Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 183
Phần 183

“Khốn kiếp!”

Lạc Vũ trong lòng điên cuồng mắng chửi, hắn cảm giác như tất cả kế hoạch của mình suy tính như trở thành vật làm nền cho Lạc Nam tỏa sáng.

Từ đầu đến cuối, Lạc Nam thu mua nhân tâm, danh vọng đã lên đến đỉnh điểm… mà hắn như nhân vật phản diện góp phần gia tăng hào quang sáng chói của Lạc Nam.

Với một người tính cách cao ngạo như Lạc Vũ làm sao có thể chấp nhận?

Nghĩ đến đây, hắn càng quyết tâm phải dùng nhân số để nghiền ép và tiêu diệt Lạc Nam, nhưng Lạc Nam vẫn ẩn núp phía sau trận pháp khiến hắn vừa hận vừa bất lực, chỉ có thể tiếp tục khích tướng:

“Lạc Nam ngươi làm rùa đen rụt đầu đến khi nào? Tốt nhất cả đời tiếp tục núp bên trong trận pháp đi!”

“Đệ đệ, kế khích tướng của ngươi quá thấp kém, tuy nhiên ta đã nói sẽ biến các ngươi thành con mồi, đương nhiên không thể thất hứa!” Lạc Nam cười nhạt một tiếng, trong sự lo lắng của đám tu sĩ Tu Chân Giới, thả người ra khỏi Tứ Phương Vô Phá Trận.

“Các ngươi có thể lên!” Lạc Nam thản nhiên nói.

“Giết!” Lạc Vũ nhìn thấy Lạc Nam rời khỏi vùng an toàn, ánh mắt lóe lên sự hưng phấn quá đỗi, vội vàng phất tay hạ lệnh.

“SÁT!”

Gần trăm tên Thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh hưng phấn rống lên, bọn hắn đã sớm hận Lạc Nam đến cực điểm, hiện tại hắn tạo cơ hội làm sao có thể bỏ qua?

Hàng trăm luồng Tiên Lực cấp tốc được điều động, vô số loại công kích cường đại phô thiên cái địa bao trùm, không nói hai lời hung hăng hướng Lạc Nam chưởng đến…

Trước uy lực của các chiêu thức, phạm vi bên ngoài trận pháp nghiền nát, trận này nếu đánh xong thì Việt Long Tinh cũng trở nên hoang tàn, không biết bao giờ mới có thể khôi phục…

Nhìn thấy vô số công kích tiến đến, một đám tu sĩ Tu Chân giới hãi hùng khiếp vía, nếu Lạc Nam xảy ra chuyện gì chỉ sợ toàn bộ Tu Chân Giới sẽ chôn cùng.

ĐÙNG!

Một âm thanh đem màng nhĩ của đám đông sắp xé rách, chỉ thấy Cự Mỹ Anh xuất hiện trước mặt Lạc Nam, Cự Linh Thuẫn khổng lồ ngăn cản hàng trăm loại công kích cường đại…

XOẸT XOẸT XOẸT…

Mặc dù Cự Linh Thuẫn có sức phòng thủ kinh người, nhưng Cự Mỹ Anh vẫn bị đẩy lùi hàng trăm bước dài trên không trung mới có thể ổn định thân hình.

Dù sao một đống lớn cường giả công kích cùng nhau, có phần quá sức chống chịu của nàng.

“Ha hả, nếu ngươi ỷ vào một Cự Nhân Tộc và kiện Cực Cấp Pháp Bảo mà cho rằng có thể chống lại chúng ta, quả thật là nằm mơ!” Lạc Vũ ngửa đầu lên trời cười tà, lớn tiếng nói.

“Không! Thực lực của Hậu Cung không phải ngươi có thể tưởng tượng!” Lạc Nam cười nhạt nói một tiếng…

Tiếng nói của hắn vừa dứt, lấy Liễu Ngọc Thanh và Võ Tam Nương đứng đầu, mang theo từng thân ảnh yêu kiều như hoa như ngọc từ Linh Giới Châu phá không mà ra, ánh mắt xinh đẹp pha lẫn lạnh lùng nhìn thẳng một đám thiên tài Tiên giới.

Mà khi các nàng vừa xuất hiện, nụ cười trên mặt Lạc Vũ bất chợt cứng lại…

Lạc Vũ nhìn một đám nữ nhân như hoa như ngọc, diện mạo tuyệt trần mà sắc mặt tái mét.

Hắn không hiểu vì sao những nữ nhân sở hữu Thể Chất, các loại truyền thừa của Thần Thú quý hiếm dù là tại Tiên giới cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ, được xem là thiên chi kiều nữ lại cùng nhau xuất hiện tại Tu Chân Giới thấp kém như thế này, còn khiến người khác khó tin hơn nữa là các nàng lại cùng nhau chung chồng, chấp nhận gạt bỏ kiêu ngạo để hầu hạ một nam nhân.

Lạc Vũ thừa nhận hắn ghen ghét với Lạc Nam, ghen ghét đến không cách nào để hình dung khi những nữ nhân vừa xuất hiện và đứng về phía Lạc Nam, nụ cười đắc ý trên mặt cũng cứng đờ lại, thay vào đó là vô tận phẫn nộ và không cam lòng.

“Khốn kiếp, dù là Đế Cấp Tông Môn tại Đại Tiên Giới cũng không thể sở hữu lượng lớn thiên tài đến như vậy, Việt Long Tinh rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì? Vì sao sản sinh ra nhiều nữ nhân thiên phú kiệt xuất như vậy?” Lạc Vũ trong lòng thầm mắng chửi.

Hiển nhiên hắn nằm mơ cũng không hề biết rằng, chúng nữ có được thành tựu như hiện tại là do một tay Lạc Nam yêu thương bồi dưỡng.

Bất quá càng ghen ghét bao nhiêu thì Lạc Vũ càng muốn phá hoại bấy nhiêu, ăn không được phá cho hôi, một đám nữ tử này nếu toàn bộ trưởng thành sẽ là trợ thủ kinh khủng của Lạc Nam, hắn phải nhân cơ hội diệt sát khi các nàng chưa khai thác hết toàn bộ tiềm lực thiên phú của mình.

Nghĩ đến đây Lạc Vũ cười lạnh:

“Lần trước chỉ vài trăm người đã đem các nàng đánh cho te tua, hiện tại nhân số chúng ta tụ tập gần gấp đôi, ngươi muốn nữ nhân của mình đi ra chịu chết?”

“Có giỏi ngươi tự mình đến xem ai là kẻ đi chết?” Diễm Nguyệt Kỳ nhếch miệng khinh thường, tóc dài vốn dĩ đỏ rực của nàng nay lại có thêm kim sắc lấp lánh, cao quý không cách nào để hình dung.

“Trả lại đôi mắt cho phu quân chúng ta, ngươi không xứng giữ!” Bạch Tố Mai sắc mặt lạnh lẽo nhìn thẳng Lạc Vũ.

“Không sai, trước hết giao mắt sau nộp tính mạng!”

Chúng nữ nghe vậy ra vẻ tán đồng, dù Lạc Nam hiện tại đã có đầy đủ đôi mắt, nhưng các nàng sẽ không để thứ vốn từng thuộc về hắn rơi vào tay Lạc Vũ.

“Ngốc, mắt của nam nhân các nàng phải do tự tay phu quân ta lấy lại, các nàng làm thịt đám xung quanh là được!” Lạc Nam hướng chúng nữ cười cười, hắn được một đám nữ nhân vây quanh như chúng tinh ủng nguyệt, cảm giác hết sức dễ chịu.

Cự Mỹ Anh như ngọn núi đứng thẳng sau lưng đám người, cảnh tượng nhìn qua hết sức hùng tráng.

“Muốn lấy lại mắt? Vượt qua chúng ta rồi nói!” Gần nghìn tên Thiên Tài Dạ Lang Tiên Tinh thấy không ai để ý đến mình, nhất thời nổi giận nói.

“Hậu Cung có chúng ta hỗ trợ!” Thiên Vạn Bảo, Ngưu Thiên Ám, Ngưu Ngũ Bá, Huyền Sa Lão Nhân đám người cùng nhau rời khỏi Trận Pháp, bọn hắn cũng là một phần tử của Tu Chân Giới, làm sao để một mình Hậu Cung gánh vác?

Lạc Nam thấy tình cảnh này cười cười không nói, một ý định vẫn đang cân nhắc trong đầu rốt cuộc có kết quả.

“Hừ, có đến bao nhiêu cũng là đưa con mồi đến cửa!” Lạc Vũ nhìn tình cảnh này cười lạnh, đang định phất tay hạ lệnh:

“Toàn bộ lên! Giết sac…”

Chữ “sạch” còn chưa nói hết, đã thấy Lạc Nam mang theo chúng nữ lao vụt mà ra, mục tiêu chính là Lạc Vũ hắn.

Lạc Vũ giận tím mặt, ta không giết các ngươi thì thôi… các ngươi lại dám toàn bộ xông lên chịu chết?

“Hừ, muốn động vào thủ lĩnh? Trước tiên bước qua xác của ta!” Một tên Thiên Tài Dạ Lang Tiên Tinh bùng phát Thổ Tiên Lực, ở trên không trung ngưng tụ thành một cánh tay cực lớn rắn chắc, hướng Lạc Nam cùng chúng nữ nện xuống.

“Cút!”

Tần Mộng Ảnh cười nhạt một tiếng quát, thân hình uyển chuyển xuất hiện, năm loại Thuộc Tính Ngũ Hành bùng nổ, vấn đề chính là chúng nó không còn là Linh Lực yếu kém, trái lại chính là Kim Tiên Lực, Thủy Tiên Lực, Mộc Tiên Lực, Hỏa Tiên Lực và Thổ Tiên Lực…

“Ngũ Hành Phiên Thiên Ấn!”

Năm loại Tiên Lực cuồn cuộn dung hợp hình thành một đại ấn có uy thế kinh hồn, hướng cánh tay Thổ Tiên Lực kia nện đến…

ĐÙNG…

Trong ánh mắt kinh hãi muốn lòi ra ngoài của Lạc Vũ và tên thanh niên thiên tài, Ngũ Hành Phiên Thiên Ấn bá đạo nghiền ép cánh tay Thổ Tiên Lực thành phấn vụn, sau đó lấy tư thái xét đánh không kịp bưng tay nện thẳng vào cơ thể thanh niên thiên tài.

PHỐC…

Thanh niên thiên tài ở trên không trung như diều đứt dây bay vọt, miệng không ngừng phun máu, năm loại Tiên Lực không ngừng xâm nhập và tàn phá bên trong cơ thể hắn, sau cùng càng là như pháo hoa Bùm một tiếng hóa thành mưa máu ngập trời…

Chết đến không thể chết hơn được nữa…

Tĩnh…

Toàn trường tĩnh lặng đến cực hạn…

Dù là Tu Chân Giới hay Dạ Lang Tiên Tinh lúc này cũng đều trợn mắt há hốc mồm, không dám tin nhìn tất cả những gì mình vừa được chứng kiến.

Bọn hắn nhìn ra tên thiên tài vừa xuất kích chính là một trong số những kẻ vây công Tần Mộng Ảnh ở trận chiến lần trước.

Khi đó Tần Mộng Ảnh chỉ có thể bị động phòng thủ trước Thổ Tiên Lực của đối thủ, thậm chí không ngừng bị gây thương thế.

Nhưng hiện tại thì sao? Một chiêu Ngũ Hành Phiên Thiên Ấn vừa ra lập tức miểu sát kẻ thù cũ?

Chênh lệch lớn như vậy, làm sao bọn hắn tin được?

Đó chỉ là sự quan sát của những tu sĩ cấp thấp, về phần những người đạt đến Độ Kiếp Kỳ càng là hãi hùng khiếp vía hơn nữa, bởi vì bọn hắn đủ tư cách nhìn ra và hiểu lý do vì sao tên thiên tài kia bị miểu sát một cách đơn giản đến như vậy.

Mặc dù tu vi vẫn chênh lệch một tiểu cảnh giới, nhưng lực lượng Tần Mộng Ảnh sử dụng lại chính là Tiên Lực a…

Ngũ hành tương sinh tương khắc, năm loại Tiên Lực một khi dung hợp với nhau uy lực gia tăng theo cấp số nhân, nó không đơn giản chỉ là mạnh hơn gấp 5 lần…

Đó cũng là lý do vì sao Lạc Nam thường dùng Hợp Linh Chưởng có thể đồ sát kẻ thù vượt cấp.

Hiện tại Tần Mộng Ảnh chính là phiên bản nâng cấp của Hợp Linh Chưởng, Ngũ Hành Thánh Thể đã phát huy đúng với sức mạnh nên có của nó.

Thể Chất đứng top 6 trên Đại Thể Bảng, có thể không mạnh sao?

Chẳng qua Linh Lực chưa phát huy được uy lực của nó mà thôi, hiện tại Tần Mộng Ảnh đã sở hữu Tiên Lực, vượt cấp chiến đấu đối với nàng dễ như ăn cháo.

Tần Mộng Ảnh cũng là một trong số ít những nữ nhân tốn hơn một tháng trong Gia Tốc Trận và Hóa Tiên Đài để chuyển hóa Linh Lực thành Tiên Lực, dù sao người khác chỉ chuyển hóa số ít thuộc tính các loại Linh Lực thành Tiên Lực, nhưng nàng đến tận 7 loại.

Một chiêu Ngũ Hành Phiên Thiên Ấn vừa rồi còn chưa phải toàn bộ thực lực của Tần Mộng Ảnh, bởi nàng sở hữu đến thất đại thuộc tính mà không chỉ có ngũ loại.

Kinh khủng không cách nào hình dung được…

“Tiên Lực… làm sao có thể?” Lạc Vũ hai mắt trợn tròn, cảm giác thong dong bình thản không còn sót lại chút nào.

Trước đó hắn còn tự nhủ sẽ đem các nữ nhân có Thể Chất toàn bộ tiêu diệt không để các nàng khai thác được sức mạnh từ chúng nó… nhưng hiện tại người ta ngay cả Tiên Lực cũng vận dụng thành thạo rồi?

“Hoang đường, tiếp tục lên cho ta!” Lạc Vũ oán độc quát.

“Chết!” Đám thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh rút kinh nghiệm, lần này ra tay chính là hàng trăm tên cùng nhau liên thủ công kích, uy thế ngập trời, thiên uy cuồn cuộn, không gian sụp đổ, đem biên giới giữa các đại lục chấn vụn.

Trước thế công kinh hồn của đối thủ, chúng nữ sắc mặt yêu kiều nghiêm nghị, thực lực bùng nổ, không chút yếu thế nào.

Trong khoảnh khắc vài chục cỗ Tiên Lực bùng phát, sắc mặt Lạc Vũ rốt cuộc tái mét.

Liễu Ngọc Thanh khóe môi đen tuyền nhếch lên yêu dị, một thân tu vi Độ Kiếp Hậu Kỳ bùng phát, đôi tay trắng nõn huy động vô số Độc Lực khủng bố, môi thơm khai mở:

“Độc Vũ Diệt Sinh Linh!”

Độc Lực ở trong tay nàng ngưng tụ thành một quả cầu xanh lục dồn nén, sau đó lạnh lùng ném vào trận hình của đối thủ.

ĐÙNG.

Quả cầu độc nổ tung, ở trên không trung tản thành một cơn mưa lớn lan tỏa khắp bốn phía.

Đám thiên tài sắc mặt kịch biến, nhao nhao dùng Tiên Lực bảo vệ bên ngoài cơ thể.

Xèo xèo xèo…

Tuy nhiên mặc kệ cái gọi là Tiên lực bảo hộ, Độc lực của Liễu Ngọc Thanh thẩm thấu mà qua, tiến vào bên trong da thịt…

“Á, mặt của ta!”

“Không, độc lực đã tiến vào trong máu…”

“Đau quá, phốc…”

“Ngứa, ngứa chết ta rồi!”

Trong lúc nhất thời, một đám hàng chục tên thiên tài trên da xuất hiện vô số vết lở loét ngứa ngáy, một số độc lực thẩm thấu vào trong máu, vào trong lục phủ ngũ tạng khiến bọn hắn liên tục thổ huyết, chiến lực mất hết.

Diệt Sinh Độc Thể sau khi tìm được công pháp tu luyện mạnh mẽ đã thể hiện lực chiến quần thể đáng sợ của nó, mặc dù Độc Lực không trực tiếp tiêu diệt đối thủ, nhưng hành hạ và tra tấn bọn chúng trong thời gian dài, sống không bằng chết.

Liễu Ngọc Thanh sau khi tu luyện Bách Độc Đế Kinh, một thân tu vi từ Độ Kiếp Trung Kỳ đột phá Độ Kiếp Hậu Kỳ, ngay cả thể chất vốn dĩ bất độc bất xâm như Đại Nhật Thần Thể của Diễm Hồng Liên cũng phải tốn thời gian dài để hóa giải Độc Lực trong lúc hai nàng luyện tập đối chiến, càng đừng nói một đám thiên tài đến từ Tiểu Tiên Giới không sở hữu Thể Chất này.

“Yêu nữ mau đi chết!” Không biết từ lúc nào, hai tên Thiên Tài sở hữu Phong Tiên Lực với tốc độ nhanh chóng đã xuất hiện sau lưng Liễu Ngọc Thanh, hai thanh Phong Đao sắc lẹm nhắm đến cái cổ ngọc ngà thon thả của nàng trảm đến.

Mắt thấy Liễu Ngọc Thanh sắp hương tiêu ngọc vẫn, một thanh Kiếm vô hình vô ảnh từ trong hư không xuất hiện hướng cánh tay hai tên cầm Đao quét ngang.

Tốc độ khủng bố không cách nào để hình dung, Mộc Tiên Lực hóa thành vô số con Hồ Điệp ở trên không trung bay múa, ảo ảnh Mộc Tử Âm thoát ẩn thoát hiện…

Hiếm có ai sở hữu Mộc Linh Căn nhưng lại thiên về Tốc Độ và ám sát như nàng, thông thường tu sĩ có tốc độ cao phải kể đến Phong và Lôi hệ.

Nhưng Mộc Tử Âm với huyết mạch Thái Cổ Tử Mộc Điệp lại làm được điều đó.

Phốc…

Máu me văng tung tóe, hai cánh tay bay lên không trung.

“Tiện tỳ dám đánh lén? Mau bỏ mạng lại!” Có ba tên thiên tài khác diện mạo y hệt nhau đang ở gần đó, thấy Mộc Tử Âm đem tay của đồng bọn mình chém đứt nhất thời giận tái mặt, hai tay cấp tốc kết ấn.

RỐNG…

Trong khoảnh khắc đó, Hỏa Tiên Lực từ thân thể bọn hắn lao vụt ra, ở trên không trung ngưng tụ thành hư ảnh một con Hỏa Diễm Tinh Tinh thân thể khổng lồ, bàn tay cuồn cuộn liệt hỏa hướng bóng lưng của Mộc Tử Âm đập xuống…

Một kích này phạm vi bao trùm rất lớn, dù tốc độ của Mộc Tử Âm có nhanh vẫn không thoát khỏi phạm vi ngọn lửa bao trùm, hiển nhiên ba tên này ra tay đã có cân nhắc sở trường tốc độ của nàng từ trước.

Ba người bọn hắn là tam huynh đệ sinh ba, khả năng phối hợp vượt xa người thường, con Hỏa Diễm Tinh Tinh tạo thành uy lực kinh thiên động địa.

Tưởng chừng Mộc Tử Âm sẽ trúng đòn nhưng không… phía sau lưng nàng bầu trời bắt đầu ngưng tụ thành từng bông hoa tuyết, Băng Lam Tịch đạp băng mà đến… bàn tay đặt vào chuôi kiếm, tóc dài búi cao để lộ gáy ngọc trắng ngà…

KENG…

Tịch Lạc Kiếm ra khỏi vỏ, giữa vầng trán của nàng bất chợt hiện lên một ấn ký hình dạng tiểu kiếm trong suốt, nhìn qua rất giống Tịch Lạc Kiếm phiên bản thu nhỏ.

Mà khi ấn ký tiểu kiếm hiện lên, khỏa Kiếm tâm vừa hình thành tại lòng ngực nàng bất chợt chuyển động, tầm mắt của Băng Lam Tịch trở nên trong suốt hơn bao giờ hết, động tác của con Hỏa Diễm Tinh Tinh chậm chạp như một cuốn phim quay chậm, hết sức rõ ràng.

Thế giới trong mắt của Băng Lam Tịch lúc này mất hết mọi tạp chất, chỉ có lại cảm giác của Tịch Lạc Kiếm trong tay và động tác của Hỏa Diễm Tinh Tinh.

Xoẹt…

Một Kiếm trảm xuống, không chút cầu kỳ hay hoa mỹ, đơn giản đến không có gì để miêu tả, nhưng trước một kiếm này… thời gian như đọng lại.

ĐÙNG…

Trong ánh mắt muốn lòi ra ngoài của ba tên thiên tài, Hỏa Diễm Tinh Tinh ở trên không trung bỗng nhiên hóa thành hư vô, không có vụ nổ, không có thanh âm, không có va chạm mãnh liệt.

Nhưng một kiếm vừa ra, vạn pháp đều phá.

“Làm sao có thể? Nhất kiếm phá vạn pháp… Đây là khả năng của người sở hữu Kiếm Tâm, chẳng lẽ nữ nhân này đã đúc thành Phá Vạn Kiếm Tâm Thể trong truyền thuyết?” Lạc Vũ nhảy dựng, một cảm giác bất an lan tràn cõi lòng hắn.

Truyền thuyết kể rằng, Phá Vạn Kiếm Tâm Thể mặc dù chỉ đứng top 8 trên Đại Thể Bảng nhưng lại được Kiếm Tu tôn sùng vượt xa cả những thế chất bên trong Top 5, Lạc Vũ chưa từng được chứng kiến người sở hữu Thể Chất này, nhưng đã nghe qua uy danh của nó.

Vạn năm trước, Tiên giới từng ra một vị Kiếm Tu có tu vi Tiên Tôn, người này cả đời chỉ biết truy cầu Kiếm Đạo, chém đứt thất tình lục dục, chém đứt hồng trần, một người một kiếm chu du thiên hạ, từ đó đạt được cơ duyên thành công đúc thành Phá Vạn Kiếm Tâm Thể.

Trong một lần đại chiến, vị Kiếm Tu Tiên Tôn kia sau khi liên tục trảm phá hàng trăm loại Vũ Kỹ mạnh mẽ của một vị Tiên Đế, sau cùng chém đứt cánh tay hắn… buộc Tiên Đế phải bỏ chạy.

Không sai, Tiên Tôn chém Tiên Đế phải bỏ chạy, đó chính là truyền thuyết thuộc về Phá Vạn Kiếm Thể.

Nữ nhân tên Băng Lam Tịch này tu vi rõ ràng chỉ mới tiến vào Độ Kiếp Kỳ, nhưng lại một kiếm trảm phá công kích do ba vị thiên tài Tiên giới liên thủ, buộc Lạc Vũ phải liên tưởng đến Kiếm Thể khủng bố này.

“Không dùng Vũ Kỹ chiến đấu với nàng!” Lạc Vũ rống lên muốn rách miệng.

“Được!” Ba tên thiên tài huynh đệ lấy lại tinh thần, vội vàng lấy ra ba thanh Chân Cấp Trung Phẩm Pháp Bảo có hình dạng như Hạt Châu, hướng về Băng Lam Tịch ném mạnh.

ẦM ẦM ẦM…

Ba viên Hạt Châu ở trên không trung hấp thụ Hỏa thuộc tính một cách điên cuồng, sau đó biến lớn nện xuống đầu Băng Lam Tịch như ba ngọn hỏa sơn muốn trấn áp nàng.

Hiển nhiên Kiếm Tâm có thể phá vạn pháp nhưng không thể chém vỡ Pháp Bảo cấp cao nếu chưa đủ thực lực, Lạc Vũ hiểu rõ điều đó…

Chỉ đáng tiếc, hắn vẫn còn xem thường Băng Lam Tịch, hay nói đúng hơn là chưa hiểu hết tiềm năng của Phá Vạn Kiếm Tâm Thể…

Băng Lam Tịch nhếch lên đôi môi kiều diễm, một luồng Kiếm Ý vô cùng vô tận bạo phát mà ra, lục tầng Kiếm Ý chồng chất lên nhau, Kiếm Ý bá đạo nghiền ép khiến ba tên thiên tài miệng phun máu tươi.

ĐÙNG…

Cự Mỹ Anh nâng lên Cự Linh Thuẫn, nhẹ nhõm đón đỡ ba viên Hạt Châu, mà Băng Lam Tịch cùng Mộc Tử Âm đã biến mất.

Khi xuất hiện một lần nữa đã dương đông kích tây, tập kích hai tên Thiên Tài vừa bị trảm cụt tay.

PHỤT…

Kiếm ảnh lóe lên, hai cái đầu lâu mang theo vô tận hoảng sợ phóng lên tận trời, sau đó thân thể của bọn chúng bị Kiếm Khí bá đạo nghiền nát thành thịt vụn…

Cùng lúc đó, ở những chiến tuyến khác, chúng nữ Hậu Cung như hổ nhập bầy cừu, lấy ít địch nhiều… toàn diện bùng phát.

Đúng như Lạc Nam từng nói, vai trò thợ săn và con mồi… đã có sự nghịch chuyển.

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231