Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 16
Phần 16

Hợp Linh Chưởng hung hăng càn quấy không cách nào hình dung, phản lực khi thi triển nó khiến bàn chân Lạc Nam trượt dài trên không trung, hai cánh tay chỉ còn lại xương cốt kêu lạch cạch, áo bào trên thân đã triệt để nát bấy…

Phải biết y phục của hắn mặc hiện tại, thấp nhất cũng là Thiên Cấp đấy.

Đối diện Hợp Linh Chưởng lao đến, Sát Phá Lang không cam lòng yếu thế, ánh mắt nó đỏ ngầu đến đáng sợ, toàn bộ Hắc Ám trên bầu trời tụ tập, lực lượng bản thân ngưng tụ hơn bao giờ hết…

Điên cuồng lao đến Hợp Linh Chưởng, muốn đem tia sáng đáng ghét này hủy diệt…

ẦM ẦM ẦM…

Hợp Linh Chưởng va chạm cùng hắc ám Sát Phá Lang, ngũ loại nguyên tố dung hợp gặp Hắc Ám cô động đến cực điểm.

Hợp Linh Chưởng như một máy khoan không ngừng tiến tới, mà Sát Phá Lang lại như một hung thú điên cuồng bất chấp tất cả lao đầu vào máy khoan…

Chỉ thoáng chốc, hắc ám bị chia cắt, thân thể Sát Phá Lang triệt để bị xuyên thấu mà qua, không gian cũng chẳng còn để vỡ vụn, tất cả biến thành hư vô…

Phốc…

“Sao có thể như vậy…” Minh Ngô phun ra một bụng máu, không dám tin tưởng nhìn tình cảnh này.

Sát Phá Lang của hắn đã là nửa bước Hợp Thể, vậy mà không chịu nổi một kích như vậy sao?

Mà lúc này, Băng Liên Nộ Thế Chưởng đã tiếp cận Lạc Nam rất gần…

Một cảm giác nguy hiểm chí mạng xuất hiện trong lòng, Lạc Nam cắn chặt hàm răng, hai cánh tay chỉ còn lại xương cốt thay đổi quỷ đạo, đem Hợp Linh Chưởng bắn thẳng vào đóa Thất Thải Băng Liên…

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Tia hủy diệt của Hợp Linh Chưởng bắn vào hình dạng bé nhỏ tinh xảo của Băng Liên Nộ Thế Chưởng, vậy mà không ai nhường ai, cấp tốc kịch liệt ma sát…

Vài hô hấp sau…

Da đầu Lạc Nam tê dại, xương cốt toàn thân kêu lên lạch cạch, vẫn duy trì tư thế tung chưởng, tia sáng hủy diệt trong tay hắn bắn ra, muốn đem Thất Thải Băng Liên hủy diệt…

Bên trong đan điền hắn, năm tôn Đại Đỉnh vẫn cấp tốc xoay tròn, nhưng Linh Lực lại cung không đủ cầu…

“Chỉ còn một chút!”

Lạc Nam nhếch miệng, hắn cảm giác Hợp Linh Chưởng của mình mạnh hơn, đã sắp đem Băng Liên Nộ Thế Chưởng hóa giải rồi.

Vương Ưng cũng nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt trắng bệch của hắn xuất hiện một tia đắc ý, lẩm bẩm nói:

“Lạc Nam ngươi bại rồi! Băng Liên bạo cho ta!”

Bàn tay hướng lên hư không nắm chặt…

Trong ánh mắt co rút của vô số người, Băng Liên Nộ Thế Chưởng đột ngột xoay tròn dữ dội, phát sáng kinh người, sau đó có dấu hiệu phình to.

“Không!”

Tô Nhan ánh mắt mở lớn, một cảm giác đau nhói dâng lên trong lòng, nàng muốn thả người lao ra…

Yên Nhược Tuyết vội vàng dữ chặt tay Tông chủ, ra hiệu nàng bình tĩnh…

Hoa Ngọc Phượng siết chặt nắm tay, trưởng lão Bách Hoa Tông đồng loạt nín thở.

Trận pháp trên Mộng Tiên Chu toàn lực kích hoạt, đem chúng nữ bảo vệ bên trong.

BÙM…

Lỗ tai toàn bộ người quan chiến xịt máu, thế giới chỉ còn một màu xám đen, không thấy ánh sáng.

Thính giác như không tồn tại, chẳng thể nghe bất cứ âm thanh gì còn lại trong thiên địa…

Thất Thải Băng Liên như hành tinh nổ tung, lại thêm Linh Lực bên trong Hợp Linh Chưởng theo đó bạo tạc…

Toàn bộ Huyết Linh Tông không còn chút cặn, luồng linh lực khủng bố không ngừng thét gào, đem từng tất đất xới tung mà lên…

“Khốn nạn!”

Huyết Sứ Giả thầm mắng một tiếng, óng tay áo vũ động… vô số máu Huyết từ cơ thể hắn bay ra, sau đó kết thành một màn chắn khổng lồ đem không gian dưới lồng đất toàn bộ gia cố…

Thấy vậy, đám người Huyết Linh Tông chủ thở phào nhẹ nhõm, trong khoảnh khắc vừa nảy bọn họ cảm nhận được mùi vị tử vong.

Vương Ưng cùng Minh Ngô mặc dù không đứng gần vụ nổ, vẫn bị chấn đến bay ra ngoài, lục phủ ngũ tạng lộn xộn tùng phèo, vô lực nằm bẹp trên mặt đất…

“Ngươi nếu đem hắn giết chết… lần này chỉ sợ Thiên Sơn Tiên Cảnh gặp đại phiền phức!” Minh Ngô nhìn vụ nổ lớn trên thiên không, âm thầm rùng mình nói ra.

“Ta cũng không ngờ một kích này kinh khủng như vậy!” Vương Ưng gương mặt khó coi, chiêu này là tỷ tỷ hắn cho phòng thân, để đối phó kẻ địch cường đại.

Lần đầu mang ra sử dụng, Vương Ưng không ngờ uy thế của nó vượt xa tưởng tượng của hắn, nếu chẳng may giết chết Lạc Nam, như vậy lửa giận của Võ Tam Nương hạ xuống, toàn bộ Thiên Sơn Tiên Cảnh lâm vào đại họa a…

Dù sao trong trận chiến này, hắn đã mượn nhờ ngoại lực rồi, nếu Võ Tam Nương dựa vào điều này lấy cớ ra tay đồ sát, hậu quả không dám tưởng tượng.

“Nàng sẽ hận chết chúng ta!” Minh Ngô hoàn toàn chán nãn, nghĩ đến sau này mình có thể bị Tô Nhan xem là kẻ thù, nhất thời hối hận không thôi.

“Hy vọng hắn còn một hơi thở đi!” Vương Ưng tự an ủi bản thân.

Vô số ánh mắt nhìn chằm chằm lên bầu trời, chờ đợi cơn bão linh lực toàn bộ tan rả.

Hồi lâu sau, trời quang mây tận… không nhìn thấy bất kỳ thứ gì, chỉ có vô vàn vết rách không gian đang dần chữa trị.

“Tiểu Nam!” Tô Nhan thân thể run lên bần bật, lung lay sắp ngã, khóe mắt không biết từ bao giờ xuất hiện tia nước trong suốt.

Yên Nhược Tuyết cùng Hoa Ngọc Phượng vội vàng đỡ lấy nàng, hai người bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy một tia ăn ý…

Mà vô số người quan chiến khi thấy cảnh tượng này, trong đầu cùng lúc dâng lên ý nghĩ:

“Ngay cả chút thịt vụn cũng không còn sao?”

“Tiêu rồi…”

Sắc mặt Vương Ưng trắng không còn chút máu, một cảm giác tuyệt vọng và vô vàn hối hận dâng lên trong lòng hắn.

Lạc Nam không thấy, chắc là chết rồi…

Nghĩ đến lửa giận của Võ Tam Nương, trong đầu Vương Ưng lúc này chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:

“Ta nên tự sát tạ tội giữa vô số ánh nhìn, để tránh ảnh hưởng đến tỷ tỷ!”

Chỉ cần hắn đứng ra nhận hết mọi lỗi lầm sau đó tự sát trước mặt Võ Tam Nương, tin tưởng với khí độ của một Độ Kiếp Kỳ, nàng nhất định sẽ bỏ qua cho Thiên Sơn Tinh Cảnh.

Nằm bên cạnh hắn, Minh Ngô sắc mặt tương tự hết sức khó coi, Lạc Nam là mối làm ăn quan trọng của Đa Bảo Các, hơn thế nữa tên này còn cùng Thánh Nữ đi lại rất gần… mình góp phần hại chết hắn, lần này trở về chỉ sợ bị lột mất một tầng da là nhẹ.

Rất nhiều người biết chuyện Lạc Nam có không gian pháp bảo có thể trốn vào, nhưng bọn hắn sẽ không tin tưởng một kiện không gian pháp bảo có thể phòng ngự trước uy lực ngập trời như vậy.

Phải biết số lượng pháp bảo có thể chứa người sống tại Việt Long Tinh Cầu không ít, Đa Bảo Các cũng có bán… nhưng nếu muốn có một kiện vừa chứa được người sống lại vừa có sức phòng ngự trước một kích của Hợp Thể Kỳ, có đánh chết bọn hắn cũng không tin.

Chính vì thế, hai người Vương Ưng mặc định rằng Lạc Nam thật sự đã chết.

“Khoan đã, hắn không phải còn Tốc Biến sao? Có khi nào hắn Tốc Biến đi không?” Minh Ngô ánh mắt đột ngột lóe lên tia sáng, lúc này đây hắn ước gì tình địch của mình không chết.

Vương Ưng sắc mặt tái mét lắc đầu: “Tốc Biến của hắn mặc dù lợi hại, nhưng khoảng cách dịch chuyển quá ngắn, dù liên tục thi triển vài lần cũng không thoát khỏi vụ nổ…”

“Nói không sai, vì thế các ngươi bồi theo hắn đi!”

Một giọng nói trong trẻo tràn ngập sát khí đột ngột vang lên khiến cả hai rùng mình, không biết từ bao giờ… Tô Nhan ánh mắt hằn lên từng tia tơ máu, thân hình như tiên tử hàng lâm mà xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người bọn hắn, bên trong ánh mắt là sát khí ngập trời, không ẩn chứa một tia cảm tình ba động.

Trong lòng Tô Nhan lúc này tràn ngập một loại cảm giác tự trách và hận thù, nàng hận bản thân mình kéo đến phiền phức không đáng có cho tiểu sư đệ, lại hận mấy tên này mặt dày đeo bám mình dù đã nhiều lần khéo léo từ chối…

Phải biết Lạc Nam chưa từng gây thù hằn với mấy tên này, vậy mà chỉ vì nàng… bọn hắn lại dồn Lạc Nam vào chỗ chết, thậm chí ngay cả một kích phong ấn của Hợp Thể Hậu Kỳ cũng đem ra sử dụng.

Đối diện chiêu thức như vậy, dù là đại sư tỷ cũng sẽ vẫn lạc, càng đừng nói tiểu sư đệ…

Nếu ngay từ đầu nàng cứng rắn hơn, kiên quyết đánh đuổi mấy tên này, chỉ sợ sẽ không dẫn đến kết quả như vậy. Nghĩ đến đây, Tô Nhan thân thể rung lẩy bẩy, nàng không còn chút mặt mũi nào nhìn mặt hai vị sư tỷ, cũng không còn mặt mũi nào nhìn mặt sư phụ và mấy nữ nhân của hắn… một tia tử khí dâng lên trong lòng, nàng phải giết hai kẻ đáng ghét này, sau đó tự sát…

Đó là ý niệm duy nhất trong đầu Tô Nhan lúc này.

Nhận ra tia điên cuồng trong mắt Tô Nhan, Vương Ưng cùng Minh Ngô một khỏa tim chìm xuống tận đáy vực, bị nữ nhân mà mình ái mộ ghi hận là chuyện đau đớn nhất thế giới này.

“Thật xin lỗi… ra tay đi!”

Hai người nhàn nhạt nói ra, sau đó triệt để nhắm mắt lại, sẵn sàng đón nhận cái chết.

Tô Nhan ánh mắt lạnh lẽo như hàn băng ngàn năm, không có một chút dây dưa lòng vòng, Hoa Ngọc Tiêu xuất hiện trên tay, vô số linh lực hội tụ mà về, đầu Tiêu hướng về cổ Vương Ưng lạnh lùng ghim xuống…

Nhìn thấy tình cảnh này, vô số người quan chiến thở dài tiếc hận, chẳng lẽ hôm nay sẽ vẫn lạc ba vị thiên tài hay sao?

Yên Nhược Tuyết cùng Hoa Ngọc Phượng liếc nhau, các nàng cảm thấy là thời điểm mình nên đứng ra, dù sao chuyện Lạc Nam có Linh Giới Châu tất cả Hậu Cung đều biết, thầm nghĩ nhất định là phu quân đã trốn vào rồi, vì thế không có chút lo lắng nào.

Không vội nói cho Tô Nhan, là vì muốn xem thử cảm tình của vị tông chủ đại nhân này dành cho phu quân đã đạt đến mức nào mà thôi…

Nghĩ đến đây, hai nữ xé cấp tốc bay xuống, đang muốn ngăn cản Tô Nhan hạ sát thủ…

“Tô tông chủ hạ thủ lưu tình! Tiểu nam nhân của ngươi hoàn hảo ở trong tay bổn tọa!”

Hết sức đột ngột, một âm thanh u lạnh mà cao quý vang lên khiến hai nữ dừng lại cước bộ, mà thân hình Tô Nhan cũng nhẹ nhàng rung lên, vội vàng xoay đầu nhìn lại.

Không biết từ bao giờ, giữa không gian đã xuất hiện một vị tuyệt mỹ thiếu phụ, xinh đẹp đến mức khiến đất trời trở nên nhạt nhòa.

Nàng thân mặc lấy cung trang xanh nhạt ôm sát lấy dáng người ngạo nhân, ngực nở mông vểnh cùng vòng eo nhỏ nhắn, tất cả tạo nên một đường cong dụ hoặc đến chí mạng, dù chỉ nhìn ở xa vẫn có thể chứng kiến làn da trắng mịn không một tỳ vết.

Gương mặt u lạnh không hiện cảm xúc dư thừa, đôi mắt lam như giá băng không ẩn chứa chút tạp chất, chỉ có sự cô tịch và tinh khiết, mũi quỳnh hương thơm ngát, môi đỏ không cần son thở ra mùi đàn hương nhàn nhạt, khiến vô số nam nhân vì đó thất thần, trợn mắt nhìn không chóp, chỉ sợ bỏ qua một phút giây nào đó chính là sự khinh nhờn…

Đôi chân trần đạp lấy hai đóa Thất Thải Liên Băng, ung dung mà cao quý lơ lửng giữa không gian…

Khí chất của nàng cực kỳ giống với Tô Nhan… cả hai đều không vươn vấn chút bụi trần, như tiên tử bước ra từ truyện cổ tích, chẳng qua vẫn có đôi nét khác biệt…

Nếu nói Tô Nhan là vị tiên tử điềm tĩnh trang nhã, thì vị mỹ nhân này chính là một tiên tử lạnh lùng cô tịch, một người như gió nhẹ, một người như tuyết băng… không ai kém ai.

“Hít, Cảnh Chủ… Cảnh Chủ Thiên Sơn Tiên Cảnh?!”

Một Hợp Thể Sơ Kỳ đang quan chiến nhận ra thân phận của mỹ nữ vừa đến lập tức thất thanh hét âm lên, trong tiếng hét tràn ngập ái mộ và cuồng nhiệt, còn pha lẫn một chút rung rẩy vì kích động.

“Là nàng sao? Trong truyền thuyết vị Cảnh Chủ kia sao? Không hổ danh là Thiên Sơn Tiên Cảnh, chỉ có Tiên Nữ như nàng mới xứng làm Cảnh Chủ!” Một nam nhân ngây dại lẩm bẩm, hắn cảm thấy mình đã nhất kiến chung tình, chỉ sợ đời này không thể yêu thêm một ai nữa.

Đám nam nhân đồng loạt gật đầu đồng ý, đồng loạt có chung nhận thức.

“Tỷ tỷ!” Vương Ưng nhìn mỹ nữ áo xanh vừa xuất hiện, nhất thời vừa mừng vừa áy náy, không biết phải nói làm sao.

Không sai, nàng chính là tỷ tỷ của Vương Ưng, Hợp Thể Hậu Kỳ cường giả, Thiên Sơn Tiên Cảnh chủ nhân – Vương Y Vận…

“Ta nói mỹ nữ, có thể buông ra sao?”

Trong lúc mọi người vẫn đang say mê vì nhan sắc của Vương Y Vận, một âm thanh bất đắc dĩ vang lên cắt ngang mạch cảm xúc khiến bọn hắn thầm chửi má nó.

Cả đám lúc này mới chú ý, Lạc Nam một mặt cười khổ bị Vương Y Vận nhấc lấy cổ áo, như chú gà con bị bắt giữ vậy… hai cánh tay hắn cũng đang được Niết Bàn Linh Thủy cấp tốc chữa trị, đã có máu thịt mới dần được sinh ra, da mặt hơi tái nhợt.

Đối với tình cảnh này, Lạc Nam thật sự câm nín không biết nên nói cái gì.

Một chiêu Băng Liên Nộ Thế Chưởng của Vương Ưng mặc dù rất lợi hại… nhưng không phải không có cách giải quyết, trái lại Lạc Nam có ít nhất ba loại biện pháp hoàn hảo để thoát thân.

Hắn vốn dĩ còn muốn mượn nhờ Vương Ưng chiêu này để thử nghiệm công dụng của một loại Hồn Kỹ thuộc Đế Hồn Kinh vừa lĩnh ngộ không lâu… nếu chẳng may thất bại sẽ lập tức chuồn vào Linh Giới Châu để giữ mạng.

Thậm chí Lạc Nam còn suy tính, nếu mình hoàn hảo sống sót trước một chiêu bá đạo như vậy, tin tưởng Điểm Danh Vọng sẽ lại cấp tốc tăng lên, khi đó có thêm tiền mua Ôn Huyết Dịch cho chúng nữ rồi.

Nào ngờ tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc bất chợt xuất hiện một bàn tay ngọc ngà xuyên thấu hư không đem hắn chộp lấy, vô tận Thất Thải Liên Băng che phủ cơ thể… Lạc Nam hoảng hốt phát hiện mình vậy mà không có sức phản kháng, cuối cùng bị kéo vào không gian cách xa chiến trường trước khi vụ nổ diễn ra.

Mà người bắt cóc hắn đương nhiên chính là vị Cảnh Chủ lạnh lẽo u tịch này.

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231