Con đường bá chủ - Quyển 3 - Tác giả Akay Hau

Phần 174
Phần 174

“Phá Vạn Kiếm Tâm Thể!”

Thể Chất đứng hàng thứ 8 trên Đại Thể Bảng nhưng trong mắt các Kiếm Tu chân chính… dù là Thể Chất trong top 5 cũng không thể sánh bằng nó.

Người đúc thành Phá Vạn Kiếm Tâm Thể, sẽ hình thành một khỏa Kiếm Tâm kiên cường bất khuất, dựa vào tâm linh như Kiếm của mình cảm nhận được điểm yếu trong chiêu thức kẻ địch, có khả năng nhất Kiếm phá tan vạn pháp, bất kể ngươi dùng là Vũ Kỹ gì hay công kích gì… người sở hữu Phá Vạn Kiếm Tâm Thể có thể một kiếm trảm nát.

Đối với người tu luyện Sát Kiếm như Băng Lam Tịch, Phá Vạn Kiếm Tâm Thể bá đạo độc đoán, rất thích hợp nàng.

Chưa kể nó còn là thể chất đứng hàng thứ 8, được xem là một trong những Kiếm Thể mạnh nhất.

Đương nhiên đó chỉ là công dụng sơ bộ, về phần có thể khai thác thêm tiềm năng đến từ Phá Vạn Kiếm Tâm Thể, phải xem bản lĩnh của Băng Lam Tịch, Lạc Nam sẽ không nhúng tay vào.

“Thiếp sẽ không để phu quân và mọi người thất vọng!” Băng Lam Tịch chỉ nghiêm túc nói một câu, dâng lên cho hắn một làn môi thơm mát lạnh.

Đến đây thì màn tặng quà cho mấy bà vợ chính thức khép lại, mặc dù Lạc Nam hiện tại nghèo rớt không thể tìm quay thêm thứ tốt cho chúng nữ, nhưng có Hóa Tiên Đài, xem như món quà chung của đại gia đình.

Chúng nữ cũng biết thời gian sắp tới rất gấp, cả đám nhao nhao tiến vào Hóa Tiên Đài cùng nhau bế quan tu luyện…

Hồ Khinh Vũ luyện hóa bốn cánh bên trong Cửu Diệp Liên Hoa.

Côn Minh Nguyệt luyện hóa huyết mạch Côn Bằng, tu luyện công pháp Bắc Minh Thần Công.

Băng Phỉ Phỉ luyện hóa huyết mạch Băng Diễm Hoàng Điểu.

Diễm Điệp Tình luyện hóa huyết mạch Khổng Tước.

Liễu Ngọc Thanh tu luyện Bách Đế Độc Kinh.

Bạch Liên Hoa tu luyện Thiện Âm Phổ Độ Kinh.

Đan Mộng Cơ cùng Tiêu Thanh Tuyền bế quan tìm hiểu Đan Đế Chân Giải.

Mà chúng nữ Võ Tam Nương, Liễu Thi Cầm, Cơ Băng, Cơ Nhã, Yên Nhược Tuyết, Diễm Hồng Liên, Tô Mị, Diễm Nguyệt Kỳ, Hoa Thanh Trúc, Á Hy Thần, Bạch Tố Mai, Tần Mộng Ảnh, Mộc Tử Âm, Lạc Ly, Lạc Huyên cùng Á Nhi cũng nghiêm túc bế quan bên trong Hóa Tiên Đài, mục tiêu chỉ có một: Đem Linh Lực toàn thân chuyển hóa thành Tiên Lực.

U Quỳnh cùng Linh Lung cũng mang theo Hải Hồn Châu vào trong Hóa Tiên Đài tu luyện, nhân tiện hỗ trợ chúng nữ.

“Tâm nhi bảo bối, nàng trước tiên đem Linh Lực chuyển hóa thành Tiên Lực, sau đó luyện chế cho phu quân thật nhiều Trường Kiếm, thấp nhất cũng phải là Thiên Cấp! Nếu không đủ nguyên liệu trực tiếp đến Đa Bảo Các thu mua!” Lạc Nam ôm lấy vòng eo Ái Tâm mềm mại nói.

“Trường Kiếm? Chàng không phải có Hồng Nhi rồi sao?” Ái Tâm tròn xoe mắt nhìn Tiểu Hồng Nhi đang nắm góc áo của mình nói.

“Ta muốn luyện Ngự Kiếm Thuật!” Lạc Nam cười nói, Ngự Kiếm Thuật là công pháp đạt đến Tôn Cấp Cực Phẩm, chỉ kém hơn Đế Cấp một chút… đáng giá để hắn nghiêm túc tu luyện.

“Ừm, chàng muốn số lượng bao nhiêu?” Ái Tâm hai mắt tràn ngập hưng phấn lúc lắc mái tóc vàng óng ánh của mình, hiển nhiên có thể trợ giúp cho Lạc Nam khiến nàng cảm thấy rất vui mừng.

“Càng nhiều càng tốt!” Lạc Nam đáp.

“Thiếp hiểu rồi!” Ái Tâm gật đầu, rời khỏi vòng tay hắn tiến vào Hóa Tiên Đài.

Lạc Nam thay nàng ôm lấy Tiểu Hồng Nhi, hướng gò má phụng phịu của nàng véo một cái sủng ái nói:

“Hồng Nhi tìm tiểu con thỏ chơi đi, để Ái Tâm ma ma làm việc!”

“Vâng, Hồng Nhi rất ngoan, ba ba không cần lo cho ta!” Tiểu Hồng Nhi ngoan ngoãn gật đầu, tung tăng nhảy múa tìm Nhân Sâm Triệu Năm chơi đùa.

Lạc Nam cười cười, lại mang theo Tiểu Sư và Băng Lam Tịch, ra lệnh Hệ Thống dung nhập Yêu Hoàng Chiến Thể và Phá Vạn Kiếm Tâm Thể cho hai nữ.

Đến lúc này, bên cạnh hắn chỉ còn lại Tô Nhan, Hồn Nguyệt Ánh, Hoa Ngọc Phượng và Cự Mỹ Anh tứ nữ.

Cự Mỹ Anh vì không tu Linh Lực nên chẳng cần chuyển Linh Lực thành Tiên Lực làm gì, hơn nữa khi chưa bố trí Tứ Phương Vô Phá Trận, Bình An Thành cũng cần người phụ giúp Lạc Nam bảo vệ, nàng là nhân tuyển thích hợp nhất…

Tô Nhan được chúng nữ yêu cầu bồi tiếp Lạc Nam, dù sao hai người mới vừa đính hôn không lâu, vẫn chưa có cơ hội bồi dưỡng tình cảm.

Hoa Ngọc Phượng đang chờ đợi Băng Linh Nhi cùng Nam Cung Uyển Dung xuất quan để lấy máu huyết Thái Cổ Long Tượng cùng Kim Sát Bạch Hổ, về phần máu của Nghịch Long và Kim Ô nàng đã thu lấy từ Lạc Nam cùng Diễm Nguyệt Kỳ…

Hồn Nguyệt Ánh thì không cần phải nói, cùng Lạc Nam như hình với bóng.

“Chúng ta ra ngoài!” Lạc Nam mang theo tứ nữ rời khỏi Linh Giới Châu, mặc dù hắn cũng rất muốn chuyển đổi Tiên Khí thành Tiên Lực, nhân tiện luyện hóa vài loại Dị Thuộc Tính.

Bất quá thời điểm hiện tại không thích hợp, nếu trong lúc hắn bế quan, Dạ Lang Thiên Tài tập kích Bình An Thành thì lớn chuyện.

Lạc Nam cùng chúng nữ ở trong Gia Tốc Trận hơn mười ngày, bên ngoài còn chưa quá hai ngày, bất quá dù như vậy thì bầu không khí tại Băng Thiên Đại Lục cũng trở nên náo nhiệt chưa từng có…

Tại Liễu gia dùng Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn Thấu Thị Vạn Lý, Lạc Nam có thể nhìn thấy vô số thế lực lớn nhỏ trên đại lục bắt đầu di chuyển về Băng Thiên Đại Lục, bỏ ba đại lục còn lại trở thành nơi vườn không nhà trống…

Mà một đám thiên tài Dạ Lang Tiên Tinh giường như bị uy thế trước đó dọa sợ, không thấy xuất hiện…

Bất quá đám người hiểu rõ rằng, đây chẳng qua chỉ là bình yên trước giông bão, lũ thiên tài ngạo mạn đến từ Tiên giới kia sẽ không từ bỏ ý đồ.

“Tiểu Nam công tử, rất nhiều thế lực chi chủ muốn gặp ngươi!” Thái Linh Lão Nhân ngự không mà đến, hướng về Lạc Nam có chút khiêm tốn nói.

Nàng đường đường là Phó Hiệu Trưởng Thánh Linh Học Phủ, nhưng ở trước mặt cường giả như Lạc Nam không dám có chút ra vẻ tiền bối, tư thái hạ thấp đến cực điểm.

“Thái Linh tiền bối tạm thời mặc kệ bọn hắn, đợi ta đem an nguy của Băng Thiên bảo đảm khi đó gặp sau!” Lạc Nam hơi có chút suy nghĩ nói.

Một đám thế lực chủ nhân muốn gặp hắn còn có lý do nào khác sao? Đương nhiên là muốn được hắn che chở, dù sao Hậu Cung hiện tại là thế lực duy nhất hiện tại có thể áp chế đám Thiên tài Tiên giới kia…

Sau một trận đại chiến, danh vọng của Lạc Nam đã lên đến đỉnh điểm, đã có người bắt đầu công nhận hắn là đệ nhất cường giả Tu Chân Giới dù chưa đến 30 tuổi, nghiễm nhiên trở thành tình nhân trong mộng của vô số thiếu nữ trên tinh cầu.

“Vậy ta lui trước! Cần dàn xếp ổn thỏa chỗ ở cho các thế lực!” Thái Linh Lão Nhân chắp tay muốn đi.

“Khoan đã!” Lạc Nam gọi lại nàng, ý niệm vừa động… từ Linh Giới Châu lấy ra một cánh hoa bên trên Cửu Diệp Liên Hoa đưa đến trước mặt Thái Linh Lão Nhân.

“Công tử… đây là?” Thái Linh Lão Nhân ánh mắt già nua co rụt lại, một cảm giác hít thở không thông dâng tràn trong lòng.

Mặc dù không biết là thứ gì, nhưng nàng có thể từ cánh hoa nhỏ bé kia cảm giác được một luồng năng lượng nồng đậm đến cực hạn, khiến tuổi thọ ít ỏi còn lại của mình ẩn ẩn có dấu hiệu kéo dài.

“Thời gian qua vất vả tiền bối, thứ này xem như một chút tâm ý của ta!” Lạc Nam chân thành nói.

“Nhưng mà… thứ này quá quý trọng, ta không thể!” Thái Linh Lão Nhân âm thanh có chút lắp bắp.

“Tiền bối cứ nhận lấy, ý ta đã quyết!” Lạc Nam nghiêm túc nói, bên trong giọng điệu ẩn chứa một cổ uy nghiêm vô hình.

“Đa tạ… ta sẽ hảo hảo luyện hóa nó!” Thái Linh Lão Nhân rốt cuộc không tiếp tục khách sáo, nhận lấy cánh hoa rời đi.

Lạc Nam lúc này mới hài lòng gật đầu, tính cách của hắn vốn luôn là như vậy… người khác đối tốt với hắn một hắn sẽ tốt lại gấp trăm lần.

Thái Linh Lão Nhân có nhân phẩm đáng quý, thời gian hắn đi vắng che chở cho Hậu Cung không ít lần, đáng giá được báo đáp.

Đối với Lạc Nam, một cánh hoa Cửu Diệp Liên Hoa mặc dù đáng quý nhưng tạm thời chưa quá mức cần thiết… nhưng đối với một người đã gần hết tuổi thọ như Thái Linh Lão Nhân thì chính là vật phẩm cứu mạng, nói là cải tử hoàn sinh cũng không quá đáng.

Thậm chí nàng có thể từ lực lượng cánh hoa đó đột phá tu vi cao hơn, ân tình của Lạc Nam đối với Thái Linh Lão Nhân nặng như thái sơn nhưng hắn lại hết sức nhẹ nhàng tùy ý.

Nhìn thấy Lạc Nam lòng dạ hào hiệp phóng khoáng như vậy, tứ nữ Tô Nhan trong đôi mắt đẹp lóe lên từng đợt dị sắc, không hổ là người nam nhân mà các nàng nhìn trúng.

Thời gian thảnh thơi không được bao lâu, sắc mặt Lạc Nam lập tức phát sinh biến hóa, bởi vì hắn cảm nhận được khối ngọc bài ẩn chứa linh hồn của mình giao cho Thủy Tích Quân nát rồi…

“Các nàng ở nhà cẩn thận, ta đi một chuyến!”

Căn dặn tứ nữ một câu, Lạc Nam xé rách không gian, thân hình lóe lên một cái đã biến mất dạng.

Chúng nữ hai mặt nhìn nhau đều thấy trong mắt đối phương sự kinh ngạc, dựa theo thời gian thực, Thủy Tích Quân rời đi chưa đến một ngày, muốn đem Thủy Thiên Tông di dời từ Hải Châu đến Băng Thiên để an trí ổn thỏa, hiện tại lại xảy ra chuyện rồi?

Danh sách chương (231 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231