Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 17
Phần 17

Ngọc Bài có ẩn chứa Băng Liên Nộ Thế Chưởng là của Vương Y Vận đưa cho Vương Ưng phòng thân, bên trong còn lưu lấy một tia lạc ấn của nàng…

Khi Vương Ưng lấy ra ngọc bài sử dụng, ở Thiên Sơn Tiên Cảnh xa xôi Vương Y Vận lập tức cảm ứng được… nàng sợ đệ đệ gặp phải kẻ địch hùng mạnh nên lập tức vượt qua hư không tìm đến.

Bắt gặp tình cảnh Vương Ưng vậy mà đối phó tân Hoàng Kim Bảng top 10 chỉ có tu vi Hóa Thần, nhớ đến thân phận khủng bố của Lạc Nam, trong lúc nguy cấp nàng lập tức xuất thủ cứu hắn… ai ngờ người này không biết cảm ân, trái lại dùng thái độ hết sức chán chường nhìn nàng, điều này khiến Vương Y Vận nhất thời không rõ nguyên do.

“Ta cứu hắn cũng là sai sao?” Nàng âm thâm tự hỏi…

Yên Nhược Tuyết cùng Hoa Ngọc Phượng nhìn nhau, thấy trong mắt đối phương một tia ngoài ý muốn, vốn các nàng là nghĩ phu quân của mình đã vào Linh Giới Châu né tránh, không ngờ lại bị mỹ nữ mang đi, chẳng lẽ Hậu Cung các nàng sắp có thêm một tỷ tỷ cường đại? Thật khó hiểu.

Do thực lực của Vương Y Vận quá cao, ở đây không ai đủ sức nhìn thấy động tác của nàng lúc cứu Lạc Nam.

Lạc Nam mặc kệ bà nương Vương Y Vận tự chủ trương này, vội vàng lao đến bên cạnh tam sư tỷ, đau lòng dùng tay lau đi khóe mắt ngấn lệ của nàng, ôn nhu an ủi:

“Tam tỷ đừng khóc! Dù không có nàng ấy ra tay ta vẫn có thủ đoạn bảo mệnh đấy, nam nhân sư phụ chọn cho nàng sao có thể dễ bại như vậy?”

Tô Nhan bị bàn tay ấm áp của hắn sờ vào mặt có chút không được tự nhiên, lại nghe tên này nói lời đường mật, gò má ẩn ẩn xuất hiện màu đỏ, ánh mắt trong veo lẳng lặng nhìn hắn không nói gì, một khỏa trái tim dần lắng đọng cảm xúc, cố gắng lấy lại bình tĩnh vốn có.

Mà Vương Y Vận nghe lời nói của Lạc Nam, nhất thời nhíu nhíu mày liễu, thanh niên này vậy mà tự tin như vậy? Dám nói có thể bảo mệnh trước Băng Liên Nộ Thế Chưởng của nàng?

Phải biết đó là một kích gần như toàn lực mà nàng phong ấn vào ngọc bội, đủ sức diệt sát bất kỳ Hợp Thể Sơ Kỳ cường giả đấy.

“Ngươi không hài lòng việc bổn tọa xuất thủ?” Vương Y Vận nhìn Lạc Nam lạnh nhạt hỏi, đối với ánh mắt của đệ đệ Vương Ưng ở một bên hoàn toàn không để ý.

Nếu là bình thường khi đối diện một vị mỹ nữ như Vương Y Vận, Lạc Nam tuyệt đối sẽ trân trọng không hết, đáng tiếc bên cạnh hắn lúc này đang có ba bảo bối đang cần quan tâm hơn.

Lạc Nam không rảnh trả lời Vương Y Vận, hắn đang ra sức an ủi Tô Nhan tránh để nàng suy nghĩ tiêu cực, không quên cùng Nhược Tuyết và Ngọc Phượng giải thích một chút tình huống lúc đó.

Vương Y Vận chứng kiến tình cảnh này, gương mặt nhất thời càng thêm giá lạnh, đây là lần đầu tiên có người dám phớt lờ nàng, nhất là khi đối phương còn là một nam tử…

“Đa tạ Vương cảnh chủ!”

Mà lúc này, Tô Nhan cũng nhẹ nhàng bước lên hướng Vương Y Vận nói lời cảm tạ, dù Lạc Nam nói mình tự có biện pháp giữ mạng, nhưng Tô Nhan cảm thấy nhất định sẽ có tính mạo hiểm, lúc này hắn bình an đứng ở trước mặt nàng là tốt nhất.

Lạc Nam bĩu môi, thầm nghĩ cảm tạ cái gì nha? Ta vốn không cần nàng ấy cứu, huống hồ tạo nên nguy hiểm cho ta cũng chính là chiêu thức của nàng ấy… bất quá khi nhìn hai vị tiên tử không nhiễm bụi trần đứng cùng một chỗ, quả thật khiến hắn thích mắt vô cùng, trong lúc nhất thời im lặng không nói.

“Tô cung chủ không cần khách sáo, lần này là bổn tọa múa rìu qua mắt thợ rồi!” Thấy bộ mặt anh tuấn của Lạc Nam biểu lộ, Vương Y Vận không nhanh không chậm nói ra.

Biểu cảm của tên này rõ ràng không cần nàng cứu hắn, là tự nàng nhiều chuyện mà thôi, điều này khiến Vương Y Vận cảm thấy không có ý tứ, từ bao giờ nàng xuất hiện nhiều cảm xúc phức tạp như vậy trong thời gian ngắn?

“Đa tạ… đa tạ Vương Cảnh Chủ cứu mạng của hắn!”

Bất chợt, âm thanh suy yếu của Minh Ngô vang lên, Lạc Nam không chết khiến hắn lệ rơi đầy mặt, hận không thể đốt pháo ăn mừng. Vốn chỉ muốn tỷ thí để dạy Lạc Nam cách làm người mà thôi, nào ngờ mọi chuyện lại đi xa như vậy…

“Cái quỷ gì? Bổn công tử cần ngươi thay ta cảm tạ?!” Lạc Nam nhất thời mộng bức, con hàng này là cho rằng hắn sẽ chết chắc nếu không có Vương Y Vận ra tay sao?

Lạc Nam nhất thời nổi giận, ra hiệu một con Người Đá xách chân Minh Ngô lên không trung.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Minh Ngô nuốt nước bọt, thầm nghĩ tên này đột ngột nổi điên cái gì? Ta hiện tại còn chưa đủ thảm sao?

“Ném hắn về nơi sản xuất!” Lạc Nam hướng mắt về phía chi nhánh Đa Bảo Các ở xa trầm giọng.

“Không, Lạc Nam ngươi…” Minh Ngô xém chút nữa phun máu.

Người Đá mặc kệ Minh Ngô nghĩ gì, nó ngoan ngoãn gật đầu, vô hạn lực lượng dồn vào hai tay, đem Minh Ngô dùng sức ném bay…

Chiếu…

Như ngôi sao sáng xoẹt ngang chân trời, vô số người nhất thời im lặng, đường đường top 11 Hoàng Kim Bảng bị ném đi như thế, một thời gian dài sắp tới chỉ sợ Minh Ngô không dám ra đường.

Mà lúc này, Lạc Nam rốt cuộc hướng ánh mắt sang Vương Ưng…

Ực.

Vương Ưng nuốt nước bọt khô khốc, khó khăn nói ra: “Lạc Nam, ta cũng chưa nói gì đến ngươi nha!”

Thấy Lạc Nam không nói lời nào, lại hướng ánh mắt sang một con Người Đá, Vương Ưng nhất thời hoảng, gấp giọng hô lên:

“Tỷ, hắn muốn ném ta!”

“Để ta!” Vương Y Vận gật đầu nhàn nhạt nói.

“Rất tốt, mau giúp đệ đòi lại công đạo!” Vương Ưng vui mừng hớn hở.

Chỉ là rất nhanh, thân thể hắn hóa thành một ngôi sao xẹt, hướng về phía Thiên Sơn Tiên Cảnh cấp tốc bay đi.

“Tỷ! Sao lại như vậy? Huhu”

Âm thanh nức nở của Vương Ưng vang vọng trên bầu trời, thật lâu mới tán đi…

Ực…

Đến lượt Lạc Nam cùng đám người nuốt nước miếng, bởi vì mới vừa rồi bọn hắn nhìn thấy vị Cảnh Chủ Thiên Sơn Tiên Cảnh Vương Y Vận duỗi ra một bên chân dài miên man không chút tỳ vết của mình, đem Vương Ưng thô bạo đá bay.

Hắn là đệ đệ của nàng a, lại hạ thủ không chút lưu tình như vậy, trách không được Vương Ưng thương tâm quá mà khóc lên.

“Hừ, liên tục gây phiền phức cho ta, lần này trở về trói ngươi!”

Vương Y Vận hừ một tiếng, lúc này mặc kệ đám người nghĩ gì, xé rách không gian mà đi.

“Chân dài có thể sánh ngang chân Minh Nguyệt!” Lạc Nam híp mắt cho ra đánh giá.

Vô số nam tử đang quan chiến cũng nhớ lại một chân quyến rũ vừa rồi, không ít người âm thầm xuất hiện ý nghĩ:

“Đột nhiên thèm được ăn đá!”

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231