Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 84
Phần 84

Dưới mật thất, thời gian trôi nhanh…

Mà nhịp tim của Lạc Nam từ từ gia tốc khi âm thanh đếm ngược của Hệ Thống vẫn không ngừng vang lên, chăm chú đến mức bỏ Võ Tam Nương u oán trợn đôi mắt phượng lườm hắn…

Tên ngốc này bị sao vậy? Tự nhiên dừng hoạt động, bên dưới của nàng còn đang ngứa ngáy, mà thứ quỷ quái to lớn kia của hắn lúc này chỉ nằm im một chỗ, thậm chí còn giật giật biểu tình kháng nghịch.

“Có làm không?” Võ Tam Nương bật người ngồi dậy, cánh tay thon gọn ôm lấy cổ hắn, một tay khác nghịch ngợm véo lấy đầu ti hắn, bộ ngực bạo mãn không ngừng áp vào người nam nhân.

Cuồng Bạo Nữ Vương biểu hiện tình cảm cũng khác xa nữ tử e thẹn khác, trái lại muốn gì nói đó, động tác cũng hết sức lớn mật.

“Haha, ta để nàng làm!”

Lạc Nam cười to, ngả người nằm ngửa xuống, lật Võ Tam Nương ngồi lên cơ thể mình, hai tay vươn lên nắm lấy vòng eo uyển chuyển đầy co dãn của nàng.

Võ Tam Nương hơi có chút mộng, bất quá thiên phú trong chuyện này của nàng không thấp, lập tức hiểu ý hắn, khóe môi mọng đỏ vểnh lên kiêu ngạo, lắc lư bờ mông thịt lựa chọn tư thế, đôi chân tách ra, nụ hoa thịt đỏ đậm hé mở, một tay bắt lấy côn thịt hắn điều chỉnh, hít sâu một hơi nhún người ngồi xuống…

BẠCH…

Tiếng da thịt chạm nhau chát chúa, hai người thoải mái hít sâu một hơi, côn thịt của nam nhân đã từ dưới lên trên hung hăng đâm vào cơ thể nàng, chen qua từng thớ da thịt mềm mại nóng hổi, chạm đến đỉnh hoa tâm…

“Hừ, hừ… sướng chết!”

Võ Tam Nương chưa kịp thích ứng cảm giác mới lạ, cắn đôi môi yêu kiều rên rỉ, ngồi bẹp thở dốc trên thân thể hắn.

Man Hoang Thánh Nữ ẩn nấp bên trong cũng có biểu tình y hệt, chẳng qua không thể biểu lộ ra ngoài, xúc cảm của hai nàng hiện tại chính là một.

Lạc Nam vươn dài cánh tay ngắt lấy nụ hồng săn cứng nhọn lên trên ngực nàng, nằm im tận hưởng, một bên hỏi thăm Kim Nhi:

“Kim Nhi, Đế cấp là tồn tại như thế nào, cách Cực Cấp nhiều hay không?”

Theo truyền thừa đến từ Nghịch Long Huyết, hắn đạt hai bộ Đế Cấp Cực Phẩm là Hóa Long Chiến Quyết cùng Hàng Long Thập Bát Chưởng, nhưng chưa rõ lắm khái niệm Đế Cấp là như thế nào…

Kim Nhi trầm ngâm, cuối cùng gật đầu nói: “Vì công tử đã bắt đầu tiếp xúc với nhân vật Tiên giới, hơn nữa đã đủ điều kiện nâng cấp Hệ Thống nên có tư cách được biết các tầng cấp tiếp theo của Pháp Bảo cũng như Tu vi!”

“Còn không mau nói!” Lạc Nam trừng mắt, hô hấp bắt đầu dồn dập…

Hiển nhiên hắn cũng không ức chế được nôn nao trong lòng khi sắp mở ra một khung trời mới.

Kim Nhi trừng mắt, cũng không thừa nước đục thả câu, nàng hé mở môi đỏ:

“Tu vi khi chính thức trở thành Tiên Nhân gồm có: Chân Tiên, Cực Tiên, Ất Tiên, Ngọc Tiên, Tiên Vương, Tiên Tôn, Tiên Đế!”

“Đẳng cấp của Yêu Thú cũng có sự thay đổi, trên Cửu Giai Yêu Thú chính là: “Thập giai, Cực Yêu, Ất Yêu, Ngọc Yêu, Yêu Vương, Yêu Tôn, Yêu Đế!”

“Thể Tu tương tự có: Thập Chuyển, Cực Thể, Ất Thể, Ngọc Thể, Thể Vương, Thể Tôn, Thể Đế”

“Pháp Bảo và các thế lực cũng đơn giản chia thành: “Chân Cấp, Cực Cấp, Ất Cấp, Ngọc Cấp, Vương Cấp, Tôn Cấp, Đế Cấp!”

Kim Nhi nói hàng loạt thông tin, Lạc Nam trừng to mắt suy ngẫm, bên dưới cơ thể lại tận hưởng sự phục vụ đến từ Võ Tam Nương.

Hắn không thể ngờ phía trên Độ Kiếp lại có nhiều cảnh giới đến như vậy, trong lúc nhất thời trong lòng cười khổ không thôi, xem ra đường đi của mình ngay cả một nửa chặng đường cũng chưa đến, bên trên còn vô số tồn tại cường đại mạnh mẽ tùy thời có thể nghiền nát hắn thành cặn bã.

Theo lời của Kim Nhi, đẳng cấp trên Tiên giới có phần tương hợp hơn nhiều so với hạ giới, không khó để phân biệt cũng như so sánh giữa Tiên Tu hay Thể Tu và Yêu Thú, tên gọi của đẳng cấp hầu như chỉ khác biệt một chữ.

“KENG, vì ký chủ đã nắm giữ tin tức liên quan, những thông tin trước đây vẫn chưa công bố nay được khai mở!”

Đúng lúc này, âm thanh cơ giới của Hệ Thống vang lên, Lạc Nam vội vàng mở màn hình ra xem xét, nhất thời chấn kinh không nói nên lời.

Long Tiên Thánh Điển – Siêu Việt Đế Cấp Công Pháp.

Thiên Đế Tam Biến Thuật – Đế Cấp Cực Phẩm Bí Thuật.

Cửu Dương Thần Công – Đế Cấp Cực Phẩm Công Pháp.

Cửu Âm Thần Công – Đế Cấp Thượng Phẩm Công Pháp.

Băng Nguyệt Dạ Phong Kinh – Đế Cấp Thượng Phẩm Công Pháp.

Hải Thần Tố Âm Công – Đế Cấp Thượng Phẩm Công Pháp.

Đế Hồn Kinh – Vương Cấp Cực Phẩm Công Pháp.

Bát Môn Độn Giáp – Cực Cấp Cực Phẩm Thể Thuật.

Tinh Thần Biến – Cực Cấp Cực Phẩm Bí Thuật.

Linh Giới Châu – Cực Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo…

Lạc Nam hai mắt trợn tròn, trong lòng phiên giang đào hải, theo như kiến thức của hắn vừa được tăng lên, những thứ trước đây vẫn chưa rõ đẳng cấp nhất thời toàn bộ được công bố, kinh người vô cùng.

Lạc Nam không ngờ bản thân mình vốn đã sở hữu nhiều thứ khủng bố đến như vậy, Long Tiên Thánh Điển thậm chí siêu việt cả Đế Cấp, mà những công pháp hoàn chỉnh đến từ Hệ Thống của vài bà vợ đang tu luyện cũng đều là hàng Đế Cấp, tương lai Hậu Cung sẽ là cảnh tượng gì?

Kinh thiên động địa…

“Kim Nhi, trên Đế Cấp vẫn còn?” Lạc Nam hít sâu một hơi, trong lòng có chút khiếp sợ.

Long Tiên Thánh Điển siêu việt Đế Cấp, Bất Hủ Diễn Sinh Kinh vẫn hiện hữu với hai chữ “Cấm Kỵ”, chứng tỏ Đế Cấp chưa phải là vô địch.

“Thật xin lỗi, hiện tại công tử chỉ được biết bấy nhiêu đó!” Kim Nhi vẫn cho ra câu nói muôn thuở.

Lạc Nam gật đầu, biết bấy nhiêu đó hắn cảm thấy đủ rồi, không có gì thất vọng.

Một điều khác khiến hắn cảm thấy kính nể chính là, Đế Hồn Kinh và Tinh Thần Biến vậy mà lần lượt đạt đến Vương Cấp và Cực Cấp?

Hai loại công pháp và bí thuật này có xuất xứ từ Việt Long Tinh Cầu, điều đó nói rõ trong lịch sử của Tinh Cầu có những tồn tại kinh tài tuyệt diễm, bọn hắn sáng tạo ra được hàng khủng đến như vậy, trong khi giới hạn của Việt Long Tinh chỉ đạt đến Độ Kiếp Viên Mãn mà thôi.

“Trí tuệ là thứ vĩnh viễn không thể xem thường, thực lực có thể bị quy tắc thế giới hạn chế nhưng trí tuệ và khả năng sáng tạo thì không!” Kim Nhi nghiêm túc nói.

Lạc Nam gật đầu, mặc dù rất có thể những kẻ sáng tạo nên Đế Hồn Kinh hay Tinh Thần Biến đều chưa thể tự luyện đến cấp bậc cao nhất của chúng, nhưng không thể phủ nhận bọn hắn sở hữu đầu óc và khả năng lĩnh ngộ siêu phàm khi đã sáng tạo ra những thứ như vậy.

“Hừ, suy nghĩ cái gì?” Võ Tam Nương vẫn đang cưỡi ngựa trên người Lạc Nam, một tay hắn đang vân vê đầu nhũ săn cứng của nàng, nhưng ánh mắt lại chăm chú suy nghĩ một cái gì đó, điều này khiến nàng tức giận.

“Haha, đang suy nghĩ sắp tới sẽ tặng quà gì cho Tam Nương bảo bối của ta” Lạc Nam cười ha hả, ngẩng đầu dậy ôm lấy thân thể săn chắc của nàng, miệng rộng hướng đôi môi kiều diễm hôn xuống.

Võ Tam Nương nghe vậy lập tức động tâm, lưỡi ngọt đỏ hồng vươn ra như rắn nước, cuồng nhiệt quấn lấy hắn.

Lạc Nam thừa thắng xông tới, chuyển đổi tư thế, áp nàng nằm ngửa xuống, tách nhẹ đôi chân ra kẹp vào hông hắn, bàn tay thích thú vân vê hột le tròn trịa như ngọc trai đỏ của nàng.

“Ưm ngứa, mạnh bạo một chút” Võ Tam Nương lắc lư vòng eo, tiếp nhận côn thịt của hắn đánh sâu hơn.

Nàng là Thể Tu, khí lực cũng lớn hơn rất nhiều so với chúng nữ, đương nhiên sức chịu đựng không đơn giản.

Lạc Nam đương nhiên không phụ lòng sư phụ yêu quý, vùng hông đẩy mạnh, thành côn chen qua từng thớ thịt chật chội, đỉnh đầu thô bạo đâm đến tử cung.

Bạch Bạch Bạch Bạch…

Hai người giao hoan nhưng cứ nghĩ như đang đánh trận, giường nệm bên trong thạch thất đã sớm sụp đổ trong quá trình luyện hóa Nghịch Long Huyết.

“Hừ, hừ, sướng… thoải mái… chính là như vậy…”

Võ Tam Nương cắn môi rên rỉ, sự hổ báo thường ngày biến mất dạng, chỉ còn là một nữ nhân động tình chân chính, âm thanh phóng đãng vang vọng khắp căn phòng.

“Keng, chúc mừng ký chủ triệu hoán được Chân Cấp Thượng Phẩm Trận Pháp – Tứ Phương Vô Phá Trận”

“Keng, chúc mừng ký chủ triệu hoán được Cực Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo Kiến Trúc – Hóa Tiên Đài”

“Keng, chúc mừng ký chủ triệu hoán được Thiên Địa Dị Vật – Cuồng Sát Tinh Kim”

“Keng, chúc mừng ký chủ triệu hoán được Võ Đế Huyết Mạch”

Đúng lúc này, bốn âm thanh thông báo lần lượt vang lên, bất quá Lạc Nam không muốn tiếp tục phụ lòng giai nhân trong ngực, bỏ qua tất cả ôm lấy nàng cuồng hoan.

Võ Tam Nương phải nói là nhiệt tình như lửa, sức chiến đấu trên giường càng là cường đại đến quá phận, cũng may Lạc Nam vừa luyện xong huyết mạch nghịch Long, thể lực gần như là vô hạn, càng đánh càng hăng.

Hai người bên trong mật thất không biết làm ra bao nhiêu tư thế, Lạc Nam lúc này đang hiên ngang đứng thẳng, Võ Tam Nương một tay chống vào tường, một tay vòng qua cổ hắn, một chân chạm đất, một chân thôn dài gác lên vai nam nhân, đem u cốc màu mở lầy lội của mình toàn diện bạo lộ trước mặt hắn, để Lạc Nam ung dung đánh sâu vào.

Một tay hắn vuốt ve chân dài của nàng, một tay khác biến bầu vú thành muôn hình vạn trạng, bầu sửa của Võ Tam Nương mặc dù lớn nhất trong số các nữ Hậu Cung, nhưng đồng thời cũng căng tràn săn chắc nhất, quả thật là chơi hoài không chán.

“Sư phụ, sướng không?” Lạc Nam tà mị hỏi.

“Sướng… không nghĩ đến làm loại chuyện này thoải mái như vậy, trách không được mấy nữ nhân kia suốt ngày quấn lấy ngươi” Võ Tam Nương kiều hừ, đôi môi thơm ngát liên tục rên rỉ.

Theo mỗi cú nhấp của hắn, linh hồn nàng như lơ lửng trên mây, mái tóc xõa tung không gò bó, làn da nổi da gà những nơi bàn tay nam nhân vuốt ve, tràn đầy khoái cảm.

“Nàng rồi cũng sẽ quấn lấy ta” Lạc Nam cười cắn nhẹ vành tai nàng, trong lòng thỏa mãn không thể diễn tả.

Lần đầu hai người gặp nhau, nàng xuất hiện với tư thái oai phong lẫm liệt, một hòn đá đem hắn ném bị thương, thân phận của hai người không biết chênh lệch bao nhiêu lần.

Sau đó những lần hắn gặp nạn, cũng là nàng đứng ra bao che cho hắn, không cần biết hắn đúng hay là sai.

Không có nàng, Lạc Nam không biết liệu mình có đi được đến hiện tại hay không.

Lúc này nàng lại được hắn sủng hạnh mà sung sướng, thân thể và tâm hồn nàng thuộc về hắn, Lạc Nam sao có thể không tự hào và kích động?

Nàng vừa là sư phụ, vừa là thê tử… hai người thân càng thêm thân.

Chuyện này nếu truyền về Việt Long Tinh, không biết sẽ gây nên sóng to gió lớn cấp bậc gì.

“Ưm… Tiểu Nam, lão nương sắp… co rút dữ dội quá!”

Võ Tam Nương rùng mình sau một cú đâm sâu tràn đầy bá đạo mang tính chiếm hữu của hắn, tiểu dâm huyệt co rút kịch liệt, tận cùng bên trong trực chờ dòng nước ấm, đầu óc mụ mị không cách nào để hình dung.

“Nàng sắp ra rồi, chúng ta ra cùng nhau” Lạc Nam yêu thương xoa bóp mông thịt vểnh cong của nàng, đem Võ Tam Nương xoay lại sát tường để nàng chống hai tay vào, mông cao vểnh lên, hắn từ phía sau đâm mạnh đến.

Phạch phạch phạch…

Vừa nhấp vừa đánh lên mông thịt kiều diễm, làn da bánh mật tràn đầy mồ hôi hết sức quyến rũ, âm thanh thở dốc và tiếng rên rỉ của nam nhân vang dội khắp căn phòng, đóa hoa thịt của nàng bị đâm đến mức sưng đỏ, bộ ngực lắc lư theo từng nhịp nắc.

“A… Sướng… Tiểu Nammmmm…”

Theo một tiếng rên cao vút, Võ Tam Nương kéo dài tên hắn trong môi thơm, trong cơ thể nàng Man Hoang Thánh Nữ đồng dạng âm thầm hô lớn, cả hai dâng lên cao trào không thể kiềm chế.

“Ta cũng sướng, sư phụ… ta yêu nàng!”

Âm hộ kịch liệt thắt chặt, Lạc Nam cũng không nhẫn nhịn đâm thật sâu, lúc cán vào bên trong nàng, hai hòn ngọc như muốn nhét vào khe hẹp, gồng mình bắn ra vô số sinh mệnh nóng hổi.

Hỗn hợp lầy lội kèm theo mùi vị đặc trưng lấp đầy âm động chặt chẽ, chảy dọc theo đùi hai người xuống nền đá.

Lạc Nam ôm Võ Tam Nương cùng nhau thở hổn hển, một lần giao hoan này không biết đã diễn ra bao lâu, vì cảm giác tuyệt với quá mức mà tạm thời mặc kệ bản thân còn đang bị cẩm y thanh niên truy sát.

Hai người thỏa mãn nhìn nhau, Võ Tam Nương rút đầu vào ngực hắn, thở gấp nói:

“Đời này lão nương thuộc về ngươi rồi, phải luôn yêu ta!”

Nàng quả thật là nữ nhân phóng khoáng, không có chút thẹn thùng hay xấu hổ, hoàn toàn buông lỏng trái tim chấp nhận hắn, yêu chính là yêu, không cần dây dưa lòng vòng.

“Khi về Việt Long Tinh, ta sẽ tổ chức một trận đại hôn cho các nàng!” Lạc Nam đem nàng ôm chặt nói.

Với thực lực hiện tại của hắn và Võ Tam Nương, đã không cần để tâm ánh mắt của người đời, càng không cần quan tâm lời gièm pha của Việt Long Tinh, thích cưới là cưới, không phục có thể đánh!

Võ Tam Nương cười rạng rỡ, để mặc côn thịt của hắn vẫn cắm trong người mình, trong đầu bí mật trao đổi với Man Hoang Thánh Nữ:

“Phụ thân ngươi thật lợi hại, kiềm chân tên đó lâu như vậy…”

“Ta cũng không rõ ràng” Man Hoang Thánh Nữ lắc đầu, nàng không biết thực lực hiện tại của phụ thân còn được bao nhiêu, cũng không biết cẩm y thanh niên kia mạnh đến cỡ nào.

Cả bọn không biết rằng, thời gian trong căn phòng hiện tại trôi nhanh gấp trăm lần so với bên ngoài…

Lạc Nam thấy Võ Tam Nương vẫn trần truồng, nhân tiện mở ra Cửa Hàng May Mắn muốn mua cho nàng một kiện y phục.

Bất quá rất nhanh ánh mắt hắn lại trừng lớn, một mặt khó có thể tin.

Điểm Danh Vọng hiện lên con số 29 tỷ? Hơn nữa còn đang không ngừng tăng lên?

Chuyện gì xảy ra? Lần trước đã đem Điểm Danh Vọng tiêu xài sạch sẽ, biểu hiện mạnh mẽ ở Võ Lực Đài cũng chỉ thu thêm vài tỷ mà thôi, ở đâu hiện tại có gần 30 tỷ rồi hả?

“Kim Nhi? Điểm Danh Vọng của ta ở đâu ra?” Lạc Nam trong lòng đã suy đoán đến một khả năng nào đó.

“Chỉ cần có người ghen tị hoặc hâm mộ công tử sẽ có Điểm Danh Vọng, không nhất thiết phải do công tử đích thân đứng ra thực hiện nha!” Kim Nhi cười nói.

“Ý nàng là chúng nữ sao?” Lạc Nam nhíu mày hỏi.

“Không sai, chúng nữ Hậu Cung có biểu hiện xuất sắc, người khác biết công tử là Hậu Cung Chi Chủ, đương nhiên sẽ ghen ghét cùng cực với công tử, Điểm Danh Vọng từ đó mà ra!” Kim Nhi chính thức xác nhận.

Lạc Nam không chút vui mừng, trái lại bắt đầu lo lắng, Việt Long Tinh xảy ra chuyện gì để đích thân chúng nữ ra mặt thế này? Nếu các nàng không ra mặt, hắn sẽ không có số điểm Danh Vọng nhiều đến như vậy.

Hít sâu một hơi đè nén cảm xúc, Lạc Nam mua cho Võ Tam Nương một kiện Chân Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo – Nữ Chiến Y, đây là một kiện pháp bảo và y phục kết hợp, mặc vào có thể chuyển đổi giữa hai loại hình dạng chiến đấu và đời thường, hết sức thoải mái.

“Được rồi, chúng ta ra nghênh chiến!” Võ Tam Nương hưng phấn mặc vào Nữ Chiến Y trắng tinh thoải mái, nhất thời lòng tin tăng mạnh.

“Khoan, nghe ta nói!” Lạc Nam kéo bàn tay mềm mại của Võ Tam Nương nghiêm túc nói: “Chúng ta hiện tại chưa chắc thắng được hắn, nếu tên kia tìm đến, nàng cố gắng giữ chân hắn thay ta một chút thời gian!”

Hắn hiểu rõ chênh lệch giữa Luyện Hư và Chân Tiên là như thế nào, dù Nghịch Long có nghịch thiên đến đâu cũng rất khó bù đắp, cùng lắm lưỡng bại câu thương mà thôi.

“Muốn làm gì?” Võ Tam Nương vẫn chưa quen miệng xưng hô thân thiết nên lời nói có chút trống không.

“Ta cần luyện hóa nó!” Lạc Nam hít sâu, một vật đã xuất hiện trên tay.

Trong khoảnh khắc, một cổ sát khí điên cuồng cấp tốc bao trùm căn phòng.

Cảm nhận được cổ sát khí này, sắc mặt Võ Tam Nương đại biến.

Cuồng Sát Tinh Kim…

Hắn muốn tụ Thất Đỉnh?

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231