống Định nghĩ lại mà còn sợ.

Khương Lê không đáp…

Nàng không nghĩ rằng tất cả thành viên của Phá Đạo Hội đều có thể mạnh đến như vậy, bằng không Đạo giới đã sớm bị thống nhất rồi.

Theo nàng nghĩ, do mình xui xẻo đụng độ với yêu nghiệt bên trong Phá Đạo Hội mà thôi.

Căn cứ vào phong cách chiến đấu vừa rồi, chỉ cần trở về tỉ mỉ điều tra, nàng tin rằng sẽ phần nào đoán được thân phận của hai nhân vật đó.

Danh sách chương (233 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233